Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 552: Chỉ Tiêu
Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:32
Đầu dây bên kia là tiếng của Liên Thanh Bách. Anh ấy vừa bắt máy đã hỏi ngay: "Mạt Mạt, có phải Thanh Nghĩa đã về rồi không em?"
Mạt Mạt đưa điện thoại cho em trai, mỉm cười trêu: "Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Anh cả tìm em này."
Thanh Nghĩa tiếp lấy ống nghe: "Anh cả ạ!"
Liên Thanh Bách nói nhanh: "Anh gọi về nhà mà không có ai thưa máy, đoán ngay là em đang ở bên chỗ Mạt Mạt. Anh cũng không vòng vo nữa, anh biết em đang cần người, em nói thẳng đi, có thể cho anh bao nhiêu chỉ tiêu?"
Thanh Nghĩa khẽ giật khóe miệng. Giờ thì hay rồi, chẳng lẽ cả thiên hạ đều biết cậu đang thiếu người sao? Cậu khẽ ho một tiếng rồi đáp: "Cái đó... để em gọi điện cho cha đã, kẻo cha lại hứa hết với người ta mất. Sau đó em mới tính toán chính xác được anh ạ."
Liên Thanh Bách giục giã: "Vậy anh gác máy đây, em mau gọi đi, lát nữa nhớ gọi lại cho anh ngay đấy."
Nghe tiếng tút tút kéo dài, Thanh Nghĩa gãi đầu thở dài. Được rồi, anh cả đã mở lời thì chắc chắn lát nữa anh rể cũng sẽ tìm đến cậu thôi. Những người mà anh cả và anh rể muốn giúp đỡ đều là những trường hợp khó khăn nhất, phần lớn là quân nhân xuất ngũ từng bị thương khi làm nhiệm vụ.
Thanh Nghĩa đặt điện thoại xuống, mượn cây b.út của chị gái để tính toán lại số lượng nhân sự đã bàn bạc với Khởi Hàng. Cậu cần một đội ngũ khỏe mạnh để làm những công việc nặng nhọc, đồng thời cũng phải dành một phần chỉ tiêu cho lao động địa phương.
Thanh Nghĩa vạch ra các con số trên giấy. Riêng số chỉ tiêu mà anh cả và anh rể gửi gắm, cậu định sắp xếp vào những vị trí đặc thù khác, nên cần phải cân nhắc thật kỹ.
Vừa mới tính toán xong, chuông điện thoại nhà Mạt Mạt lại vang lên. Cô nhấc máy: "Alo, Khởi Hàng à? Được, Thanh Nghĩa đang ở đây, em nghe đi!"
Thanh Nghĩa nhận máy: "Có chuyện gì thế?"
Khởi Hàng than thở: "Ôi trời ơi, chuyện lớn rồi! Ông già nhà tôi cũng đòi chỉ tiêu, tôi gọi để thương lượng với cậu xem có thể san sẻ ra được bao nhiêu?"
Thanh Nghĩa nhìn tờ giấy chi chít số, cầm b.út gạch thêm vài đường: "Trừ đi phần cho địa phương, còn thừa lại hai trăm suất. Thế này đi, chia đều cho bốn nhà. Nhưng cậu phải nói rõ nhé, tính cả người nhà họ vào đấy, vì người thân đi cùng cũng sẽ chiếm chỉ tiêu cư trú."
Khởi Hàng ngạc nhiên: "Sao có bấy nhiêu thôi? Chẳng phải chúng ta định tuyển rất nhiều người à?"
Thanh Nghĩa gắt nhẹ: "Cần nhiều người là thật, nhưng đa số là lao động thời vụ, còn những suất này là dành cho nhân viên chính thức lâu dài."
"Tôi bận đến lú lẫn cả đầu óc nên quên mất. Được rồi, tôi cúp máy đây, phải báo cáo lại cho ông già ngay không ông lại mắng!"
Thanh Nghĩa vừa gác máy liền vội vàng gọi ngay cho cha. Chỉ cần chậm chân một chút thôi là hỏng bét. May mà Liên Quốc Trung vẫn còn ở nhà khách, Thanh Nghĩa trình bày đầu đuôi sự việc, ông đáp: "Được rồi, cha biết rồi. Trong lòng cha tự có tính toán, con không phải lo."
Về điểm này thì Thanh Nghĩa hoàn toàn tin tưởng, cha cậu làm việc lúc nào cũng rất chuẩn mực và chu toàn.
Vừa xong chuyện với cha, điện thoại của Trang Triều Dương lại gọi tới. Thanh Nghĩa không nói nhảm nữa, trực tiếp thông báo số lượng chỉ tiêu luôn. Giải quyết xong xuôi mọi việc, cậu cẩn thận cất tờ giấy ghi chép rồi đứng dậy: "Thế là ổn rồi. Mẹ, chị, con xin phép về nhà trước đây."
Mạt Mạt đứng lên theo: "Để chị tiễn em xuống nhà."
Thanh Nghĩa xua tay: "Không cần đâu chị, chị ở nhà trông mấy đứa nhỏ đi!"
Cuối cùng, Tùng Nhân và An An lon ton chạy theo tiễn cậu ngoại xuống lầu. Hai cậu nhóc tiễn cậu ra khỏi đại viện, lúc quay về còn không quên giúp bà ngoại mua thêm ít đồ ăn.
Thứ Hai đến trường, Mạt Mạt mới gặp lại Vệ Nghiên sau một thời gian dài vắng bóng: "Chào người bận rộn nhé!"
Vệ Nghiên kéo lại vạt áo, than thở: "Em xem chị này, có phải gầy sọp đi rồi không?"
Mạt Mạt gật đầu xác nhận: "Đúng là gầy thật, dạo này chị bận lắm ạ?"
Vệ Nghiên thở dài: "Đúng thế, không đi làm thì không biết, vào việc rồi mới thấy trăm công nghìn việc. Chu Tiếu đang bắt đầu tiếp quản công ty, nhiệm vụ của chị là hỗ trợ cô ấy. Giờ cô ấy có thể tự xoay xở được rồi chị mới được nghỉ hai ngày đấy. Chị chẳng dám nghỉ thêm nữa, giờ lên lớp theo bài vở trên trường cũng thấy đuối lắm rồi."
Mạt Mạt biết dạo này Vệ Nghiên phải xin nghỉ không ít. Chu Tiếu muốn tiếp quản nhà xưởng cũng chẳng dễ dàng gì, nơi đó toàn là vây cánh của Hướng Hoa. Cô ấy vừa phải đề phòng, vừa phải tìm cách cài cắm người của mình vào. Vệ Nghiên đi theo hỗ trợ chắc chắn là mệt phờ người.
Mạt Mạt đẩy đĩa thịt kho tàu của mình sang: "Chị ăn nhiều vào một chút cho lại sức."
Vệ Nghiên gắp một miếng, gật đầu: "Chị đúng là cần bồi bổ thật. Niềm an ủi duy nhất hiện giờ là sau này mọi việc vào guồng thì sẽ không còn bận túi bụi như vậy nữa."
Mạt Mạt thầm nhẩm tính, Chu Tiếu quả thực cũng rất lợi hại, chỉ mất khoảng hai tháng đã nắm gọn được nhà máy trong tay.
Vì đã làm việc trong công ty nên Vệ Nghiên nắm bắt được rất nhiều tin tức nội bộ: "Chị nói em nghe, dạo này Hướng Hoa sống không dễ dàng gì đâu, công ty sắp thành tài sản của Phạm Đông cả rồi."
Mạt Mạt khá quan tâm liền hỏi: "Thế quan hệ giữa Hướng Hoa và Phạm Đông hiện giờ thế nào rồi ạ?"
Vệ Nghiên đáp: "Không còn mặn mà như trước nữa đâu. Phạm Đông không còn ủng hộ Hướng Hoa nhiệt tình như hồi đầu."
Mạt Mạt nghe xong liền hiểu ra, có lẽ Phạm Đông đã khai thác sạch sẽ thông tin từ chỗ Hướng Hoa rồi nên không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Vệ Nghiên nói tiếp: "Chị bảo này, Chu Tiếu biết chính Phạm Đông là kẻ đứng sau thiết kế hãm hại mình nên đang ráo riết điều tra anh ta đấy. Tìm ra được bao nhiêu là chuyện mờ ám."
Mạt Mạt khẽ nhướng mày. Những tin tức mà Chu Tiếu biết được chắc chắn là do Trang Triều Dương cố ý để lộ ra, nếu không, với sự cẩn trọng của Phạm Đông, Chu Tiếu đời nào mà điều tra ra nhanh đến thế.
Bàng Linh xen vào hỏi: "Thế đã tra ra được những gì rồi chị?"
Vệ Nghiên kể: "Chuyện của Ngô gia chính xác là do Phạm Đông thuê người làm. Còn cả chuyện của Ngô Giai Giai lúc trước mãi không tìm ra thủ phạm, Chu Tiếu cũng nghi ngờ là do một tay Phạm Đông đạo diễn."
Bàng Linh cau mày: "Nếu đúng là anh ta làm thì phải bắt anh ta lại chứ!"
Vệ Nghiên thở dài: "Nghĩ thì đơn giản vậy thôi. Chu Tiếu cũng đang ráo riết tìm chứng cứ, nhưng khổ nỗi Phạm Đông làm việc cực kỳ kín kẽ, chẳng để lại chút dấu vết nào."
Bàng Linh cũng thở dài theo: "Cũng đúng, nếu có chứng cứ thì anh ta đã vào tù từ tám đời rồi."
Mạt Mạt lại nói: "Làm chuyện xấu thì không thể sạch sẽ hoàn toàn được đâu. Chỉ cần có kiên nhẫn, nhất định sẽ tìm được kẽ hở."
Bàng Linh gật đầu tán thành: "Phải, chỉ cần kiên trì, chắc chắn sẽ có lúc anh ta sơ hở."
Vệ Nghiên thì không ôm hy vọng lắm. Chu Tiếu đã nhờ vả bao nhiêu mối quan hệ, tìm kiếm bấy lâu mà vẫn chưa thấy gì. Thời gian trôi qua quá lâu, giờ muốn lật lại tìm chứng cứ là cực khó.
Nhưng Mạt Mạt lại tin chắc rằng, Phạm Đông đã quen dùng thủ đoạn đen tối, anh ta sẽ thấy làm vậy rất thuận tiện. Sau này nếu có chuyện gì xảy ra, anh ta nhất định sẽ lại "ngựa quen đường cũ". Chỉ cần anh ta còn dám nhúng tay vào việc bất chính, giữa lúc bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm thế này, sớm muộn gì cái đuôi cáo cũng sẽ lộ ra thôi. Phạm Đông làm bao nhiêu chuyện trái lương tâm, gieo nhân nào thì sớm muộn gì cũng phải gặt quả nấy.
Tối ngày hôm sau, Thẩm Triết đến nhà chơi. Mạt Mạt cười chào: "Lần này anh ở nước ngoài hơi lâu đấy nhé!"
Thẩm Triết cười đáp: "Ừ, vì anh sắp kết hôn rồi nên có rất nhiều việc phải thu xếp, bởi vậy mới nán lại lâu một chút."
Mạt Mạt vui vẻ chúc mừng: "Chúc mừng anh nhé! Hôn lễ định tổ chức ở đâu vậy anh?"
Thẩm Triết hơi ngạc nhiên: "Em nghe tin mà chẳng thấy bất ngờ chút nào à?"
"Có gì mà bất ngờ đâu. Vương Nhạc ở trong nước đợi anh lâu như thế, nắm bắt được trái tim anh cũng là chuyện thường tình thôi mà. Mau nói đi, hai người định tổ chức ở trong nước hay nước ngoài?"
Thẩm Triết cười: "Ông nội của Vương Nhạc cũng muốn về nước, nên chúng anh định tổ chức ở đây luôn. Thời gian cụ thể thì phải đợi nhà họ Vương về rồi mới bàn bạc kỹ được. Vương Nhạc không có mấy bạn nữ thân thiết, cô ấy còn bảo muốn mời em làm phù dâu đấy!"
Mạt Mạt đang uống nước liền bị sặc: "Em là mẹ của ba đứa con rồi, sao mà làm phù dâu được! Anh bảo cô ấy tìm Trịnh Đình Đình đi, Đình Đình là hợp nhất đấy!"
Thẩm Triết không đáp lời ngay. Mạt Mạt đặt chén nước xuống, lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"
