Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 848
Cập nhật lúc: 05/05/2026 11:06
“Hạ Minh? Mấy giờ rồi mà còn đi? Không ăn cơm sao?” Tề Nghênh Nghênh đuổi theo.
“Để nó đi đi, chắc là lại tới chỗ Thanh Hòa. Hạ Vi, con giúp ông nội thu dọn đồ đạc, lát nữa Hạ Thiên đvề thì cũng bảo Hạ Thiên thu dọn đi, nhà chúng ta không giữ bọn họ.”
Hạ Chí Phi nói xong thì nhìn về phía Hạ Toàn: “Cha, cha viết cho con một tờ giấy cam đoan đi, sau này đừng để người khác nghĩ là con không nuôi dưỡng cha.”
“Được, viết thì viết.” Hạ Toàn cũng không ngờ chuyện lại nháo thành như vậy. Đều là tại Hữu Đức làm việc không cẩn thận! Còn Chí Phi nữa, chuyện có lớn gì đâu mà nghiêm túc như thế. Ông ta vốn chỉ nghĩ náo loạn một lúc, cùng lắm thì đuổi Tiểu Thiên đi, không ngờ đứa con này lại muốn khiến Hữu Đức ngồi tù! Thật là điên rồi.
“Vâng.” Hạ Vi đứng dậy đi thu dọn hành lý, trong lòng cũng khiếp sợ. Chuyện quanh co lòng vòng trong nhà này lại phiền phức như vậy! Cha cũng thật là, sao có thể nghĩ Hạ Thiên và ông nội quan trọng hơn anh cả chứ. Tuy anh cả không thân cận với nhà họ nhưng tốt xấu gì cũng là con ruột. Những người khác dựa vào đâu mà muốn lấn lướt anh ấy? Cô ta vốn đang nghĩ mấy ngày nữa sẽ tìm cách làm thân với chị dâu, bây giờ thì hay rồi, không cần làm nữa. Hạ Vi có chút cạn lời.
Mà lúc này, Hạ Minh ra khỏi nhà đã chạy thẳng tới chỗ Vương Thanh Hòa, lúc cậu ta đến nơi thì Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa còn đang ăn cơm chiều. Nghe thấy tiếng đập cửa, Vương Thanh Hòa chuẩn bị ra xem thì bà Ngụy đã giành trước một bước: “Con ăn cơm đi, để mẹ đi mở cho.”
Bà ấy và hai đứa nhỏ đã ăn từ sớm, hiện tại đang may đồ tết, bà ấy lập tức buông công việc trong tay đi ra mở cửa. Vừa thấy người tới là Hạ Minh, bà Ngụy có chút ngoài ý muốn: “Hạ Minh? Sao trễ như vậy rồi mà cậu lại chạy tới đây? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”
Hạ Minh lắc đầu nhưng trông có vẻ rất tức giận.
“Được rồi, thím không hỏi nữa, vào trong rồi nói.” Bà Ngụy đưa Hạ Minh vào nhà, Hạ Minh thở phì phò đi theo.
Vương Thanh Hòa nhìn dáng vẻ của cậu ta thì đã đoán được chuyện gì đang xảy ra, cũng nằm trong tính toán, thật là không gợi lên được chút cảm xúc nào.
“Tức c.h.ế.t em! Cha thật là càng già càng hồ đồ!” Hạ Minh thấy anh cả và chị dâu vẫn yên tĩnh ăn cơm, ai cũng không hỏi cậu ta nên bắt đầu mở miệng kể lể.
“Sao vậy?” Bạch Tú Tú tiếp lời, không để cậu ta quá mức xấu hổ.
Hạ Minh thuật lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra khi nãy: “Cha bị ông nội uy h.i.ế.p nên lại muốn bỏ qua chuyện này. Anh nói xem có hợp lý không?”
Vương Thanh Hòa nghe vậy chỉ mỉm cười: “Có gì mà không hợp lý? Ông ta bỏ qua thì bỏ qua, cậu tức giận cái gì?”
Hạ Minh sửng sốt: “Anh cả không tức giận sao? Cha...”
“Không phải ngay từ đầu ông ta đã từ bỏ tôi sao?” Vương Thanh Hòa hỏi lại.
Vương Thanh Hòa nói thế khiến cho sắc mặt của Hạ Minh tức khắc trở nên trắng bệch, cũng đột nhiên bừng tỉnh. Đúng vậy, đến cả cậu ta còn cảm thấy tức giận vì chuyện cha không làm chủ cho anh cả chứ đừng nói đến đương sự như anh cả. Anh cả mơ màng bị đón về đây, biết được đám người nhà họ Vương kia không phải người thân ruột thịt, nguyên nhân khiến anh cả bị hành hạ mấy năm nay cũng đã trồi lên mặt nước. Theo lý thuyết, sau khi đón anh cả về, người trong nhà nên vì chuyện anh cả phải chịu tội mấy năm nay mà làm chút gì đó. Nhưng cha mẹ lại không làm gì cả. Bọn họ mua nhà cho anh cả và chị dâu nhưng vấn đề là anh cả và chị dâu vốn đã có nhà! Bọn họ tìm công việc cho anh cả và chị dâu ở tỉnh thành nhưng vốn dĩ hai người họ đã có công việc! Chuyện duy nhất có thể kể đến là việc tìm sư phụ cho anh cả, nhưng chuyện này cũng là do người ta nhìn trúng tư chất của anh cả mà thôi! Là anh cả có thiên phú. Một người bị đối đãi như vậy sao có thể không nghĩ gì? Càng đừng nói... anh cả chuyện gì cũng dựa vào chính mình, không phải là người quá để ý huyết thống thân tình. Gặp phải đám người độc ác như nhà họ Vương, nào có ai còn chờ mong thân tình? Một chút mong đợi cuối cùng cũng đã bị thái độ dửng dưng cái gì cũng không làm của cha mẹ dập tắt hoàn toàn. Hôm nay căn bản chỉ có một mình cậu ta là để ý tới chuyện này!
Anh cả trước nay chưa từng chờ mong, thậm chí cũng chưa từng tha thứ cho cha mẹ. Nhưng có thể đòi người ta tha thứ sao, trước giờ bọn họ nghĩ về anh cả không phải là nghĩ anh ấy như một người xa lạ có thể lợi dụng hay sao? Hạ Minh nghĩ như vậy, tức khắc cảm thấy vô cùng khó chịu. Bọn họ rõ ràng là người một nhà... Rõ ràng anh cả không làm gì sai nhưng tại sao phải chịu đựng như vậy?
“Ăn cơm chưa? Chưa thì ăn cùng đi.” Bạch Tú Tú nhìn bộ dáng vừa chịu đả kích của Hạ Minh, nhẹ giọng nói.
