Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 882
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:02
“Có rất nhiều người muốn mời cô ấy dùng bữa nhưng cô ấy đều từ chối. Cô ấy chỉ chấp nhận lời mời của con, đây là lần đầu tiên cô ấy đến nhà, con đã miêu tả với cô ấy dáng vẻ của nhà bác cả. Cô ấy cũng biết bác cả rất thương con, nếu con không thể trở về, ắt hẳn cô ấy sẽ cảm thấy con là một người chỉ biết thổi phồng bản thân. Cha, nếu như vậy thì chuyện của con có thể không thành được.” Hạ Thiên tiếp tục nói ra lo âu và buồn bực trong lòng.
Vốn dĩ anh ta vì chuyện nhà cửa nên không muốn mời Tâm Tâm tới nhà, còn nghĩ lần đầu tiên sẽ hẹn ra ngoài ăn, ai biết tối nay lúc tan làm Tâm Tâm lại thay đổi ý kiến. Cũng không biết là chỗ nào xảy ra vấn đề, mà anh ta cũng không thể chất vấn Tâm Tâm chuyện này.
Hạ Toàn biết cháu trai sốt ruột, bây giờ nghe thấy chuyện này thì nghĩ phải đẩy nhanh tiến độ hơn một chút.
“Hữu Đức, con nói xem chuyện đã làm tới đâu rồi?” Hạ Toàn cũng hỏi dồn. Hạ Hữu Đức nhắc tới chuyện này là lại cảm thấy đau lòng.
“Yên tâm đi, đã làm thỏa đáng rồi, tổng cộng hai mươi lăm người, ngày mai chỉ cần Vương Thanh Hòa bị lừa tới đó thì sẽ không có kết cục tốt. Con không tin lần này nó không c.h.ế.t.” Ánh mắt của Hạ Hữu Đức lóe lên vẻ hung ác. Tuy rằng gần đây cả nhà đều chịu khổ nhưng không sao, đã sắp trở về bộ dáng trước kia rồi!
Nếu c.h.ế.t một Vương Thanh Hòa còn chưa xong thì có thể khiến cả Hạ Thành và Hạ Minh đi cùng. Nếu không phải lo lắng anh cả phát hiện ra manh mối thì ông ta thật hận không thể xử lý hết đám con cái nhà anh cả!
Hạ Thiên nghe nói có nhiều người như vậy thì trong lòng mới yên tâm. Anh ta không tin lời bảo đảm của cha và ông nội nhưng anh ta tin tưởng sự thật! Hơn hai mươi người đối phó với Vương Thanh Hòa, chắc chắn là không còn đường sống. Chỉ cần Vương Thanh Hòa biến mất thì bác cả sẽ tiếp tục bồi dưỡng anh ta. Anh ta tốt hơn Vương Thanh Hòa nhiều, ít nhất anh ta có thể bảo đảm sẽ đối xử tốt với Hạ Thành và Hạ Minh.
“Lần này đã tốn không ít tiền, cha, tiền cha đưa con không đủ, con phải tự bỏ thêm đấy.” Hạ Hữu Đức nhớ tới tiền của mình là lại cảm thấy đau lòng.
Hạ Thiên nghe vậy, mỉm cười nói: “Cha, tiền này cha đòi Tuệ Tuệ đi. Nếu không phải vì chuyện của nó thì bác cả cũng không đuổi con đi. Sau khi con bị đuổi đi thì hết chuyện này tới chuyện khác ập tới! Hạ Tuệ Tuệ vì hôn sự của nó mà không suy xét đến con. Tiền này nó phải bỏ ra, không phải nó có của hồi môn đó sao? Kêu nó đưa cho chúng ta.”
Hạ Hữu Đức bị con trai thuyết phục, đúng rồi! Con nhóc c.h.ế.t tiệt kia gả ra ngoài nhưng lại mang đến cho ông ta và Tiểu Thiên không ít phiền toái. Người nhà không muốn liên lụy tới nó nhưng ít nhiều nó cũng phải giúp đỡ chứ? Sau này cả nhà tốt lên thì nó cũng được thơm lây mà.
“Cứ làm như vậy đi, vợ à, bà mau đi làm cơm chiều đi. Không thấy cả nhà còn chưa ăn cơm sao? Chúng tôi có thể chịu đói nhưng cha thì sao?” Hạ Hữu Đức thúc giục vợ nấu cơm, gánh nặng trong lòng không còn, thái độ của ông ta đối với Hạ Toàn đúng là tốt không tả được.
Hạ Toàn cũng cười nói: “Ăn cái gì chứ? Một nhà ba người các con ăn đi, cha về chỗ anh cả các con ăn. Chờ thêm mấy ngày nữa là nhà ta lại giống như trước đây.”
“Ông nội, ông ở lại đi.” Hạ Thiên cũng giữ người, ông nội là chỗ dựa quan trọng nhất của anh ta. Tiếp theo anh ta có không ít chuyện muốn nhờ vả, phải giữ quan hệ thật tốt mới được!
