Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 935
Cập nhật lúc: 09/05/2026 18:03
Ngay từ đầu anh ta bị hai người dọa sợ.
Hiện tại Hồ Thiên lại càng chắc chắn hơn.
Anh ta giao tiếp với Chu Kiều Kiều lâu như thế, đương nhiên là có chứng cứ rồi, nhưng mà hai người này có thù lớn với Chu Kiều Kiều đến thế à?
“Tuy rằng tôi có chứng cứ, nhưng mà không bắt được quả tang cô ta thì chỉ e là cũng không dễ làm đúng không? Với lại nếu tôi nhớ không lầm thì chắc là hai anh không có thù hằn gì với cô ta mới đúng chứ?”
Hồ Thiên có chút tò mò, ngay từ đầu anh ta đã cảm thấy nhà họ Vương xảy ra chuyện là vì đã đắc tội với người nào.
Ngay từ đầu anh ta cũng đã nghĩ đến hai anh em nhà họ Trương, nhưng mà nghĩ thế nào cũng không rõ hai anh em nhà họ Trương thì có thù gì với gia đình mấy người kia.
Nếu như từng có thù hận gì thì tại sao ngay từ đầu còn chuyển nhượng chuyện làm ăn lại cho bọn họ chứ?
“Chuyện này thì cũng không cần nói ra mà đúng không? Chúng ta chỉ là làm ăn buôn bán thôi, anh đồng ý đưa chứng cứ cho tôi, chúng tôi sẽ nói cho anh biết vì sao chúng tôi không tiếp tục mua đi bán lại lương thực trong chợ đen và những con đường còn lại của tôi.”
Đại Trương không tiết lộ chuyện hai vợ chồng Vương Thanh Hòa.
“Đúng đó, anh Hồ, anh chỉ cần nói anh có muốn làm ăn buôn bán với chúng tôi không là được rồi.” Tiểu Trương cũng phụ họa theo.
Chuyện làm ăn buôn bán đã dâng đến cửa, Hồ Thiên đương nhiên là sẽ không từ chối.
Càng miễn bàn đến chuyện hiện tại Chu Kiều Kiều đã không còn giá trị lợi dụng gì với anh ta nữa, lại còn có vẻ như chuẩn bị ăn vạ anh ta, chuyện này là không được.
Anh ta vốn dĩ chẳng phải người tốt lành gì, cũng chưa từng hứa với Chu Kiều Kiều là sẽ không bán đứng cô ta.
“Được rồi, hai người chờ một chút, tôi đi lấy bằng chứng cho hai người.” Hồ Thiên về nhà, tìm ra chứng cứ Chu Kiều Kiều mua đi bán lại lương thực kiếm tiền. Tuy rằng đại đa số thời gian Chu Kiều Kiều đều là giao dịch với anh ta.
Nhưng anh ta muốn một ngày nào đó có thể khống chế Chu Kiều Kiều, cho nên vẫn làm cho Chu Kiều Kiều đi buôn bán với những người khác.
Chứng cứ anh ta giữ lại không dính dáng gì đến anh ta, còn những người mua điểm tâm của cô ta cũng sẽ không bị bắt lại.
Hồ Thiên cầm chứng cứ, lại đi đến tiệm cơm lần nữa.
Anh ta đưa mấy thứ kia cho hai người nói: “Hai anh kiểm tra đi, nếu không có vấn đề gì thì nói cho tôi chuyện tôi muốn biết. Con đường và cả lý do vì sao hai anh không tiếp tục buôn bán nữa.”
“Anh?” Tiểu Trương không xác định được mấy thứ này có dùng được hay không, chỉ có thể nhìn anh trai.
Đại Trương xác nhận xong, hài lòng cất đi nói: “Đây là những con đường còn lại, nếu anh muốn thì cứ đi liên lạc đi.”
“Còn chuyện vì sao tôi và em trai không tiếp tục làm ăn buôn bán ở chợ đen nữa thì thật ra cũng đơn giản thôi, chúng tôi không muốn mạo hiểm nữa. Anh tự nhìn xem dạo gần đây chợ đen đã rối loạn như thế nào? Với lại tôi còn nghe được một ít phong thanh. Tôi cũng khuyên anh nên thu tay lại. Chắc là nhà anh cũng không còn thiếu tiền. Chúng ta không giống với mấy người bày quán làm ăn mua bán nhỏ. Chúng ta có rất nhiều lương thực, làm ăn buôn bán lớn, còn thu tiền thuê của những người khác. Nếu như bị bắt được...”
Đại Trương cho anh ta một ánh mắt tự hiểu đi.
Hồ Thiên vốn dĩ còn cho rằng có chuyện lớn gì, thì ra chỉ là vì cái này. Anh ta cũng từng nghe mấy chuyện phong thanh kia rồi. Nhưng mà vậy thì lại sao chứ?
Anh ta cũng không phải người dễ bị dọa sợ, anh ta cũng có một ít phương pháp, nếu thật sự không thể tiếp tục thì anh ta đã rút từ lâu rồi.
Hai anh em nhà họ Trương cẩn thận quá rồi đó.
Nhưng mà vậy cũng tốt, hai anh em nhà họ Trương này làm việc còn coi như khá tốt, biết tin tức này không có giá trị gì, cho nên còn đưa luôn một ít con đường mua sắm lương thực cho anh ta.
“Được rồi, tôi hiểu ý hai anh muốn nói là gì. Nhưng mà tôi cũng cảnh cáo trước, tôi đưa chứng cứ này cho hai người rồi, sau này cho dù là ai hỏi cũng không được nói là tôi đưa. Nhất là Chu Kiều Kiều, nếu cô ta thật sự xui xẻo thì hai người cũng không được tiết lộ tôi ra đó.”
Hồ Thiên vẫn còn khá sợ hãi về những chuyện liên quan đến Chu Kiều Kiều.
