Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 550: Vàng

Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:32

Mạt Mạt ngồi xuống trở lại, tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy anh?"

Trang Triều Dương nghiêm túc nói: "Về Thiết Trụ đó. Cậu ấy không đơn thuần đến để giúp chúng ta trông coi nhà cửa, mà thực chất còn đang bí mật giám sát Phạm Đông nữa."

Trang Triều Dương đem toàn bộ sự việc giám sát Phạm Đông kể lại tỉ mỉ cho vợ nghe, rồi kết luận: "Ban đầu anh không nói vì không muốn em phải lo lắng thêm."

Mạt Mạt nhướng mày: "Thế sao bây giờ anh lại chịu nói rồi?"

Trang Triều Dương đáp: "Bởi vì mọi thứ đã được bố trí gần như hoàn tất. Sau này Phạm Đông có bất kỳ hành động nào anh cũng sẽ nắm rõ, tin tức bên đó đều sẽ được chuyển thẳng về cho anh."

Ngón tay Mạt Mạt khẽ lướt trên tờ hợp đồng. Những việc Trang Triều Dương làm sau lưng, thực ra cô cũng lờ mờ cảm nhận được. Vương Thiết Trụ không phải hạng người dễ dàng bị thuyết phục chỉ để làm chân trông nhà, việc anh ấy đồng ý đến chắc chắn phải có lý do khác.

Trang Triều Dương đang bày ra một bàn cờ lớn: dùng Chu Tiếu làm mũi tên ngoài sáng, giờ lại giúp Ngụy Vĩ trở thành mũi tên trong tối. Bị hai người này nhìn chằm chằm, Phạm Đông sẽ rơi vào cảnh "ốc không mang nổi mình ốc". Như vậy, dù sau này Hướng Hoa có tự tìm đường c.h.ế.t thì Phạm Đông cũng không còn tâm trí đâu mà chú ý đến một người "ngoại số" trong kiếp này là cô. Lại thêm sự bảo vệ của Trang Triều Dương, dù cô có để lộ chút điểm khác biệt nào thì vẫn sẽ được an toàn.

Trong lòng Mạt Mạt dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp. Trang Triều Dương chắc chắn đã cảm nhận được sự đặc biệt của cô, nên mới cẩn thận từng bước bảo vệ cô như vậy. Mạt Mạt nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng, mấy lần định mở lời, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm nói được một chữ: "Em..."

Trang Triều Dương đưa tay lên môi vợ, làm động tác suỵt khẽ: "Anh chờ em. Chờ đến khi nào em thực sự sẵn sàng. Chúng ta có cả một đời để ở bên nhau, kiếp này không được thì còn có kiếp sau."

Tim Mạt Mạt đập thình thịch liên hồi. Cô và Trang Triều Dương đã là vợ chồng già hơn mười năm trời, tình cảm giữa hai người giống như rượu lâu năm, càng để lâu càng nồng đượm. Cảm giác tim đập nhanh như hồi mới cưới thế này rất hiếm khi xảy ra, nhưng hôm nay, Mạt Mạt thực sự lại bị anh "tán đổ" thêm lần nữa.

Trang Triều Dương cười khẽ: "Vợ ơi, em đang xấu hổ đến đỏ cả mặt đấy à?"

Mạt Mạt nén cười, ánh mắt lấp lánh: "Vâng, bị một ông chú già 'thả thính' đến mức này đây."

Trang Triều Dương lập tức "xù lông": "Anh già chỗ nào? Anh còn trẻ chán nhé!"

Mạt Mạt vội vàng vuốt giận: "Được rồi, được rồi, không già không già. Thôi, em đi tắm đây, anh để ý trông Thất Cân một chút nhé."

Trang Triều Dương đáp: "Tuân lệnh!"

Khi Mạt Mạt vào phòng tắm, Trang Triều Dương nhìn theo bóng lưng vợ với ánh mắt thâm trầm. Vợ anh quả thực rất đặc biệt, và Hướng Hoa cũng vậy. Nghĩ đến những thông tin về Hướng Hoa mà mình nắm giữ, anh lại rơi vào trầm tư. Làm sao Hướng Hoa có thể biết nhiều chuyện tương lai đến thế? Anh ta còn tiên đoán Ngụy Vĩ sẽ là người giàu nhất, thậm chí khẳng định nơi này chắc chắn sẽ thành trung tâm kinh tế.

Trang Triều Dương vốn không tin lắm, vì tình hình trong nước hiện tại dù phát triển nhanh nhưng khoảng cách giàu nghèo vẫn quá lớn. Việc xây dựng cơ sở hạ tầng còn gặp muôn vàn khó khăn, như chuyện Thanh Nghĩa về quê xin sửa đường mà được huyện trưởng tiếp đón nồng hậu, đủ thấy các địa phương đang thiếu vốn trầm trọng đến mức nào.

Anh biết vợ mình có những điều thần kỳ, nhưng anh không đ.á.n.h đồng cô với hạng người như Hướng Hoa. Vợ anh chưa bao giờ nói những lời tiên tri tương lai đại loại như thế. Anh phỏng đoán sự đặc biệt của vợ chắc chắn bắt nguồn từ nhà họ Thẩm. Anh phát hiện từ khi Thẩm Khôn trở về, Mạt Mạt rất ít khi ghé thăm nhà họ Thẩm. Có lần anh tháp tùng vợ qua đó, Thẩm Khôn cứ lời ra tiếng vào thăm dò khiến anh nhận ra ngay. Mạt Mạt cũng cực kỳ cảnh giác, mỗi lần nói chuyện đều cân nhắc kỹ lưỡng.

Từ đó có thể thấy, nhà họ Thẩm chắc chắn có năng lực đặc thù nào đó và vợ anh đã kế thừa nó, nên cô mới phải cẩn trọng như vậy. Anh rất hài lòng với sự thận trọng này của vợ. Càng cẩn thận thì càng an toàn. Những người anh thuê theo dõi Hướng Hoa và Phạm Đông đều là lính xuất ngũ chuyên nghiệp, kỹ năng bám đuôi không phải bàn cãi. Anh biết hiện nay có rất nhiều thế lực đang chú ý đến Hướng Hoa, từ giới thương nhân đến các đại gia tộc bí ẩn.

Trang Triều Dương nheo mắt, sự ngạo mạn không biết thu mình của Hướng Hoa đang từng bước đẩy anh ta xuống vực sâu. Lúc này anh chợt khâm phục nhà họ Thẩm, sống khiêm nhường mới chính là cái gốc để tồn tại lâu dài.

Đêm đó, hai vợ chồng nằm trò chuyện, thấy vợ hỏi nên anh cũng không giấu giếm, tiết lộ hết những gì điều tra được với hy vọng cô sẽ càng thêm cảnh giác. Anh dặn dò: "Đừng coi thường bất kỳ ai. Sự thay đổi đột ngột của Hướng Hoa đã dẫn đến nhiều nghi ngại, sớm muộn gì hắn cũng bị lộ sơ hở thôi."

Mạt Mạt hiểu ý chồng, anh đang nhắc nhở cô phải luôn giữ mình. Cô rúc vào lòng anh, khẽ mỉm cười. May mắn thay, từ khi trở về cô chưa bao giờ xem nhẹ ai, luôn sống kín tiếng hết mức. Hiện tại cô đang sống rất thật với bản thân, theo đuổi ngành Luật mà mình yêu thích một cách tự nhiên nhất.

Nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của chồng, lòng Mạt Mạt dần bình lặng lại. Cô thấy mình thật may mắn vì luôn có Trang Triều Dương bên cạnh. Nếu kiếp trước người cứu cô không phải anh, có lẽ cô đã sơ hở mà để lộ thân phận, và chờ đợi cô khi đó chắc chắn không phải là giảng đường đại học, mà có khi là bệnh viện tâm thần hoặc phòng thí nghiệm rồi.

Mạt Mạt ôm c.h.ặ.t lấy chồng, tìm một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Trang Triều Dương vuốt ve mái tóc vợ, mỉm cười nắm lấy bàn tay cô, nhìn hai chiếc nhẫn l.ồ.ng vào nhau dưới ánh đèn mờ, khóe môi anh càng nở nụ cười rạng rỡ.

Sáng thứ Hai, sau khi Trang Triều Dương đi, Mạt Mạt mang hợp đồng đến trường cho Ngụy Vĩ ký, sau đó cô đi rút tiền đưa cho anh ấy. Ngụy Vĩ nhận tiền xong là "ngựa không dừng vó" xin nghỉ phép đi ngay vào Nam. Đến khi gặp lại, Mạt Mạt thấy anh ấy thần thái rạng ngời, không còn vẻ âu sầu như trước nữa.

Buổi trưa, Ngụy Vĩ đến tìm Mạt Mạt: "Đi thôi, tôi mời cô ăn cơm. Vốn định mời cả hai vợ chồng nhưng tôi vừa gọi cho Trang Triều Dương, anh ấy bảo tháng này hết ngày nghỉ rồi."

Nhóm Từ Lỵ đã đi trước, Mạt Mạt dắt theo Bàng Linh: "Tôi mang theo một người nữa nhé."

Ngụy Vĩ cười: "Không vấn đề gì."

Anh ấy dẫn Mạt Mạt ra ngoài trường ăn, vừa đi vừa nói: "Triệu Phong đang ở quán rồi, thức ăn chắc cũng đã dọn lên, sẽ không làm mất thời gian của các cô đâu."

Mạt Mạt khen: "Anh đúng là chu đáo thật. Thế nào, chuyến đi miền Nam lần này suôn sẻ chứ?"

Ngụy Vĩ chỉ vào mặt mình hớn hở: "Nhìn mặt tôi là biết rồi đấy. Lần này cực kỳ thuận lợi, tôi đã thâu tóm được nhà máy đó. Đối phương không thể theo nổi giá nữa. Dù tôi phải mua với giá hơi cao một chút, nhưng tôi tin chắc chẳng bao lâu nữa sẽ kiếm lại được vốn thôi."

Mạt Mạt hoàn toàn tin vào năng lực của Ngụy Vĩ. Theo những gì cô biết về sự phát triển kinh tế, phi vụ làm ăn đầu tiên này của anh đã được nghiên cứu cực kỳ kỹ lưỡng, hoàn toàn có kế hoạch rõ ràng về nguồn tiêu thụ chứ không hề mù quáng. Cô cười chúc mừng: "Vậy thì chúc mừng anh trước nhé."

Ngụy Vĩ cười rồi hạ giọng hỏi: "Cô đoán xem, kẻ định nẫng tay trên của tôi lần này là ai?"

Mạt Mạt biết thừa nhưng vẫn giả bộ: "Không phải Hướng Hoa thì là ai được nhỉ?"

Ngụy Vĩ cười khẩy: "Là Phạm Đông! Lần này nếu không phải anh ta thiếu tiền mặt thì có lẽ nhà máy đã rơi vào tay anh ta rồi. Cô bảo Hướng Hoa chú ý tới tôi thì thôi đi, đằng này đến cả Phạm Đông cũng dòm ngó tôi. Tôi cứ có cảm giác như bọn họ đều biết trước tương lai của tôi vậy, khiến bây giờ Triệu Phong nhìn tôi cứ như nhìn một đống vàng ròng ấy!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 549: Chương 550: Vàng | MonkeyD