Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 596: Diễn Kịch
Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:01
Trang Triều Dương liếc nhìn đồng hồ, thấy đã bảy giờ rưỡi tối, anh quay sang hỏi Tiết Nhã: "Chỗ Dương Phong đi có xa không chị?"
Dẫu đã tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với con gái, lòng đau như cắt, nhưng Tiết Nhã vẫn không sao dứt bỏ được tình mẫu t.ử. Đứa con ấy bà đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, bảo bỏ mặc sao đành. Trước đây, bà vẫn thường lén lút đi thăm con: "Không xa đâu, ngay thôn bên cạnh thôi, đạp xe cả đi lẫn về mất chừng hai tiếng."
Nghe vậy, Mạt Mạt hiểu ngay hóa ra Tiết Nhã đã bí mật đến đó rất nhiều lần.
Trang Triều Dương nhẩm tính, đường xá dạo này khó đi, nếu chạy xe mất khoảng bốn mươi phút cả đi và về. Nhưng người đã đi từ chiều, đáng lẽ giờ này phải từ thành phố bên cạnh về rồi mới đúng. Anh quyết định: "Để em đi mượn xe qua đó xem sao."
Tùng Nhân vì lo cho Dương Lâm nên cũng bật dậy: "Cha, cho con đi với."
Tiết Nhã c.ắ.n môi, ngập ngừng: "Tôi cũng đi."
Thấy Trang Triều Dương hơi nhíu mày, bà ấy vội vàng tiếp lời: "Tôi biết đường mà!"
Mạt Mạt hiểu rõ sự khó xử của chồng. Anh vừa mới chân ướt chân ráo đến đây, nếu một mình lái xe chở chị dâu hàng xóm ra ngoài vào đêm hôm thế này, dù là vì việc gì thì cũng khó tránh khỏi điều tiếng thị phi.
Vương Thanh thấy Thất Cân vẫn đang ngồi ngoan, liền nói với Mạt Mạt: "Thế này đi, cứ để thằng bé ở đây chị trông cho, em đi theo họ một chuyến đi."
An An cũng giơ tay xung phong: "Mẹ ơi, con sẽ phụ dì Vương trông em ạ."
Mạt Mạt nhẹ nhõm: "Vậy phiền chị dâu quá."
Vương Thanh xua tay: "Phiền gì mà phiền, người nhà cả thôi. Các em đi sớm về sớm nhé."
"Dạ!" Mạt Mạt đáp lời.
Thất Cân vốn hiểu chuyện, tuy chẳng rõ mẹ đi đâu nhưng thấy vẻ mặt người lớn nghiêm trọng nên cứ thế ngồi im trên ghế sofa tự chơi một mình.
Mạt Mạt cùng Tiết Nhã ra ngoài, Trang Triều Dương đã nhanh chân đến đại viện mượn xe và đợi họ ở cổng lớn. Suốt dọc đường, Tiết Nhã sốt sắng chỉ lối, giọng bà ấy đầy vẻ nôn nóng. Bà ấy chẳng lo cho chồng, vì Dương Phong tuy vẻ ngoài thư sinh nhưng thân thủ không hề kém, bà ấy chỉ sợ cậu con trai út có mệnh hệ gì thì bà chẳng thiết sống nữa.
Tay lái của Trang Triều Dương rất vững, chưa đầy hai mươi phút xe đã tới thôn Ngô Gia – nơi Dương Tuyết đang ở. Đây là ngôi làng mà phần lớn người dân đều mang họ Ngô. Nhà Dương Tuyết thuộc diện khá giả trong vùng, cửa nhà khang trang. Thế nhưng khi xe dừng trước cổng, cảnh tượng đập vào mắt là cửa khóa then cài, nhà không một bóng người khiến lòng Tiết Nhã thắt lại.
Sự xuất hiện của chiếc xe Jeep thu hút đám trẻ con trong thôn vây quanh, chúng mồm năm miệng mười kể lại sự tình. Hóa ra khi Dương Phong và Dương Lâm đưa trẻ con về thì thấy Dương Tuyết đang nằm giữa sân, trán đầy m.á.u. Nghe đâu vì chồng cô ta muốn có con trai nên định nhận nuôi con của anh em trong họ, Dương Tuyết không chịu nên đôi bên xảy ra xô xát. Cô ta bị thương, còn gã chồng thì đã bỏ chạy biệt tăm, chẳng ai đoái hoài, hiện giờ chắc đang cấp cứu ở bệnh viện.
Mạt Mạt trở lại xe, nhìn Tiết Nhã đang mất hồn mất vía. Thú thực, cô thấy chuyện này xảy ra quá đỗi trùng hợp. Để con lại rồi bản thân gặp nạn, chồng lại bỏ chạy, nhìn kiểu gì cũng giống như đang diễn một màn "khổ nhục kế". Cô định nói với Tiết Nhã nhưng lại thôi, vì lúc này bà ấy đang rối bời, có nói gì cũng chẳng lọt tai, khéo lại bị bà ấy oán trách. Chuyện nhà họ Dương, tốt nhất cứ để họ tự giải quyết.
Trang Triều Dương có phán đoán rất nhạy bén. Anh đoán nếu Dương Phong đưa người đi cấp cứu thì chắc chắn sẽ đến quân y viện, không hẳn vì ở đó tốt nhất mà vì thói quen lâu năm của người trong ngành. Quả nhiên, họ tìm thấy xe của nhà họ Dương đang đậu trước cổng viện. Sau khi hỏi tên, cả ba tìm đến phòng bệnh.
Dương Lâm đang đứng thẫn thờ giữa hành lang vắng lặng, cúi đầu suy tư. Nghe tiếng bước chân, cậu ấy ngẩng lên: "Mẹ, vốn dĩ cha sợ mẹ lo nên không định báo, không ngờ mẹ vẫn tìm tới đây."
Tiết Nhã nắm c.h.ặ.t vai con trai, thấy cậu bình an mới thở phào nhẹ nhõm: "Mọi người đi lâu thế chưa về, bảo mẹ ngồi yên sao được? Cha con đâu?"
Dương Lâm chỉ tay vào trong: "Cha ở bên trong ạ! Chị ấy không sao đâu, mẹ yên tâm, chỉ là tiểu phẫu hơi lâu, mấy đứa nhỏ lại quấy nên mới trễ thế này."
Nghe tin con gái không nguy hiểm tính mạng, Tiết Nhã đứng lóng ngóng trước cửa, nửa muốn vào nửa không. Trong đầu bà ấy vẫn ám ảnh vẻ mặt điên cuồng của con gái dạo nọ, cái ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mẹ mình. Đặc biệt là ngay sau khi đoạn tuyệt, Dương Tuyết đã lập tức lấy một người bạn học là dân địa phương chỉ để có chỗ dựa gần đại viện. Đứa con gái ấy chưa bao giờ nghĩ cho cha mẹ, dù họ đã hết lòng sắp xếp cho cô ta, cuối cùng cô ta vẫn giáng cho họ một đòn đau điếng.
Dương Lâm kéo tay mẹ: "Nếu mẹ không muốn vào thì thôi, chị ta cũng không nặng lắm đâu, chỉ là m.á.u me nhìn hơi sợ tí thôi. Mẹ, mình về đi!"
Cậu vừa dứt lời thì cửa phòng bệnh bật mở. Dương Tuyết đứng đó, lập tức quỳ sụp xuống chân mẹ, nức nở: "Mẹ, con sai rồi, con thật sự biết lỗi rồi, mẹ tha thứ cho con đi mà."
Nói xong, cô ta vờ ngất lịm đi. Sắc mặt Dương Phong lúc này đen lại như nhọ nồi. Mạt Mạt nhìn qua là thấu ngay, màn kịch của Dương Tuyết diễn hơi quá tay rồi. Trước một người thâm trầm như Dương Phong mà giở trò này thì đúng là múa rìu qua mắt thợ. Có lẽ Dương Phong không muốn vợ đến đây cũng là vì không muốn bà ấy phải chứng kiến bộ dạng đầy toan tính này của con gái.
Tiết Nhã thẫn thờ nhìn con nằm dưới đất. Dương Lâm nhanh ch.óng bước lên chắn trước mặt mẹ, còn Dương Phong lẳng lặng nhấc bổng con gái đặt lại lên giường. Hai đứa trẻ đứng cạnh giường sợ hãi co rúm người lại. Dương Phong nén lòng, đứng trước giường bệnh nói với đứa con gái đang giả vờ hôn mê: "Thu lại mấy cái tâm tư nhỏ mọn đó đi. Đã đoạn tuyệt thì dứt cho sạch sẽ, sau này tự mà biết đường sống cho ra con người!"
Nói đoạn, ông xoay người bước ra, đóng sầm cửa lại. Tiết Nhã nghe lời chồng mà ánh mắt trống rỗng. Dương Lâm lo lắng định an ủi nhưng bà ấy chỉ xua tay: "Về nhà thôi."
Không khí nhà họ Dương trở nên nặng nề đến cực điểm. Dương Phong tiến tới cảm ơn Trang Triều Dương: "Phiền vợ chồng cậu phải chạy một chuyến rồi."
Trang Triều Dương đáp: "Không có gì đâu anh, chúng em về đại viện trước đây, em còn phải đi trả xe nữa."
Gia đình Mạt Mạt về trước đón Thất Cân và An An. Sau khi cảm ơn chị dâu Vương xong xuôi, họ về nhà chưa được bao lâu thì Dương Phong cũng đến trả xe.
Trang Triều Dương vốn ít khi cảm thán chuyện người khác, vậy mà lần này lại tặc lưỡi: "Lúc đầu nghe chuyện Dương Tuyết làm, anh cứ ngỡ cô ta ngốc nghếch lắm, vì có người cha như Dương Phong che chở mà còn không xong. Hôm nay thấy sự toan tính của cô ta mới thấy cô ta cũng có nét giống Dương Phong đấy, chỉ là từ nhỏ đã không được dạy dỗ đến nơi đến chốn thôi."
Mạt Mạt tiếp lời: "Không được dạy bảo là một phần, nhưng cũng có hạng người sinh ra đã lạnh lùng, chẳng coi trọng tình thân. Em thấy Dương Tuyết chính là kiểu người đó, tâm địa nguội lạnh, anh có đối xử tốt bao nhiêu cô ta cũng coi là lẽ đương nhiên thôi."
Trang Triều Dương ngẫm nghĩ một lát rồi đổi chủ đề: "Em nói cũng đúng. À này vợ, lúc nãy em nói với chị dâu Vương chuyện bán vịt sốt, có phải em đang tính toán gì không?"
Mạt Mạt mỉm cười: "Trang Triều Dương, anh đúng là hiểu em thật đấy. Em mới chỉ gợi chuyện một chút mà anh đã biết em có ý tưởng rồi à?"
Trang Triều Dương đắc ý: "Tất nhiên rồi, em là vợ anh cơ mà. Nói đi, rốt cuộc em có ý tưởng hay ho gì? Cho anh nghe thử trước xem sao?"
