Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 411: Nhân Mạch
Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:14
Mạt Mạt vừa mở cửa đã reo lên kinh ngạc: "Vệ Nghiên!"
Thì ra là Vệ Nghiên và Chu Dịch cùng ghé thăm. Thấy hai người tay xách nách mang đủ thứ quà cáp, Mạt Mạt vội vã né người sang một bên, đon đả mời vợ chồng họ vào nhà.
Vân Kiến đứng dậy đi pha trà, còn Mạt Mạt thì hướng dẫn khách ngồi xuống ghế: "Anh chị đến lúc nào mà chẳng thấy báo tin gì cho em cả thế?"
Chu Dịch cười đáp: "Cũng đột ngột lắm em ạ. Hồi Tết còn tán gẫu với em về chuyện ở thủ đô, không ngờ chớp mắt một cái, hai vợ chồng anh đã dọn tới đây rồi."
Mạt Mạt hỏi: "Thế này là anh chuyển hẳn về nhà cũ ở luôn sao?"
Chu Dịch gật đầu xác nhận: "Về rồi em, lần này về thủ đô là anh định cư luôn, không đi đâu nữa."
Chu Dịch đã lăn lộn ở trấn Bình suốt bảy năm, sau đó được điều về Dương Thành. Hồi Tết gặp mặt, anh ta còn bảo sắp được thăng chức, chẳng ai ngờ cuối cùng lại được điều thẳng về thủ đô. Mạt Mạt không hỏi sâu thêm vì biết đó là việc riêng của nhà họ Chu. Bao năm qua, tính cách Chu Dịch vẫn vậy, chẳng hề thay đổi; việc anh ta cưới Vệ Nghiên xem ra phần lợi ích vẫn nặng hơn tình cảm nhiều.
Điểm đáng mừng duy nhất là quan hệ giữa hai vợ chồng họ trông cũng không đến nỗi nào.
Mạt Mạt không bàn chuyện công việc nữa mà chuyển sang hỏi thăm: "Mấy đứa nhỏ đâu rồi chị?"
Vệ Nghiên tiếp lời: "Hai thằng nhóc thối đó đang ở chỗ ông bà nội rồi! Tụi nó chẳng chịu đi cùng bọn chị đâu, cứ nhất quyết đòi bám lấy ông bà thôi."
Mạt Mạt bật cười. Chú Chu và dì Thẩm vốn nổi tiếng chiều cháu mà, lũ trẻ thích ở cạnh ông bà cũng là chuyện dễ hiểu.
Vệ Nghiên nói tiếp: "Vợ chồng chị cũng nhờ thế mà được dịp thảnh thơi. Khóa trước chị thi trượt, lần này thì đỗ rồi nhé, mà còn đỗ ngay Đại học Thủ đô luôn đấy. Học tỷ à, sau này mong được chỉ giáo thêm nha!"
Mạt Mạt ngẩn người: "Chị giấu kỹ thật đấy, lần trước gặp nhau chẳng thấy chị hé môi lời nào. Xem ra hai vợ chồng anh chị đã sớm tính toán chu toàn hết cả rồi."
Chu Dịch vội vàng kêu oan: "Oan cho anh quá, Vệ Nghiên giấu em là để tạo bất ngờ thôi. Chứ anh là người không biết gì thật mà, anh còn định cứ thong thả từng bước một, ai dè ông nội lại xách cổ quăng thẳng anh về thủ đô luôn."
Mạt Mạt không tiện bình phẩm về ông nội Chu nên chỉ cười xòa: "Được rồi, em tin hai người vậy. Anh chị đến cũng thật khéo, nếu sớm một ngày là em vẫn còn đang dật dờ trên tàu hỏa rồi!"
Vệ Nghiên nói: "Bọn chị đến được hai ngày rồi, biết hôm nay em về nên mới qua ngay. Mà tụi chị vào đây thuận lợi thế này là nhờ có Khởi Hàng dẫn đường đấy!"
Mạt Mạt "à" lên một tiếng: "Em quên mất, đây là khu đại viện mà. Nhìn cái đầu óc của em này. Thôi được rồi, để em xuống bếp nấu cơm."
Vệ Nghiên đứng dậy: "Để chị giúp em một tay."
Mạt Mạt mỉm cười: "Dạ, thế thì tốt quá."
Mạt Mạt hiểu rất rõ, Chu Dịch vừa về thủ đô đã lập tức đến thăm là muốn phô diễn cho nhà họ Chu thấy mạng lưới quan hệ của anh ta rộng đến mức nào! Tuy đã được trở về, nhưng xem ra những ngày tháng sắp tới của anh ta cũng chẳng dễ dàng gì.
Mối quan hệ giữa nhà Mạt Mạt và Chu Dịch những năm qua khá khăng khít. Lúc cô còn ở trấn Bình, cả nhà họ thường xuyên ghé chơi, Mạt Mạt cũng hay dắt mấy đứa nhỏ sang đó. Cộng thêm mối thâm tình giữa các bậc trưởng bối nên quan hệ hai nhà vẫn luôn tốt đẹp.
Mạt Mạt vừa khều chỉ tôm vừa trò chuyện cùng Vệ Nghiên. Lúc này cô mới biết Vệ Nghiên thi được 410 điểm, trong khi điểm chuẩn năm nay của Đại học Thủ đô là 400. Nhờ cao hơn điểm sàn 10 điểm nên chị không bị phân phối ngẫu nhiên mà được chọn học ngành Kinh tế.
Mạt Mạt hơi ngạc nhiên, vì tính cách của Vệ Nghiên vốn không hợp làm thương nhân cho lắm: "Sao chị lại chọn ngành Kinh tế vậy?"
Vệ Nghiên thừa hiểu nếu mình không nói ra thì Mạt Mạt sẽ chẳng bao giờ chủ động hỏi về công việc của Chu Dịch, chị cười đáp: "Bây giờ phát triển kinh tế là ưu tiên hàng đầu mà. Chu Dịch lại được điều vào bộ phận kinh tế, chị muốn sau này trở thành đồng nghiệp để hỗ trợ anh ấy nên mới chọn ngành này."
Mạt Mạt đã hiểu, đúng là "phu xướng phụ tùy"!
Hai người tán gẫu một hồi, đều đã làm mẹ nên chủ đề phần lớn đều xoay quanh chuyện con cái.
Bữa tối hôm đó, Mạt Mạt trổ tài làm món tôm rim dầu, trứng hấp, cà tím băm thịt, đậu đũa xào khô và thịt kho tàu; món chính là cơm tẻ trắng thơm. Số thịt này là do Vân Kiến đi mua sau khi khách đến.
Vì Trang Triều Dương không có nhà nên không ai uống rượu với Chu Dịch, mọi người chỉ tập trung ăn uống vui vẻ. Sau bữa cơm, Mạt Mạt tiễn vợ chồng họ ra về.
Lúc quay vào, cô mới kiểm tra số quà họ mang tặng. Ngoài hai chai rượu Mao Đài, phần còn lại toàn là quà cho lũ trẻ: từ bánh quy, kẹo mua ở cửa hàng Hoa kiều cho đến cả sô-cô-la.
Mạt Mạt cất gọn quà vào tủ rồi đi tắm rửa, về phòng nghỉ ngơi. Cô liếc nhìn tờ lịch, thầm tính ngày Thanh Xuyên và Thanh Nghĩa trở về. Thanh Nghĩa muốn vào miền Nam khảo sát tình hình, còn Thanh Xuyên cũng đi theo để mở mang tầm mắt về kiến trúc.
Vừa nhắc xong thì hai ngày sau Thanh Xuyên đã về tới nơi, mang theo túi lớn túi nhỏ. Túi to dành cho Mạt Mạt, còn túi nhỏ dành cho Tiểu Vũ. Sau khi trò chuyện với chị một lúc, cậu xách ngay cái túi nhỏ đi tìm Tiểu Vũ.
Mạt Mạt mở gói đồ của mình ra, bên trong toàn là quần áo, còn sót lại ba chiếc đồng hồ điện t.ử. Do cô giũ quần áo nên chúng mới rớt ra. Mạt Mạt chỉ biết lắc đầu ngao ngán, cái tính để đồ đạc tùy tiện của Thanh Xuyên đúng là không sửa được. Ba chiếc đồng hồ đều màu đen, nhìn qua là biết dành cho ba đứa nhỏ nhà Tùng Nhân.
Mạt Mạt đem chia quà, ba đứa trẻ mừng rỡ khôn xiết vì cuối cùng cũng có đồng hồ riêng, mà lại còn là loại điện t.ử xịn xò. Cô sắp xếp lại số quần áo, tổng cộng có sáu bộ: hai bộ váy cho cô, còn lại mỗi đứa nhỏ một bộ. Thanh Xuyên là một người đầy mâu thuẫn, đôi khi tinh tế đến mức nhớ rõ sở thích từng người, nhưng đôi khi lại đoảng vô cùng. Số tiền cậu tiêu xài đều là tiền riêng, mà cái túi của cậu thì lúc nào cũng rủng rỉnh!
Mạt Mạt còn nhận được bưu phẩm của mẹ nuôi gửi tới, chất đầy đồ ăn, nhiều nhất là trái cây khô và các món đặc sản. Điều này làm Tùng Nhân sướng rơn, mỗi khi ra ngoài, túi áo cậu nhóc lúc nào cũng căng phồng. Mới qua một mùa hè mà cậu nhóc đã tăng ít nhất năm cân. Mạt Mạt tự nhủ, đợi đến kỳ nghỉ đông nhất định sẽ vào miền Nam thăm mẹ nuôi một chuyến.
Cô cũng gửi về cho mẹ nuôi ít bánh ngọt thủ đô, kèm theo mấy bộ sườn xám và quần áo do tự tay cô cắt may. Trên mỗi bộ đồ đều thêu họa tiết đặc trưng của Mạt Mạt, trông cực kỳ tinh tế.
Kỳ nghỉ hè của Mạt Mạt cũng chẳng hề nhàn rỗi. Phần lớn thời gian cô đều dắt mấy đứa nhỏ "cắm chốt" ở thư viện. Nhờ vậy mà khi mùa hè kết thúc, khối lượng kiến thức cô tích lũy được là không hề nhỏ.
Trong thời gian này, thủ đô cũng có nhiều thay đổi. Nhờ sự xuất hiện của Hướng Hoa mà tốc độ phát triển của các tiểu thương tăng nhanh đáng kể, hàng rong mọc lên khắp phố phường. Ngay cả con ngõ đối diện cửa hàng thực phẩm phụ cũng trở thành một khu chợ tạm, hàng hóa gì cũng có. Giờ đây, ngoại trừ việc mua thịt phải vào cửa hàng nhà nước, còn lại mọi thứ Mạt Mạt đều mua ở trong ngõ cho tiện.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, trường của Mạt Mạt khai giảng sớm hơn một tuần để đón tân sinh viên. Khóa này khoa Luật có tới sáu lớp, nhiều hơn khóa trước hai lớp, khiến tòa nhà của khoa trở nên náo nhiệt hẳn lên. Sinh viên khóa mới có tuổi đời bình quân lớn hơn khóa của Mạt Mạt khá nhiều; họ đều là những người đã nỗ lực hết mình để thay đổi vận mệnh thông qua con đường học vấn.
Lớp của Mạt Mạt được phân công đón tiếp tân sinh viên. Các nữ sinh phụ trách tiếp đãi, còn nam sinh thì lo việc dẫn đường.
Bàng Linh ghé sát tai Mạt Mạt nói nhỏ: "Sao toàn thấy nam sinh không vậy nè, nữ sinh đâu hết rồi? Đợi cả hai tiếng đồng hồ rồi mà chẳng thấy bóng dáng một cô gái nào cả."
Mạt Mạt mỉm cười: "Bình thường thôi mà, cháu nhìn tỉ lệ lớp mình là biết con gái khoa Luật hiếm hoi đến nhường nào."
Thời đại này, rất ít nữ giới theo học ngành Luật, không giống như sau này, mỹ nữ ngành Luật nhiều vô kể.
Mạt Mạt và Bàng Linh đang tán gẫu thì cuối cùng cũng có một "bóng hồng" xuất hiện, mà lại còn là một cô gái rất xinh đẹp nữa.
