Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 884
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:02
Ông nội cũng không phải không cho cha tiền, anh ta và Tuệ Tuệ đi làm chưa được mấy năm mà đã có một ít, cha sống cả nửa đời người rồi mà không tích góp được gì sao? Lời này khiến cho bầu không khí trong căn phòng đã nát càng trở nên nát hơn. Nếu Hạ Hữu Đức biết Hạ Thiên buồn bực như thế thì đã âm thầm kêu khổ.
Mấy chục năm trước vì muốn sai bảo Vương Thủ Thành bắt cóc Vương Thanh Hòa mà ông ta đã tốn không ít tiền. Mấy năm nay anh trai ông ta giúp đỡ nuôi hai đứa nhỏ nhưng ông ta không phải nuôi vợ sao? Thỉnh thoảng còn phải cho hai đứa nhỏ tiền tiêu, cộng thêm lần trước bị người nhà họ Vương yêu cầu tìm công tác, lúc ấy ông ta tìm công việc cho cả nhà đó cũng tốn không ít tiền! Trong tay ông ta nào còn tiền bạc gì chứ? Nhưng nếu Hạ Thiên không hỏi thì Hạ Hữu Đức cũng không nói mấy việc này.
Hạ Hữu Đức nghe con trai nói muốn đến nhà khách thì lại đau lòng: “Trong nhà có chỗ ở mà, đến nhà khách làm gì? Con còn chưa kết hôn đâu, sau này cưới vợ chỗ nào mà không cần dùng tiền? Nhà chúng ta không có bao nhiêu tiền để cho con, con chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.”
Hạ Thiên nhíu mày, sao cái gì cha cũng nói vậy? Thật là mất mặt!
Hạ Hữu Đức cũng mặc kệ, ông ta khóc than chính là để con gái và con rể nghe. Con của ông ta còn đang cần dùng tiền đây, hai người kia đừng hòng giả ngu.
Kỷ Phong đang ăn cơm không nghe lọt tai lời của Hạ Hữu Đức. Mấy ngày nay anh ta đã mệt muốn c.h.ế.t rồi, chỉ muốn ăn một bữa cơm rồi ngủ một giấc.
Nhà họ Hạ chính là nơi tị nạn tạm thời. Kỷ Phong vô tâm vô phế nhưng Hạ Tuệ Tuệ có thể nghe ra.
Miếng cơm chuẩn bị đưa vô miệng cũng không còn mùi vị gì nữa, cha có ý gì? Cô ta vừa mới kết hôn mà đã muốn đòi tiền sao? Từ lúc cô ta vào nhà cho đến giờ cũng không hỏi xem cô ta sống ở nhà họ Kỷ như thế nào? Cũng không hỏi xem tại sao đang êm đẹp mà cô ta và Kỷ Phong phải về quê? Cũng không lo lắng mấy ngày nay cô ta ở nhà họ Kỷ có bị bắt nạt hay không? Bọn họ cái gì cũng mặc kệ, chỉ biết đến tiền! Đứa con gái như cô ta căn bản không quan trọng.
“Đêm nay cha đến nhà cô ở nhà, Kỷ Phong và Hạ Thiên ở một phòng, con và mẹ con một phòng.” Hạ Hữu Đức không chịu để con trai ra ngoài.
Hạ Thiên nghe vậy cũng không còn cách nào, chỉ có thể nhận mệnh. Bây giờ anh ta còn phải dựa vào người nhà, không thể chọc cha và ông nội tức giận.
Kỷ Phong vừa nghe phải ở chung phòng với Hạ Thiên đã từ chối: “Con không quen ở chung phòng với người khác...”
“Ai bảo anh làm mất tiền? Tạm chấp nhận một chút là được.” Hạ Tuệ Tuệ lạnh mặt.
Lúc trước Hạ Tuệ Tuệ vẫn luôn ôn nhu, ai biết vừa kết hôn đã thay đổi.
Hôm nay Hạ Tuệ Tuệ đã náo loạn với anh ta rất nhiều lần, chính là vì chuyện cô ta phải về thôn. Anh ta không hề muốn về thôn, nếu không phải vì cưới Hạ Tuệ Tuệ thì bà nội đâu vì cảm thấy mất mặt mà đuổi bọn họ về đó ở mấy ngày? Anh ta vì Hạ Tuệ Tuệ mà phải chịu uất ức như thế, bây giờ cô ta còn trách ngược, một chút săn sóc cũng không có, cũng không nghĩ nếu anh ta không cưới thì bây giờ cô ta đã thành cái dạng gì.
Hạ Tuệ Tuệ là người biết nhìn sắc mặt, hai ngày nay cô ta nghẹn một bụng lửa giận cho nên thái độ với Kỷ Phong không ít. Vốn cô ta nghĩ rằng hai người đã kết hôn thì anh ta sẽ bỏ qua hết, ai ngờ bây giờ lại thấy sắc mặt của Kỷ Phong không đúng lắm, trong lòng cô ta hơi chột dạ. Không được, cô ta không thể biểu hiện quá rõ ràng. Nói không chừng bây giờ trong lòng Kỷ Phong vẫn còn nhớ thương Hạ Vi! Lỡ đâu anh ta so sánh cô ta và Hạ Vi thì phải làm sao?
