Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 894
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:03
“Đi? Đi chỗ nào?” Vương Thanh Phú càng khó hiểu, không phải Vương Thanh Hòa đã nói là không truy cứu sao.
“Đi đến nơi mà chúng ta cần đến ngay từ đầu.” Vương Thanh Hòa nhìn bộ dáng còn chưa kịp hiểu gì của ta thì nhắc nhở một câu, thấy bộ mặt khó hiểu của anh ta, anh vẫn bình thản nói: “Không phải chú đang cho rằng chuyện này sẽ kết thúc ở đây chứ?”
Bằng không thì sao? Vương Thanh Phú tiếp tục nghi hoặc.
Không phải Vương Thanh Hòa đã biết đó là bẫy sao, chính là muốn gây phiền toái cho Vương Thanh Hòa sao? Anh còn muốn đến đó? Điên rồi sao?
“Mau dẫn đường, nhớ nói rõ tình huống bên kia cho tôi. Nếu chú không nói thật...”
Vương Thanh Hòa nói được một nửa thì dừng càng khiến Vương Thanh Phú sợ hãi.
Trên thực tế Vương Thanh Phú căn bản không thể nói dối, nói dối sẽ chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Vương Thanh Phú không hiểu suy nghĩ của Vương Thanh Hòa nhưng chỉ có thể thành thật trả lời: “Bọn em mang theo hai mươi lăm người, những người này...”
“Hạ Hữu Đức mướn đi? Chứng cứ đâu, hẳn là mấy người có giữ lại?” Vương Thanh Hòa tiếp tục hỏi anh ta. Vương Thanh Phú cảm thấy Vương Thanh Hòa chính là quái vật, cái gì cũng biết! Trong lòng hắn ta vô cùng hoảng sợ, rất muốn tìm ai đó để san sẻ một chút nhưng nơi đó đã được bọn họ lựa chọn kỹ càng, sẽ không có ai tự nhiên tới đó cả, đường đi cũng vắng vẻ, sẽ không bị ai bắt gặp, kết quả những chuyện này lại đổ ập lên đầu anh ta, chạy cũng chạy không thoát, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h không lại. Chỉ có thể nhận mệnh trả lời: “Có, là giấy cam đoan Hạ Hữu Đức viết, sau này sẽ cho bọn em hai trăm đồng mỗi năm. Thứ đó chính là chứng cứ, chỉ là bây giờ không nằm trong tay em mà nằm trong tay vợ thằng năm. Cô ta nói để phòng Hạ Hữu Đức quỵt nợ cho nên sau khi xử lý anh xong thì mới đưa cho chúng tôi. Vì vậy mà hôm nay cô ta không tới, giấy cam đoan vẫn nằm ở chỗ cô ta.” Vương Thanh Phú thật sự sợ hãi Vương Thanh Hòa tìm anh ta đòi chứng cứ, nhưng anh ta thật sự không giữ thứ đó.
“Mấy người nghĩ cũng chu đáo thật.” Vương Thanh Hòa không hề kinh ngạc, cũng không trông chờ có thể lấy được cả hai chứng cứ cùng một lúc. Mặc kệ thế nào thì hôm nay anh cũng đã có thể giải quyết được một số kẻ chướng mắt.
Bên này, hai người tiếp tục đi tới địa điểm đã hẹn, bên kia, Vương Thanh Kỳ đã chờ đến sốt ruột.
Bên trong nhà xưởng bỏ hoang này vô cùng trống trải, cánh cửa khép hờ, tất cả mọi người đều đang chờ Vương Thanh Hòa bước vào đây, chỉ cần vừa bước vào thì bọn họ sẽ ra tay, không cho Vương Thanh Hòa bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Tên cầm đầu đám người kia vẫn đang còn nằm trong một góc nghỉ ngơi.
Vương Thanh Kỳ ngồi ở một góc khác, không tụ chung với đám người kia. Những người này cũng thật là to gan! Mãi cho đến hiện tại, Vương Thanh Kỳ mới bắt đầu sợ hãi, thậm chí là hối hận, sớm biết vậy thì đã không nghe lời Hạ Hữu Đức, Hạ Hữu Đức chính là một tên điên! Chuyện thế này mà cũng dám làm. Anh ta thật không dám tưởng sau khi Vương Thanh Hòa xảy ra chuyện thì bọn họ sẽ thu dọn như thế nào, chỉ là Vương Thanh Kỳ cũng không dám nói, trong lòng vừa sợ hãi vừa có chút chờ mong cuộc sống tươi đẹp..
Bọn họ chờ đợi bên trong mà không biết rằng toàn bộ nhà xưởng đã bị bao vây.
Dư Thành lúc này cũng rất khẩn trương, anh ấy nghĩ muốn nói mấy câu với người chỉ huy trận địa bên kia chỉ là thấy người ta quá nghiêm túc, anh ấy cũng ngại lên tiếng, sợ rút dây động rừng. Bây giờ anh ấy mới hiểu rõ vì sao Vương Thanh Hòa lại tự tin như vậy, chỉ cần báo án là sẽ có người tới ngay, thì ra đám người kia đã bị theo dõi từ lâu!
