Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 878
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:02
“Em đi với anh!” Chu Kiều Kiều hạ quyết tâm, mặc kệ thế nào, tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện.
“Đương nhiên...” Vương Thanh Kỳ vừa định đáp ứng nhưng nghĩ đến nếu ngày mai để Chu Kiều Kiều đi theo, lúc về chắc chắn vợ lại náo loạn với anh ta.
“Vợ à, không thể để anh đổi với anh hai sao?” Vương Thanh Kỳ uất ức nói.
Vương Thanh Phú ngồi bên cạnh nghe vậy, cũng không thèm để ý: “Được, nếu chú có bản lĩnh lừa Vương Thanh Hòa tới đó. Đừng để tới lúc đấy không lừa được người, khiến lão già Hạ Hữu Đức kia tổn thất mấy trăm đồng, đến lúc đó chú sẽ biết thế nào là tuyệt vọng.”
Trường hợp đó quá đáng sợ, Vương Thanh Kỳ không dám nghĩ, chỉ có thể đồng ý: “Được, vậy mấy người phải nhanh lên đấy. Đừng để tôi chờ quá lâu, những người đó... tôi cảm giác cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, Hạ Hữu Đức kia cũng vậy. Anh nói xem bọn họ có g.i.ế.c chúng ta luôn không?” Nghĩ đến này khả năng, sắc mặt Vương Thanh Kỳ trắng bệch.
“Cho nên vợ chú phải ở lại đây. Cô ta vẫn đi làm như thường thì Hạ Hữu Đức cũng không dám làm gì chúng ta. Nếu chúng ta xảy ra chuyện thì vợ chú sẽ không bỏ qua cho ông ta.”
Vương Thanh Phú suy nghĩ cặn kẽ hơn Vương Thanh Kỳ, chuyện duy nhất khiến anh ta hối hận là đã lỡ leo lên thuyền giặc của vợ chồng thằng năm. Bây giờ hối hận đã muộn, chỉ có thể liều một phen!
“Vậy được rồi, anh hai, lần này nghe anh.” Vương Thanh Kỳ hoàn toàn nhận mệnh, thành thật ngồi đó.
Sắc mặt Chu Kiều Kiều cũng khá hơn một ít, cũng may trong ba người chỉ có một mình chồng cô ta là kẻ ngu xuẩn.
“Vợ chú năm, có phải chúng ta nên ăn cơm rồi không? Ngày mai hai người bọn tôi đều phải đi sớm, hôm nay có thể nấu thêm một ít cơm không?” Vương Thanh Phú lúc này đã đói tới mức đau dạ dày, thấy hai người này vẫn chưa có ý định đi nấu cơm thì lập tức lên tiếng nhắc nhở. Thằng năm còn biết nấu cơm một chút còn anh ta hoàn toàn không biết gì!
“Để tôi nấu.” Chu Kiều Kiều hôm nay vô cùng chủ động, lập tức đi nấu cơm.
Trong lòng cô ta càng ngày càng chờ mong ngày mai, chờ ngày mai Vương Thanh Hòa biến mất thì ngày tháng đau khổ của Bạch Tú Tú cũng tới rồi.
Cô ta có một loại dự cảm, chỉ cần Vương Thanh Hòa c.h.ế.t đi thì vận may của cô ta sẽ trở lại như lúc còn ở dưới thôn!
Chu Kiều Kiều vừa nấu cơm vừa ngâm nga ca hát.
Mà lúc này, Vương Thanh Hòa bị nhà họ Vương lăm le mạng sống đã tới nhà của Chu Giải Thư học tập.
Trên đường đi, còn chưa tới nơi thì anh đã đụng phải Dư Thành. Xem ra hôm nay Dư Thành tới muộn, Vương Thanh Hòa cũng rất vui vẻ. Chờ tới chỗ của thầy, nếu anh muốn nói chuyện với Dư Thành thì cũng chỉ có thể viết chữ, lại còn phải tìm thời điểm thích hợp để đưa cho Dư Thành, quá bất tiện. Lúc này xung quanh bốn bề vắng lặng, Vương Thanh Hòa đi tới chỗ Dư Thành.
Dư Thành hoảng sợ: “Lại xảy ra chuyện lớn gì sao?”
Tuy nói cẩn thận một chút thì thuyền có thể đi ngàn năm nhưng đối tác này của anh ấy đã cẩn thận tới một trình độ mà người bình thường không hiểu nổi! Ngày thường căn bản sẽ không tới nói chuyện với anh ấy như vậy.
Vương Thanh Hòa nhìn anh ấy, biết anh ấy đang trêu mình.
“Rồi rồi rồi, tôi không nói nữa, cậu đừng nhìn tôi như thế, thật là dọa người.” Dư Thành vội vàng thay đổi ngữ khí.
“Ngày mai anh có thời gian không? Anh đến cửa nhà máy của bọn tôi đợi, lúc tôi ra ngoài sẽ nói cho anh một địa chỉ, anh lập tức báo án rồi chạy tới chỗ đó.”
