Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 890
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:03
“Tại sao bây giờ mới đến? Rốt cuộc anh có muốn xem chứng cứ không? Nếu không muốn thì tôi không đợi anh nữa. Vì chuyện của anh mà tôi còn cố ý xin nghỉ đây.” Vương Thanh Phú trút hết toàn bộ bất mãn lên đầu Vương Thanh Hòa, chỉ hận không thể mắng thêm vài câu.
Vương Thanh Hòa tùy ý liếc nhìn anh ta: “Chuyện này tôi không gấp thì thôi, chú nóng nảy cái gì? Không phải đã xin nghỉ rồi sao? Đúng rồi, thật ra tôi cũng rất tò mò, chứng cứ kia cũng đâu phải thứ gì khó lấy ra, tại sao nhất quyết muốn tôi đi với chú?” Vương Thanh Phú lập tức bồn chồn, hai ngày trước Vương Thanh Hòa không hỏi, tại sao hôm nay lại hỏi đến? Anh ta!
“Thôi, tôi cũng lười quản. Dù sao chỉ cần đưa thứ đó cho tôi là được, đừng mất hồn nữa, chúng ta đi nhanh đi.” Vương Thanh Hòa tùy tiện cho qua, trong lòng Vương Thanh Phú cũng nhẹ nhàng thở ra, quên cả việc trút giận lên đầu Vương Thanh Hòa. Anh ta vắt óc nghĩ cách biện giải, lạnh mặt nói: “Tôi đưa anh cả đến đó là để xác định xem anh cả có thật sự muốn thấy thứ đó không. Lỡ đâu tôi mang tới đây, anh đoạt lấy mà không đưa tôi tiền thì sao? Chúng ta đến một nơi kín đáo mà tôi cảm thấy an toàn, lại một tay đưa tiền, một tay đưa chứng cứ.” Vương Thanh Phú nói xong thì cảm thấy bản thân quả là thiên tài! Vương Thanh Hòa gật gật đầu, tỏ vẻ tin lời anh ta.
“Nơi chúng ta đến là nơi nào vậy?” Vương Thanh Hòa theo Vương Thanh Phú ra ngoài, thuận miệng hỏi anh ta.
Vương Thanh Phú nghe vậy thì lập tức cảnh giác: “Anh cả hỏi chuyện đó làm gì?”
“Tôi có quyền biết mình đang đi tới đâu chứ? Nếu chú không nói thì chúng ta không cần đi nữa, vả lại chú cũng đừng bịa một địa chỉ giả để lừa tôi. Nếu chỗ chú nói và chỗ chúng ta đến không phải cùng một nơi thì tôi sẽ không đi cùng chú đâu.”
Vương Thanh Hòa nhìn Vương Thanh Phú, lúc này Vương Thanh Phú căn bản không có cơ hội từ chối. Nếu bọn họ thật sự muốn làm gì đó thì đương nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng cho nên dù anh có yêu cầu gì, dù Vương Thanh Phú có hoài nghi hay không thì anh ta cũng không dám từ chối. Suy nghĩ của Vương Thanh Hòa cũng chính là tâm tình của Vương Thanh Phú ngay lúc này. Trong lòng anh ta âm thầm mắng c.h.ử.i, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nghĩ tới chuyện chỉ cần lừa người đến đó là anh ta đã thành công rồi, chỉ là cho biết địa chỉ, có thể làm được gì chứ? Còn ai biết nữa đâu? Vương Thanh Phú nghĩ xong thì mở miệng nói: “Là một xưởng chế giày bỏ hoang ở phố Cây Liễu thành Tây.”
“Được, chúng ta đi thôi.” Vương Thanh Hòa không tiếp tục khiến anh ta khó xử nữa.
Hai người đi ra cửa, lúc vừa ra tới nơi, Vương Thanh Hòa thấy Dư Thành đang nấp trong một góc nên lại hỏi Vương Thanh Phú: “Chúng ta đến xưởng chế giày bỏ hoang ở phố Cây Liễu thành Tây đúng không?”
“Hả? Đúng.” Vương Thanh Phú thuận miệng trả lời, vừa nói xong lại ngẩn ra, quan sát xung quanh, phát hiện không có ai thì mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu oán trách Vương Thanh Hòa: “Anh nói lớn tiếng như vậy làm gì? Bị người ta nghe thấy sẽ không tốt? Không phải tôi vừa nói với anh đó sao?”
“Không có gì, tôi sợ chú gạt tôi nên mới lớn tiếng như vậy, thử xem chú có bị giật mình hay không, nếu chú ngẩng người thì chính là đang nói dối.” Vương Thanh Hòa tùy tiện tìm lý do. Vương Thanh Phú nghe thế thì không biết phải nói thế nào: “Sao mà anh đa nghi quá vậy?” Hai người một trước một sau đi ra ngoài, chờ hai người đi xa, Dư Thành trốn trong góc kia mới bước ra.
