Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 876
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:02
Bà ta đã làm quen với mẹ của bạn gái của Hạ Thiên, không chừng hai ngày nữa là Hạ Thiên phải tới cầu xin ông Hạ! Chuyện của Hạ Thiên, bà ta không thể không nhúng tay vào.
“Được rồi.” Tuy Hạ Chí Phi không hiểu vì sao bà ta lại đưa ra yêu cầu kỳ quái như vậy nhưng gần đây Tiểu Thiên hẳn sẽ không có chuyện gì tìm ông ta, cho dù có thì cũng là chuyện nhỏ mà thôi. Nghênh Nghênh quá cảnh giác rồi. Làm sao ông ta có thể quên chuyện của Vi Vi mà giúp đỡ Hạ Thiên như trước đây?
“Ông đừng có nói lời không giữ lời! Nếu ông dám gạt tôi thì tôi sẽ ly hôn với ông.” Tề Nghênh Nghênh uy h.i.ế.p. Bà ta rất ít khi đề cập tới việc ly hôn, dù sao thì tình cảm giữa hai người vẫn còn sâu đậm.
“Được, tôi đã đồng ý rồi, còn có thể gạt bà được sao?” Hạ Chí Phi thở dài, kiên nhẫn đáp lời.
Bên này, hai người cùng nhau về nha, bên kia, trong căn nhà thuê của nhà họ Vương, Chu Kiều Kiều chờ đợi hồi lâu đã bắt đầu bồn chồn, lo lắng đám người kia có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không. Lần thứ ba cô ta ra cửa xem tình hình thì đã thấy người quay lại.
Vừa thấy bọn họ trở về, Chu Kiều Kiều lập tức giấu vẻ chờ mong, miễn cho lão già Hạ Hữu Đức kia nhìn ra cái gì.
“Chú Hạ, Thanh Kỳ, anh hai, hỏi thế nào rồi? Chuyện này có thành công không?”
Chu Kiều Kiều mở cửa, đám người vừa vào trong cô ta đã mở miệng hỏi.
Vương Thanh Kỳ mệt c.h.ế.t khiếp, vừa vào nhà đã ngồi phịch xuống ghế uống một ngụm nước. Hạ Hữu Đức cũng cau mày, sắc mặt không phải quá tốt, vẫn là Vương Thanh Phú lên tiếng trước. Vương Thanh Phú uống nước rồi nói: “Chuyện này xong rồi, chỉ là phải dùng nhiều tiền hơn dự tính.”
Nói tới chuyện này, Vương Thanh Phú lại không nhịn được liếc nhìn Hạ Hữu Đức, lão già này đúng là keo kiệt. Anh ta và thằng năm đã nói sức lực của anh cả rất lớn, phải tìm ba bốn chục người mới đủ nhưng Hạ Hữu Đức vừa nghe vậy thì đã muốn bỏ chạy tại chỗ. Bọn họ khuyên mãi, cuối cùng chỉ tìm hai mươi lăm người, bao nhiêu đó đã là cực hạn, Hạ Hữu Đức còn nói một người tuyệt đối không thể đ.á.n.h lại nhiều người như vậy, rõ ràng là hai người bọn họ sợ c.h.ế.t nên mới tiêu nhiều tiền của ông ta. Ông già này chắc chắn có bệnh!
Nhưng ai bảo lão già này là người trả tiền? Hơn nữa anh ta cũng không biết rốt cuộc Vương Thanh Hòa có thể đ.á.n.h được bao nhiêu người, nhưng mà... tận hai mươi lăm người, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu nhỉ? Cho dù sức lực của anh cả có lớn thì cũng không đến mức đó.
Vương Thanh Phú tự trấn an bản thân, biết bản thân đang nghĩ thái quá, lúc trước ở trong thôn đã bị sức sức lực của Vương Thanh Hòa dọa sợ.
Chu Kiều Kiều không biết Vương Thanh Phú nghĩ gì, chỉ biết chuyện đã thành nên rất vui vẻ: “Vậy là được rồi, sau ngày mai là chúng ta và chú Hạ đều có được thứ mà mình muốn. Chú Hạ, sau này mọi người chính là người cùng hội cùng thuyền.”
Chu Kiều Kiều nhìn Hạ Hữu Đức vẫn cứ không vui, cho rằng ông ta cố ý ra vẻ khinh thường bọn họ.
Hạ Hữu Đức không muốn nói chuyện với người nhà họ Vương, ông ta phát hiện, chỉ cần người nhà họ Vương xuất hiện là ông ta lại gặp tai ương!
