Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 446: Quang Vinh Và Vĩ Đại

Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:18

Suốt một thời gian dài, lỗ tai Trang Triều Dương lúc nào cũng văng vẳng tiếng nổ đì đoàng. Anh đã phải tĩnh dưỡng rất lâu thính lực mới dần trở lại bình thường.

Nghe thấy tiếng Mạt Mạt, anh có cảm giác như đã nửa thế kỷ rồi mình mới được nghe lại giọng nói ấy. Mỗi ngày trôi qua, lòng anh đều trào dâng nỗi nhớ thương da diết dành cho vợ và các con.

Khóe miệng Trang Triều Dương khẽ nhếch lên thành một nụ cười: "Anh nhớ em rồi, nhớ em lắm."

Giọng Mạt Mạt nghẹn lại, hốc mắt cô bỗng chốc cay xè: "Vâng, em cũng nhớ anh."

Trang Triều Dương siết c.h.ặ.t ống nghe trong tay, lòng thắt lại vì xót xa: "Đừng khóc mà em, anh không bị thương, vẫn bình an vô sự đây, em cứ yên tâm nhé."

Nước mắt Mạt Mạt vẫn cứ lã chã rơi: "Vâng, em biết rồi, em biết mà. Khi nào thì anh về?"

Trang Triều Dương đáp: "Anh đang cùng đơn vị chỉnh đốn lực lượng, một thời gian ngắn nữa là về thôi."

Mạt Mạt vội lau nước mắt, sực nhớ ra điều quan trọng: "Đúng rồi, anh có tin tức gì của anh cả không? Em gọi điện về nhà nhưng mọi người đều không hay biết gì, em lo quá."

Trang Triều Dương bỗng im lặng giây lát. Tim Mạt Mạt lập tức thắt lại: "Có phải anh cả đã xảy ra chuyện gì rồi không anh?"

Trang Triều Dương vội vàng trấn an: "Anh ấy chỉ bị thương nhẹ thôi. Liên Thanh Bách vì cứu chiến hữu nên bị mảnh đạn găm vào lưng, nhưng may mắn là vết thương không phạm vào phủ tạng. Hiện tại anh ấy đang nằm điều trị tại bệnh viện địa phương."

Nghe tin anh trai bị thương, đầu óc Mạt Mạt chao đảo. Chuyện gì đến cũng phải đến, giống như Thanh Nhân từng bị thương ngày trước, giờ lại đến lượt anh cả. Điều duy nhất khiến cô thấy an ủi là cả hai người đều đã giữ được mạng sống.

Trang Triều Dương nói tiếp: "Thanh Bách sợ mọi người lo lắng nên định giấu nhẹm đi, nhưng anh không đồng ý. Anh đã gọi điện cho chị dâu rồi, chắc giờ này chị Triệu Tuệ đang trên tàu hỏa để tới đây. Em à, quyết định khen thưởng cho Thanh Bách đã có rồi, tinh thần anh dũng của anh ấy rất đáng để chúng ta học tập."

Mạt Mạt lặng yên lắng nghe. Anh kể về lý tưởng của anh trai cô, kể rằng Liên Thanh Bách cảm thấy rất thanh thản và hạnh phúc vì đã cứu được đồng đội.

Khóe mắt Mạt Mạt dần hiện lên ý cười. Khi mới vừa trọng sinh trở về, mong muốn duy nhất của cô là bảo vệ những người thân yêu, vì cô không muốn phải lặp lại những năm tháng cô độc, lẻ loi thêm một lần nào nữa.

Lúc ấy, cô chưa thể hiểu hết sự vĩ đại trong hành động của anh trai, thậm chí còn vì thế mà từng có thành kiến với Trang Triều Dương. Nhưng về sau, khi đã trở thành một người vợ quân nhân, hằng ngày tiếp xúc với những con người đáng quý ấy, cô mới dần thấu hiểu.

Khi bão tuyết mịt mù, họ không quản giá rét để phục vụ nhân dân; khi lũ lụt tràn về, họ dùng chính thân mình làm lá chắn ngăn dòng nước dữ; và khi chiến tranh nổ ra, họ luôn là những người đứng nơi đầu sóng ngọn gió để bảo vệ Tổ quốc.

Nghĩ lại bản thân mình lúc mới trọng sinh, Mạt Mạt cảm thấy có chút hổ thẹn, nhưng cô cũng thầm cảm thông cho chính mình của ngày đó. Cô cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, sau khi từng mất tất cả mới có lại được, bản năng tự nhiên chỉ là muốn bảo vệ tổ ấm nhỏ bé của mình mà thôi.

Nhưng giờ đây, Mạt Mạt đã thật sự trưởng thành. Trái tim cô không còn chỉ quanh quẩn với gia đình nhỏ, cô đã thấu hiểu được lý tưởng của anh trai và cảm thấy vô cùng tự hào về anh.

Thấy vợ im lặng hồi lâu, Trang Triều Dương lên tiếng: "Em ơi, em còn nghe không?"

Mạt Mạt đáp: "Em vẫn đang nghe đây. Triều Dương, em muốn gặp anh, cũng muốn vào thăm anh cả nữa. Em đến thăm anh có được không?"

"Tất nhiên là được rồi! Khi nào em đến? Anh sẽ đi đón em."

Mạt Mạt mỉm cười: "Ngày mai em sẽ đi xin nghỉ, ngày kia em xuất phát nhé?"

"Được!"

Mạt Mạt cẩn thận ghi lại địa chỉ Trang Triều Dương đọc, rồi vui sướng cúp máy.

Cô chạy lên lầu nói với Trang Triều Lộ: "Chị ơi, em về nhà đây. Em chuẩn bị đi thăm Triều Dương nên phải về làm chút đồ ăn mang theo."

Trang Triều Lộ bảo: "Được rồi, em về trước đi. Gặp được nó thì cho chị gửi lời hỏi thăm nhé."

Mạt Mạt gật đầu: "Vâng ạ."

Trong không gian của Mạt Mạt vẫn còn tiền, cô bắt xe đi đến các làng xóm lân cận, ghé vào nhà dân mua mấy con gà mái. Trưa nay các con không về nhà ăn cơm nên cô cũng bỏ bữa, tranh thủ ghé qua cửa hàng kiều hối mua khá nhiều xúc xích.

Loại xúc xích này nhập khẩu từ nước E, toàn thịt nạc, hương vị thơm ngon đặc biệt nhưng giá cũng rất đắt. Vậy mà Mạt Mạt không hề tiếc tiền, mua liền một lúc mười cân.

Về đến nhà, cô bắt đầu thu dọn hành lý. Lần này cô định đi một mình cho nhanh gọn, chỉ mang theo một chiếc vali là đủ.

Mạt Mạt làm thịt gà, rồi đem hầm chung với móng giò và thịt khủy heo mới mua. Sau khi thức ăn chín, cô chắt ráo nước canh, dùng giấy da bò gói lại thật kỹ rồi cất hết vào không gian, chỉ chừa lại một ít cho các con ăn tối.

Nghe tin có tin tức của cha và biết mẹ sắp đi thăm, Tùng Nhân và An An bắt đầu mè nheo, bày trò náo loạn: "Không được đâu, tụi con cũng muốn đi theo nữa!"

Mạt Mạt nghiêm mặt: "Không được, các con đi theo mẹ lại phải mất công chăm sóc. Ngoan nào, ở nhà chờ mẹ, mẹ sẽ về nhanh thôi."

Tùng Nhân bĩu môi, vẻ mặt vô cùng đáng thương: "Mẹ ơi, lâu lắm rồi tụi con chưa được gặp cha, tụi con nhớ cha lắm!"

Nói xong, cậu nhóc lén kéo tay An An. An An hiểu ý ngay, liền lao tới ôm lấy chân Mạt Mạt: "Mẹ ơi, mẹ mang tụi con đi gặp cha đi mà, mẹ ơi..."

Lòng Mạt Mạt chợt nhói lên. Đúng là các con đã lâu không được gặp cha, nhưng cô vẫn giữ vững lập trường, không thể mang hai đứa nhỏ theo vào lúc này.

"Một thời gian ngắn nữa cha sẽ về thôi, lúc đó các con sẽ được gặp cha. Còn lần này thì không được, mẹ không thể mang các con theo được đâu."

Thấy thái độ của mẹ quá kiên quyết, Tùng Nhân biết rằng mẹ sẽ không đổi ý.

Mạt Mạt xoa đầu hai cậu con trai: "Mẹ biết hai đứa là hiểu chuyện nhất mà. Ở nhà phải nghe lời cậu Vân Kiến đấy, nghe rõ chưa?"

Tùng Nhân và An An lí nhí gật đầu: "Tụi con nghe rồi ạ."

Nhìn vẻ mặt thất vọng của các con, Mạt Mạt cũng mềm lòng nhưng vẫn kiên định với suy nghĩ của mình. Tuy chiến sự đã kết thúc nhưng vùng biên giới lúc này vẫn chưa phù hợp cho trẻ con.

Đêm đó, Mạt Mạt ngủ cùng hai con, hứa hẹn đủ điều hai đứa nhỏ mới vui lên được một chút.

Sáng sớm, cô đưa các con đến trường rồi đi bộ cùng Vân Kiến một đoạn. Mạt Mạt dặn dò: "Mấy ngày này vất vả cho em rồi, chị sẽ cố gắng về sớm."

Vân Kiến cười đáp: "Chị ơi, ở nhà có em lo rồi, chị cứ yên tâm đi."

"Ừ."

Mạt Mạt xin nghỉ phép một tuần. Buổi trưa cô đi lấy vé tàu hỏa do Trang Triều Lộ đặt giúp. Chiều đó cô không lên lớp mà đi mua thêm rất nhiều đồ ngon về nhét đầy ngăn kéo của các con, lại còn chuẩn bị thêm mấy món ăn sẵn.

Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa hửng sáng, Mạt Mạt đã bắt xe buýt để kịp chuyến tàu lúc sáu giờ.

Chuyến tàu này đi về phương Nam, tới một thành phố biên giới chứ không phải thành phố cảng. Mạt Mạt phải ngồi tàu hỏa mất hai ngày một đêm mới tới nơi. Tháng ba ở Thủ đô cây cối còn chưa đ.â.m chồi, nhưng nơi đây đã ngập tràn sắc hoa và tiếng chim hót.

Khi Mạt Mạt đến nơi thì đã sáu giờ chiều. Cô xách vali xuống xe, đứng lại trên sân ga một hồi cho tỉnh táo mới đi về phía cửa ra.

Nơi đây phần lớn là người dân tộc thiểu số mặc trang phục truyền thống. Mạt Mạt đã thay quần áo từ trên tàu, cô diện một chiếc quần yếm phối cùng áo sơ mi vải bông sọc trắng.

Bộ đồ này đang rất thịnh hành ở Thủ đô. Tuy kiểu dáng có chút hiện đại hơn so với thời đại nhưng nhờ có Hướng Hoa – dù không trực tiếp làm may mặc nhưng nhờ các mối quan hệ lấy hàng, anh ta đã đưa ra không ít ý tưởng táo bạo.

Nhờ vậy mà Mạt Mạt mới có đồ đẹp để mặc, chứ nếu không có Hướng Hoa, muốn ăn diện như thế này chắc cô phải chờ thêm ít nhất năm sáu năm nữa.

Bộ trang phục của Mạt Mạt quá đỗi nổi bật, khiến bao nhiêu người ở cổng nhà ga đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.

Giữa rừng người mặc đồ dân tộc, Mạt Mạt nhanh ch.óng nhận ra Trang Triều Dương. Anh đang đứng ở một vị trí khá cao, đưa mắt ngóng tìm cô giữa dòng người tấp nập.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 446: Chương 446: Quang Vinh Và Vĩ Đại | MonkeyD