Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 904
Cập nhật lúc: 07/05/2026 20:01
“Ông nội, ông nói như vậy cứ như người năm đó bắt cóc anh cả không phải là chú ba vậy.” Hạ Minh ngồi trong phòng nghe lén nãy giờ thật sự không nhịn nổi nữa, tại sao những người này có thể vô sỉ như vậy?
“Tên nhóc này, cháu biết cái gì? Chú ba cháu đã sớm hối cải làm người rồi!” Hạ Toàn hận không thể ăn tươi nuốt sống đứa cháu trai này.
“Ông nội hét cái gì? Cháu đang nói thật không phải sao?” Hạ Minh trề môi, cậu ta đã sớm kinh qua sự bất công của ông nội nhưng không thể ngờ được ông nội có thể càng ngày càng bất công, hết lần này tới lần khác như vậy. Lần nào cũng khiến tam quan của cậu ta thay đổi!
“Chí Phi! Con không quản con trai của con sao?” Hạ Toàn căm tức nhìn con mình.
Hạ Chí Phi nghe vậy, thoáng nhìn con trai: “Con cảm thấy Hạ Minh nói rất đúng, cha, năm đó Hữu Đức bắt cóc con trai cả của con, dạy hư hai đứa con nhỏ, gần đây Tuệ Tuệ nhà họ còn đoạt hôn phu của Vi Vi. Vợ con tâm sự với Vi Vi, phát hiện ra có không ít lần Tuệ Tuệ nhúng tay vào chuyện của Vi Vi và Kỷ Phong. Còn có chuyện gì mà nó không làm được?” Hạ Toàn cũng câm nín, lúc đầu ông ta thiên vị đứa con nhỏ cũng không biết những chuyện này. Sau này bất công thành quen, những chuyện mà con trai nhỏ lén lút thực hiện ông ta đều biết.
“Chí Phi, cho dù trước đó em trai con đã làm sai nhưng lần này nó không có. Con không thể nhìn bọn họ hãm hại Hữu Đức, Tiểu Thiên, Tiểu Thiên cũng đang rất có tiền đồ. Cũng không thể để Tiểu Thiên bị phế đi như vậy chứ?” Hạ Toàn đã rất tuyệt vọng.
Nhắc tới Hạ Thiên, Hạ Chí Phi càng tức giận: “Tiền đồ của con nó quan trọng vậy tính mạng con trai con không quan trọng sao?”
“Không phải cha đã nói rồi sao? Không phải nó làm mà.” Hạ Toàn phát hiện trong lòng con trai cả đã nhận định chuyện này là do Hữu Đức làm.
“Có phải oan uổng hay không thì con không biết, cha cũng không biết đúng không. Cha, con sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Nếu Hữu Đức thật sự bị oan thì người ở cục cảnh sát cũng không thể làm gì nó. Nếu không phải oan thì nó cứ chờ nhận tội đi, thành thật gánh vác sai lầm của nó.” Lần này Hạ Chí Phi vô cùng kiên định với suy nghĩ của mình. Lúc trước ông ta có thể nhẫn nhịn là vì mấy đứa nhỏ vẫn sống tốt, tuy là có bị thiệt thòi nhưng cha dùng tính mạng uy h.i.ế.p, ông ta cũng không thể mặc kệ sống c.h.ế.t của cha, để bọn nhỏ chịu thiệt một chút cũng không sao, ông ta sẽ từ từ bù đắp, nhưng lần này Hạ Hữu Đức lại muốn hại tính mạng của con trai ông ta, nếu ông ta lại mặc kệ thì chắc bốn đứa con của ông ta đều bị xử lý. Cũng không biết bây giờ Thanh Hòa thế nào rồi.
“Chí Phi, nó là em trai con.” Hạ Toàn thở dài.
“Cha, Thanh Hòa là con trai con đó, bây giờ cha ở đây lải nhải chuyện con trai cha, vậy cha có hỏi thăm con trai con một câu nào chưa? Hiện tại con trai con có bị thương không?” Hạ Chí Phi hỏi lại Hạ Toàn.
Hạ Toàn cũng ngây ngẩn cả người.
Hạ Chí Phi đứng lên: “Cha, cha là một người cha thì con cũng vậy. Cha đối xử tốt với Hữu Đức, con vì hiếu thuận với cha mà chưa từng đối tốt với con trai con. Con đâu thể nào làm vậy cả đời đúng không? Con phải đến cục cảnh sát hỏi thăm tình huống, phải xem con trai của con có an toàn không. Cha có rảnh ở đây náo loạn với con thì nên nghĩ xem phải ăn nói thế nào với người nhà Hữu Đức đi.”
