Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 316: Nhớ Được

Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:02

Mạt Mạt bước lên tầng hai thì nghe thấy tiếng Tùng Nhân vang lên rộn ràng: "A, đến bắt cháu đi, dì Tề Hồng, cháu ở đây này!"

Tề Hồng nghiến răng ken két: "Thằng nhóc con, cháu đợi đấy, để xem dì tóm được cháu thì cháu biết tay!"

Cánh cửa nhà Tề Hồng bật mở, Tùng Nhân chạy vụt ra, đứng ở cửa kêu to: "Ở đây này, dì Tề Hồng, ở đây, ở đây!"

Mạt Mạt bước lên tầng, nhìn qua khe cửa đang mở, thấy Tề Hồng bị bịt mắt bằng khăn quàng, đang chơi trò bắt người với lũ trẻ.

Mạt Mạt: "......"

Tùng Nhân cười toe toét chạy vào lại, còn lượn quanh Tề Hồng một vòng. Thấy Tề Hồng sắp vồ trúng, cậu nhóc lại mở cửa chạy ra ngoài, nhìn thấy Mạt Mạt thì còn làm dấu "suỵt" bằng tay.

Mạt Mạt: "......"

Tề Hồng đứng giữa phòng khách, mồ hôi nhễ nhại. Nãy giờ cô ấy vẫn chưa bắt được đứa trẻ nào cả: "Các cháu đang ở đâu thế?"

Mạt Mạt bước vào phòng, nhìn quanh xem lũ trẻ trốn ở đâu. Vân Kiến trốn ở góc khuất trong phòng khách, ngồi đọc sách. Tâm Bảo thì nằm sấp trên ghế sofa, không hề nhúc nhích. Vân Bình trốn lọt vào khe tủ. Chỉ riêng Tùng Nhân là rảnh rỗi nhất, liên tục trêu chọc và đ.á.n.h lạc hướng Tề Hồng. Quả nhiên Tùng Nhân là đứa trẻ hiếu động nhất.

Mạt Mạt vừa vào phòng, Tề Hồng nghe thấy động tĩnh, lập tức vồ lấy cô: "Bắt được rồi! Bắt được rồi!"

Mạt Mạt: "...... Mấy đứa nhỏ có cao bằng em đâu?"

Tề Hồng giật khăn quàng xuống: "Mạt Mạt à, em đến rồi!"

"Vâng, em đến cứu chị đây. Mà nhìn chị chơi cũng vui quá chừng, hay em về nhé?"

Tề Hồng kéo Mạt Mạt lại: "Đừng, đừng! Em mau đưa Tùng Nhân đi đi, thằng nhóc này quậy quá trời rồi!"

Mạt Mạt liếc nhìn Tề Hồng: "Em chỉ thấy chị cũng chơi hết mình không kém gì tụi nhỏ đâu, sau này chị mà nói con em hiếu động, em không tin nữa đâu."

Tề Hồng: "Ôi, hôm nay là lần đầu chị chơi xả láng theo tụi nó đấy."

Tùng Nhân ôm chân Mạt Mạt: "Mẹ nói rồi, đứa trẻ nói dối, mặt sẽ mọc tàn nhang."

Tề Hồng: "...... Lần thứ hai."

Tùng Nhân: "A, a, dì Tề Hồng sắp mọc tàn nhang rồi!"

Tề Hồng tức đến mức muốn cốc vào m.ô.n.g Tùng Nhân. Cô ấy ho khan một tiếng: "Được rồi, chị thua! Chị thừa nhận là chị chơi cùng chúng nó, nhưng nếu không chơi với chúng nó thì chắc chúng nó lật tung nhà chị lên mất."

Tùng Nhân cười khanh khách, còn Mạt Mạt thì bật cười thành tiếng. Tề Hồng xua tay: "Em mau đưa con trai em đi đi, chị không muốn nhìn thấy cậu nhóc nữa đâu."

Mạt Mạt kéo tay Tùng Nhân, trêu: "Chị không cần con rể nữa à?"

Tề Hồng vỗ n.g.ự.c: "Con rể chị mà như vầy thì chắc chị sống ít đi cả chục năm mất! May mà chị chưa hứa gả, nếu không chị chẳng ngày nào không khóc!"

Tùng Nhân nghiêng đầu: "Mẹ ơi, con rể là gì ạ?"

Mạt Mạt vừa định giải thích, Tề Hồng đã vội vàng ngăn lại: "Em đừng có giải thích, không khéo thằng nhóc này lại tơ tưởng đến Tâm Bảo nhà chị mất. Mau đưa cậu nhóc đi đi."

Mạt Mạt cười ha hả, Tề Hồng thật sự sợ Tùng Nhân rồi.

Khi Liên Thanh Nghĩa về nhà thì trời đã tối muộn. Cậu ấy tắm rửa xong, ăn cơm, rồi vì quá mệt nên cùng Mộng Nhiễm về phòng nghỉ ngơi sớm.

Trang Triều Dương nhìn Tùng Nhân đang ngồi chơi dưới đất: "Hôm nay Đổng Hàng tìm anh, nói là tối mai mời gia đình mình ăn cơm."

Mạt Mạt đang gấp quần áo cho Tùng Nhân: "Chỉ có nhà mình thôi sao?"

Trang Triều Dương ném quả bóng gỗ cho Tùng Nhân: "Không phải, còn có gia đình cậu út nữa."

Mạt Mạt cất quần áo đi: "Sao tự nhiên lại muốn mời chúng ta ăn cơm thế?"

Trang Triều Dương nhăn mặt: "Vì Đổng Hàng lại làm ba rồi, chỉ muốn khoe khoang thôi."

Mạt Mạt cạn lời: "Chẳng lẽ anh ta chưa khoe lần nào hay sao?"

Trang Triều Dương gối đầu lên tay: "Vì bụng Tiền Y Y lớn hơi nhanh, Đổng Hàng nói với anh là chắc chắn lại là sinh đôi. Thế nên anh ta vui quá đà, mời khách để khoe khoang."

Mạt Mạt trợn tròn mắt: "Không phải chứ, xác suất sinh đôi thấp thế cơ mà, sao Y Y có thể m.a.n.g t.h.a.i đôi được?"

Trang Triều Dương nói: "Anh cũng không hiểu."

Trang Triều Dương nhìn chăm chú vào bụng vợ, thầm nghĩ, dù thời gian ngắn ngủi nhưng họ cũng đã rất cố gắng rồi: "Vợ à, trưa mai mình đi bệnh viện kiểm tra một chút đi, biết đâu lại có tin vui rồi?"

Mạt Mạt véo eo Trang Triều Dương: "Không đi! Em không muốn mất mặt đâu, anh dẹp ngay cái ý nghĩ này đi."

"Đau, đau, đau."

Mạt Mạt: "Em đâu có dùng sức nhiều đâu!"

Trang Triều Dương giữ tay vợ lại: "Vợ à, thật sự đau mà."

Mạt Mạt "ồ" một tiếng: "Em không cảm thấy gì cả."

Trang Triều Dương: "......"

Bảy giờ tối, Tùng Nhân chơi đã đời, vứt đồ chơi rồi leo lên giường. Mạt Mạt nhìn đồ chơi đầy sàn, trán giật giật: "Tùng Nhân, dọn hết đồ chơi vào đi."

Tùng Nhân cưỡi trên người ba, hai tay ôm cổ ba: "Ba ơi, ba tốt của con."

Trang Triều Dương: "Ha ha!"

Tùng Nhân hôn lên má Trang Triều Dương một cái: "Ba ơi."

Trang Triều Dương vẫn không nhúc nhích. Tùng Nhân thấy ba không định giúp mình dọn dẹp, liền nhanh nhẹn trèo xuống, tự mình đi nhặt đồ chơi.

Trang Triều Dương hơi bai rối, không đoán ra con trai mình đang nghĩ gì, sao hôm nay lại ngoan ngoãn thế?

Tùng Nhân dọn dẹp xong đồ chơi, leo lên giường, ngồi bên cạnh ba, kéo tay ba: "Ba ơi, Tùng Nhân có phải là giỏi nhất không?"

Trang Triều Dương suy nghĩ một lát: "Ừm."

Tùng Nhân không vui nữa, hỏi vặn lại: "Vậy tại sao ba lại muốn em trai bé nhỏ?"

Trang Triều Dương ngây người, Mạt Mạt cũng hơi ngẩn ra. Thằng bé này nghe hiểu hết sao?

Trang Triều Dương hỏi: "Sao con biết ba muốn em trai bé nhỏ?"

Tùng Nhân bĩu môi: "Tùng Nhân hiểu hết mà. Rất nhiều bạn nhỏ ghen tị vì nhà mình chỉ có một mình Tùng Nhân thôi. Ba ơi, Tùng Nhân ngoan thế này rồi, có phải không cần em trai bé nhỏ nữa không?"

Mạt Mạt hỏi: "Tại sao không cần em trai bé nhỏ? Có em trai bé nhỏ, Tùng Nhân sẽ có bạn chơi cùng mà."

"Tùng Nhân bây giờ cũng có bạn chơi rồi."

Mạt Mạt nháy mắt ra hiệu cho Trang Triều Dương. Trang Triều Dương ôm Tùng Nhân lên: "Tùng Nhân không muốn làm anh trai sao?"

Tùng Nhân quay đầu nhìn mẹ, rồi lại nhìn ba: "Làm anh trai rồi thì con có thể giống như ba bắt nạt con vậy, bắt nạt em ấy không?"

Mạt Mạt: "......"

Anh trai không phải nên yêu thương bảo vệ em trai sao?

Cuối cùng, dù Trang Triều Dương và Mạt Mạt giải thích thế nào rằng anh trai phải yêu thương, bảo vệ em trai, Tùng Nhân cũng nhất quyết không nghe. Cậu nhóc khẳng định chắc nịch rằng anh trai có thể bắt nạt em trai, tỏ ra vô cùng vui vẻ, còn hỏi mẹ chừng nào thì có thể sinh em trai bé nhỏ ra để cậu nhóc bắt nạt.

Mạt Mạt: "......"

Sáng sớm hôm sau, Mộng Nhiễm và Liên Thanh Nghĩa đã dọn dẹp đồ đạc xong xuôi. Vì muốn về sớm, hai người ăn sáng xong liền đeo ba lô lên đường ngay.

Mạt Mạt đưa lũ trẻ đi tiễn. Tùng Nhân nhìn theo bóng lưng cậu ba đã đi xa: "Mẹ ơi, cậu ba bao giờ mới về ạ?"

Mạt Mạt: "Phải sang năm con ạ."

Tùng Nhân: "Sang năm là năm nào ạ?"

Mạt Mạt kéo Vân Kiến lại gần: "Cậu Vân Kiến là người giỏi nhất đấy, Tùng Nhân có thể hỏi cậu ấy."

Vân Kiến nhìn theo bóng lưng chị gái đã đi xa, há hốc miệng. Cậu ấy thật sự không muốn đối mặt với hàng vạn câu hỏi "vì sao" của Tùng Nhân chút nào.

Mạt Mạt đi trước, vừa nghe Tùng Nhân liên tục đặt câu hỏi, cuối cùng đến cả Vân Kiến vốn hiền lành cũng phải phát cáu lên vì chịu hết nổi.

Mạt Mạt về đến nhà, dành cả buổi sáng để muối xong mẻ dưa chua ăn cả năm. Buổi chiều, Tề Hồng đến, mặt mày hớn hở: "Mạt Mạt, em còn nhớ Cảnh Tinh Tinh không?"

Mạt Mạt đương nhiên nhớ: "Nhớ chứ, cô ta lại làm sao rồi?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 316: Chương 316: Nhớ Được | MonkeyD