Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 872
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:14
Thấy cậu ta cười tươi như vậy, Vương Thanh Hòa cũng khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
Minh Minh Nguyệt Nguyệt vừa thấy hai người họ về tới thì lập tức chạy ào tới trước mặt Bạch Tú Tú, Bạch Tú Tú khom lưng ôm hai đứa bé vào lòng
“Sao lại không vào nhà?” Bạch Tú Tú nghi hoặc hỏi Hạ Minh.
“Cha mẹ tới, em đưa Minh Minh Nguyệt Nguyệt ra ngoài chơi.” Hạ Minh đặc biệt thích hai đứa bé này, chúng ngoan ngoãn đến nỗi không cần cậu ta phải trông chừng, thỉnh thoảng còn nói gì đó chọc anh ta vui đến mức cười to.
Bạch Tú Tú nghe vậy, thoáng nhìn sang chồng mình, thấy anh không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.
“Chúng ta vào nhà trước đi.” Bạch Tú Tú đưa hai đứa bé cho chồng mình.
Vương Thanh Hòa thuần thục ôm hai đứa nhỏ, cùng vợ bước vào nhà.
Bên trong, bà Ngụy và hai vợ chồng nhà họ Hạ đang ngồi đối diện nhau trong căn phòng khách không to không nhỏ, trên bàn là trái cây bà Ngụy đã rửa sạch nhưng hình như không có ai đụng vào.
Hạ Chí Phi và Tề Nghênh Nghênh mang theo một ít quà cáp tới cửa, lễ vật vẫn còn nằm trên bàn, nhìn qua thì có khoảng hơn một ký thịt kho, còn có một trứng gà và ít vải dệt.
Ba người cứ ngồi như vậy cho đến khi Bạch Tú Tú cùng Vương Thanh Hòa trở về.
Bà Ngụy thấy con gái về nhà như thấy được cứu tinh, bà ấy vô cùng kích động: “Các con về rồi sao? Chờ mẹ chút, để mẹ đi làm bữa tối. Hôm nay nhà ta có khách, để mẹ làm thêm ít món ngon!” Bà Ngụy nói xong thì tức tốc chạy vào bếp làm việc
Bà ấy thật sự không hợp với cha ruột của con rể, nói thêm nửa câu cũng thấy nhiều. Ngay từ đầu bà ấy còn thử nói chuyện nhưng sau hai câu trả lời, cuộc trò chuyện rơi vào bế tắc, căn bản là không có gì để nói!
Bạch Tú Tú thấy mẹ mình chạy nhanh như vậy thì cũng biết là mẹ không quen đối phó với hai vợ chồng nhà họ Hạ.
“Thanh Hòa, Tú Tú, cha mẹ tới đây không quấy rầy cuộc sống của hai đứa đó chứ?” Hạ Chí Phi nhìn thấy con trai con dâu về nhà thì lập tức mở miệng dò hỏi, lo lắng ông ta tìm đến đây sẽ khiến cho con trai càng thêm chán ghét.
Vương Thanh Hòa ôm hai đứa nhỏ ngồi xuống, trọng lượng của hai đứa bé đối với anh mà nói thì chẳng có chút nặng nề nào. Anh cũng khá bất ngờ vì hai vợ chồng này tới đây nhưng trong tích tắc anh đã nghĩ ra nguyên do.
“Không quấy rầy, hai vị tới đây là có chuyện gì quan trọng muốn nói với tôi?” Vương Thanh Hòa hỏi lại hai người bọn họ.
Hạ Chí Phi nghe vậy thì ngơ ngác, Tề Nghênh Nghênh bị chọc cho tức điên: “Đứa nhỏ này, làm cha mẹ đến thăm con mình mà còn hỏi có chuyện gì quan trọng?”
Bà ta thật sự không rõ tại sao đứa nhỏ này không thể thông cảm cho bà ta và ông Hạ một chút?
“Cha mẹ sao...” Vương Thanh Hòa mỉm cười, bộ dáng vô cùng hiền lành phúc hậu.
Hai người kia không rõ vì sao anh lại cười, lúc Hạ Chí Phi muốn mở miệng hỏi nguyên nhân thì Vương Thanh Hòa đã lên tiếng trước, anh nhìn hai người kia, nghiêm túc hỏi: “Hai vị đều là người thông minh, tôi cũng không muốn vòng vo. Tôi đã tới tỉnh thành được một thời gian rồi, công tác cũng đã ổn định, hai vị thật sự muốn nhận lại đứa con trai này sao?” Anh hỏi bọn họ.
“Con hỏi như vậy không phải là vô nghĩa lắm sao? Nếu cha mẹ không muốn nhận con thì tại sao phải đi xa như vậy để rước con về đây? Con có biết mua căn nhà này tốn bao nhiêu không? Cả công tác của con nữa, cho dù bản thân con đã có công tác từ trước nhưng cha mẹ không phải cũng nhờ vả không ít nhân tình sao?” Tề Nghênh Nghênh thật sự tức điên, tại sao thằng cả lại có thể nói ra những lời như vậy?
“Nghênh Nghênh!” Hạ Chí Phi nhỏ giọng nhắc nhở bà ta, Nghênh Nghênh đúng là điên thật rồi! Bây giờ nói những lời này có tác dụng gì chứ?
