Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 438: Nợ Nhân Tình
Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:17
Mạt Mạt mỉm cười giải thích: "Những gì em nói chị đều hiểu rõ. Đúng là nếu lên cùng thuyền với các em, chị có thể ngồi mát ăn bát vàng, hằng ngày chỉ việc ngồi đếm tiền đến mức tay rút gân cũng được. Thế nhưng đó không phải điều chị mong muốn. Chị không thích hưởng thụ trên công sức của người khác, chị muốn tự mình bươn chải kiếm tiền hơn. Em chỉ cần nhớ trả lương đầy đủ cho chị là tốt rồi."
Thanh Nghĩa vẫn không đồng ý: "Chị nói thế không đúng, chị đâu có ngồi không hưởng lộc. Rất nhiều ý tưởng chị đưa ra đều là 'kim chỉ nam' cực kỳ hữu ích với tụi em mà."
Mạt Mạt bật cười xua tay: "Chẳng qua cũng chỉ là vài lời gợi ý lúc trà dư t.ửu hậu thôi. Được rồi, về tương lai chị cũng đã có kế hoạch và tính toán riêng của mình, em đừng lo."
Thanh Nghĩa quá hiểu tính khí của chị gái mình. Một khi chị đã kiên định điều gì thì người khác có nói gãy lưỡi chị cũng coi như gió thoảng bên tai – em cứ nói, nhưng làm hay không là quyền của chị.
Mạt Mạt liếc nhìn đồng hồ rồi giục: "Thôi, không còn sớm nữa, hai đứa về mà chỉnh lý lại bản quy hoạch đi. Đừng có mải làm mà quên giờ giấc, sáng mai còn phải đi đăng ký công ty sớm đấy."
Thanh Nghĩa đứng dậy: "Vâng ạ, vậy tụi em về đây."
Tiễn Thanh Nghĩa và Khởi Hàng xong, Mạt Mạt khẽ xoa hai bên thái dương. Cô ngồi xuống ghế sô pha, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát cho tỉnh táo lại.
Vân Kiến nhìn đồng hồ thấy đã hơn năm giờ chiều, cậu liền hỏi: "Chị ơi, tối nay nhà mình ăn gì nhỉ?"
Mạt Mạt ngồi thẳng dậy, cảm thấy hôm nay không còn sức để vào bếp bày vẽ nữa nên bảo: "Tối nay chị em mình đi ăn lẩu ở cái tiệm mới mở đầu phố nhé."
Vân Kiến vốn là tín đồ của món lẩu nên reo lên ngay: "Tốt quá, đi thôi chị!"
"Mau đi thay quần áo đi, xuống lầu gọi cả Vân Bình với mấy đứa nhỏ nữa, chúng ta đi luôn cho sớm."
Tiệm lẩu này không phải của Hướng Hoa. Trên đời này những người nắm giữ bí quyết gia truyền vốn chẳng thiếu. Nghe đâu chủ tiệm này có nghề từ lâu đời, chỉ vì thời thế mà phải tạm nghỉ mất hơn mười năm. Giờ mặt bằng được trả lại, họ chỉ cần sửa sang đôi chút là khai trương được ngay. Nhà chủ này cũng khá có thế lực, họ không chỉ mở một cửa hàng mà khai trương vài cái cùng lúc. Mạt Mạt chọn tiệm nằm gần đại viện nhất cho tiện đi lại.
Mặt tiền cửa hàng được trang trí lại theo phong cách cổ điển với biển hiệu mới toanh, nhìn rất có khí chất. Lúc này vẫn chưa đến giờ cao điểm nên trong tiệm chưa quá đông khách, chỗ ngồi còn khá thoải mái. Mạt Mạt chọn một vị trí ngay cạnh cửa sổ, từ đây có thể ngắm nhìn cảnh tuyết rơi trắng xóa ngoài phố.
Nồi lẩu được làm bằng đồng nguyên chất sáng bóng. Mạt Mạt liếc nhìn một lượt rồi thầm khen ngợi: chủ quán quả thực lợi hại, những món đồ đồng tinh xảo thế này mà họ vẫn giữ gìn được nguyên vẹn qua bao nhiêu năm biến động! Ngay cả bát đĩa, đũa ăn cũng đều là hàng đặt làm riêng, láng bóng và không hề có một vết sứt mẻ nào.
Mùa này rau xanh khan hiếm, nhưng nấm thì lại rất phong phú. Có loại được vận chuyển từ miền Nam ra, cũng có loại nấm khô đặc sản phương Bắc được ngâm nở, còn thịt chủ yếu là thịt cừu thái mỏng. Nhà Mạt Mạt có bốn cậu nhóc, đứa nào cũng là “đạo thịt”, mà thực ra ở cái thời buổi này, có ai lại không thèm thịt cơ chứ? Cô gọi liền một lúc sáu khay thịt cừu cho đám trẻ, còn bản thân mình thì gọi thêm nấm và một đĩa cải thảo cho thanh đạm.
Đợi nhân viên phục vụ đi khuất, Vân Kiến mới nhỏ to: "Chị ơi, bữa cơm này cứ để em mời nhé!"
Mạt Mạt hưởng ứng ngay: "Được thôi, nhà mình dù sao cũng có một vị 'đại gia' thực thụ mà."
Mạt Mạt nói không hề quá lời. Vân Kiến mới chính là người giàu nhất trong nhà. Tài sản của Miêu Niệm không liên quan đến khoản thừa kế của bà ngoại, vì dù sao ông cũng là người họ Thẩm. Miêu Niệm có khối tài sản riêng ở nước ngoài, tuy không đồ sộ bằng bà ngoại nhưng cũng là một con số khiến người ta phải choáng váng.
Từ khi các con khôn lớn, Miêu Niệm đã giao hết quyền quản lý tài chính cho Vân Kiến để dồn toàn bộ tâm trí vào nghiên cứu khoa học. Ngoài những lần nghe tiếng qua điện thoại, chẳng mấy khi thấy bóng dáng ông đâu. Vân Kiến không chuyển tiền về nước mà vẫn để nguyên trong tài khoản quốc tế. Cậu từng cho Mạt Mạt xem qua một lần, nhìn dãy số không dài dằng dặc mà cô thấy lóa cả mắt. Đây mới chính là "đại gia ngầm" đích thực.
Mấy đứa trẻ ăn uống rất ngon lành. Thịt cừu tươi rói, chỉ cần nhúng qua nước lẩu sôi sùng sục chừng ba giây là đã chín mềm, béo ngậy. Trong phòng đầy hơi nóng tỏa ra từ nồi lẩu, lớp kính cửa sổ vốn trong suốt giờ đã phủ một lớp sương mờ ảo. Tùng Nhân đưa tay lau một mảng kính, nhìn khói trắng nghi ngút bên trong và cảnh tuyết rơi lạnh lẽo bên ngoài, cảm thấy sự ấm áp trong tiệm thật quý giá.
Ngày hôm sau, Mạt Mạt dẫn Thanh Nghĩa và Khởi Hàng đi làm thủ tục đăng ký công ty. Việc này không thể xong ngay trong ngày, nhưng vì họ sử dụng vốn ngoại tệ (đô la Mỹ) nên quy trình được ưu tiên nhanh hơn hẳn. Thời điểm này, người đứng ra mở công ty chưa nhiều, chủ yếu vẫn là các hộ kinh doanh nhỏ lẻ nên không phải chen lấn. Cô hiểu rằng chỉ một hai năm nữa thôi, khi làn sóng kinh doanh bùng nổ, nếu không có quan hệ thì việc chờ đợi sẽ cực kỳ mệt mỏi.
Lo xong cho hai đứa em, cô vội vã ra nhà ga đón Khâu Văn Trạch. Tàu vừa vào bến, Khâu Văn Trạch quấn c.h.ặ.t áo khoác bước ra, ông ấy hà hơi vào lòng bàn tay rồi cảm thán: "Lạnh thật đấy! Ở miền Nam quen cái nắng ấm rồi, giờ về Bắc đúng là không chịu nổi cái rét cắt da cắt thịt này."
Mạt Mạt nhìn cha nuôi bị quấn kín mít như cái bánh ú, liền cười bảo: "Mình mau lên xe buýt đi cha, trên xe kín gió sẽ ấm hơn một chút."
Lên xe, Khâu Văn Trạch mới giãn cơ mặt ra đôi chút. Mạt Mạt hỏi thăm: "Con cứ ngỡ mẹ nuôi cũng sẽ đi cùng cha chuyến này chứ?"
"Bà ấy cũng muốn đi lắm, nhưng cả một gia đình đông đúc, già trẻ lớn bé đều trông vào bà ấy, sao mà đi đâu xa được."
"Thế ông bà nội nuôi vẫn khỏe cả chứ ạ?"
"Ở nhà mọi người đều tốt, chỉ có ta là số vất vả, Tết nhất cũng chẳng được nghỉ ngơi ngày nào. Lúc con gọi điện là ta cũng vừa đi kiểm tra mấy cái xưởng nhỏ về đấy."
Mạt Mạt đoán ngay: "Cha định trong nửa đầu năm nay sẽ xuất một lô hàng lớn ạ?"
"Đúng vậy, ý của Thẩm Triết là cứ đi trước một lô chào hàng. Lần này về nước M, cậu ấy đã liên hệ được vài mối thu mua tiềm năng, chaa sợ bên đó cần hàng gấp nên phải sát sao đôn đốc sản xuất."
Mạt Mạt nhẩm tính: "Anh Thẩm Triết chắc cũng sắp về rồi cha nhỉ?"
"Ừ, cha định ở lại đây đợi cậu ấy về luôn. Mấy cái xưởng ở trong kia đã có chú Lý của con quán xuyến rồi."
Hai cha con trò chuyện suốt quãng đường về. Vì trên xe đông người, họ chỉ trao đổi chuyện gia đình chứ không bàn sâu vào việc làm ăn.
Về đến đại viện, Mạt Mạt bắt tay vào nấu cơm ngay. Khâu Văn Trạch húp một bát canh nóng, thở phào: "Có bát canh nóng vào bụng mới thấy mình như sống lại."
Sau bữa cơm, Khâu Văn Trạch về phòng nghỉ ngơi. Ông ấy tạm nghỉ tại phòng của Tùng Nhân, còn hai đứa nhỏ thì dọn qua ngủ cùng phòng với Mạt Mạt. Ông ấy chỉ định ở đây một đêm, ngày mai sẽ chuyển ra khách sạn để tiện gặp gỡ đối tác, tránh việc ra vào đại viện phải kiểm tra giấy tờ phiền hà.
Ngủ một mạch đến chiều, tinh thần Khâu Văn Trạch đã phấn chấn hơn nhiều. Ông ấy bảo với Mạt Mạt: "Về số ngoại tệ của con, hiện tại cha không có sẵn nhiều tiền mặt đến thế vì vốn liếng đã đổ hết vào đặt hàng rồi, cha chỉ có thể đổi cho con một phần thôi."
Để thành lập công ty, Khâu Văn Trạch đã phải bán đi không ít vàng dự trữ. Là một thương nhân nhạy bén, ông ấy biết giá vàng sẽ còn tăng phi mã nên không muốn bán thêm nữa. Lần này Mạt Mạt có sẵn đô la Mỹ, việc đổi tiền với cô vừa hay giúp ông ấy không phải mở lời nhờ vả Thẩm Triết. Ông ấy và Thẩm Triết là quan hệ hợp tác làm ăn sòng phẳng, ông ấy rất ngại việc phải mang nợ tình nghĩa với anh ta, bởi trên đời này nợ nhân tình là thứ khó trả nhất.
Mạt Mạt hiểu ý ngay: "Cha có thể đổi bao nhiêu thì cứ đổi cho con bấy nhiêu là được ạ."
"Cha đổi được khoảng một trăm nghìn đô la."
"Vâng, vậy chiều mai con với cha đi làm thủ tục. Cha bảo chiều mai có hẹn gặp bạn, có cần con đi cùng không?"
Mạt Mạt lắc đầu: "Thôi con không đi đâu ạ, Thanh Nghĩa đang chạy vạy đăng ký công ty, con cần phải ở lại hỗ trợ cậu ấy một tay."
"Cũng được. À, nhắc Thanh Nghĩa là nếu cần giúp đỡ gì về thủ tục hay kinh nghiệm thì cứ tìm ta bất cứ lúc nào nhé."
Mạt Mạt mỉm cười: "Dạ, con sẽ nhắn lại với cậu ấy. Con cảm ơn cha!"
