Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 608: Giấc Mơ
Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:02
Mạt Mạt đẩy cửa bước vào, hóa ra là bác sĩ chủ trị. Cô vội vã tiến tới, lo lắng hỏi: "Thưa bác sĩ, chồng tôi sao rồi ạ?"
Vị bác sĩ ôn tồn trấn an: "Đừng quá sốt ruột, Sư trưởng không sao cả, mọi chỉ số đều bình thường. Tôi chỉ ghé qua kiểm tra một chút thôi."
Mạt Mạt thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy vì quá lo lắng nên cô quên mất rằng bác sĩ vẫn thường xuyên đi thăm khám định kỳ. Cô khẽ nói: "Dạ, làm phiền bác sĩ quá."
Vị bác sĩ mỉm cười: "Không có gì. Vậy tôi sang phòng khác đây. Hôm nay tôi trực ca đêm, nếu cậu ấy tỉnh lại cô nhớ báo cho tôi ngay nhé."
Mạt Mạt gật đầu: "Vâng, tôi nhớ rồi ạ."
Tiễn bác sĩ ra cửa xong, cô quay lại đưa hộp cơm vào tay Tiểu Lưu: "Phần cơm tối của anh này."
Tiểu Lưu ngớ người, không ngờ mình cũng có phần, anh ấy gãi đầu đầy ái ngại: "Cảm ơn chị dâu nhiều ạ."
Mạt Mạt bảo: "Không có gì đâu. Tôi đoán bữa trưa anh cũng chưa kịp ăn gì. Mau ăn đi thôi, cả ngày rồi, không ăn uống t.ử tế thì lấy sức đâu mà gác."
Bị nói trúng tim đen, bụng Tiểu Lưu vừa vặn phát ra tiếng "ục ục" khiến anh ấy càng thêm ngượng nghịu. Mạt Mạt thúc giục: "Đi ăn nhanh lên!"
Tiểu Lưu bấy giờ mới không khách khí nữa, trong lòng thấy ấm áp vô cùng. Sư trưởng vốn đã là người tốt, không ngờ vợ anh ấy còn chu đáo hơn, ngay cả bữa cơm của một người cảnh vệ cũng chẳng hề quên. Tiểu Lưu bưng hộp cơm sang cái bàn ở góc phòng ngồi ăn. Mạt Mạt thì chẳng thấy đói, thực ra là vì cô không còn tâm trí nào để ăn uống.
Dẫu bác sĩ khẳng định Trang Triều Dương không sao, nhưng chừng nào anh chưa tỉnh lại thì lòng cô vẫn cứ thấp thỏm. Mạt Mạt ngồi bên mép giường, vì có Tiểu Lưu ở đó nên cô cũng ngại không dám nắm tay chồng, chỉ biết xuất thần nhìn anh đắm đuối.
Khoảnh khắc này, Mạt Mạt bỗng nhớ lại khung cảnh từng thấy trong mơ. Lúc Trang Triều Dương qua đời ở kiếp trước, anh cũng nằm trên giường bệnh cô quạnh như thế này. Tim cô bỗng thắt lại một nhịp. Cô thầm nghĩ, dù mệt đến mấy anh cũng chẳng đến mức ngủ mê mệt suốt cả ngày trời. Liệu có khi nào anh cũng đang trải qua một giấc mơ giống như cô lúc trước?
Tâm trạng Mạt Mạt trở nên vô cùng phức tạp. Cô vừa mong chờ anh sẽ biết được chuyện kiếp trước, lại vừa không muốn anh biết, bởi kiếp trước của Trang Triều Dương quá đỗi cô độc. Ở kiếp đó, anh vẫn luôn lầm lũi một mình. Mỗi lần nghĩ đến hình ảnh người chồng của tiền kiếp là tim Mạt Mạt lại nhói đau.
Đang mải suy nghĩ thì Tiểu Lưu đã rửa xong hộp cơm rồi xin phép ra ngoài đứng gác. Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai người, Mạt Mạt mới dám nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh. Đột nhiên, bàn tay ấy khẽ lật lại, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Mạt Mạt giật mình, cứ ngỡ anh đã tỉnh nhưng nhìn kỹ vẫn thấy anh đang nhắm nghiền mắt. Đáy mắt cô thoáng hiện lên vẻ thất vọng.
Ngồi không cũng chán, Mạt Mạt bắt đầu thủ thỉ chuyện trò. Cô kể cho anh nghe chuyện của mấy đứa nhỏ, kể về những lời đồn thổi ác ý trong đại viện, rồi kể sang chuyện của Thất Cân. Nói đến đây, cô không nhịn được mà than thở:
"Có phải vì anh An An hay nói quá nên nhà mình mới sinh ra một đứa 'tiết kiệm lời' như Thất Cân không anh? Thằng bé này không thể nói thêm vài câu được sao? Hồi trước em cứ chê An An nói nhiều, mong có đứa con trầm tính một chút, giờ nó trầm thật rồi thì em lại thấy thà nghe nói nhiều còn hơn! Thất Cân đúng là biết cách thử thách lòng kiên nhẫn của người khác mà."
Mạt Mạt chợt thấy khóe miệng Trang Triều Dương khẽ nhếch lên. Cô liền hờn dỗi: "Anh nghe thấy hết rồi đúng không, sao còn chưa chịu tỉnh lại thế? Anh định làm em lo c.h.ế.t đi được mới chịu thôi à? Đồng chí Trang Triều Dương, anh làm thế là không đúng đâu nhé. Một người chồng tốt là không bao giờ để vợ phải phiền lòng đâu. Anh mau tỉnh lại đi!"
Khóe miệng Trang Triều Dương lại trở về trạng thái cũ. Mạt Mạt nhịn không được lườm anh một cái, ai không biết chắc chắn sẽ tưởng anh đang trêu cô cũng nên. Vất vả suốt cả ngày, lại thêm buổi chiều thần kinh luôn căng như dây đàn, Mạt Mạt ngồi lảm nhảm một hồi rồi tự làm mình buồn ngủ lúc nào không hay. Cô ngáp dài một tiếng: "Thôi được rồi, em hết trụ nổi rồi, em chợp mắt một lát đây."
Mạt Mạt nằm gục bên mép giường, tay vẫn không buông tay anh, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mê màng, cô lại thấy mình quay về giấc mơ lần trước. Vẫn là phòng bệnh đó, nhưng tình hình của Trang Triều Dương đã tệ hơn nhiều. Vây quanh anh là những người Mạt Mạt quen mặt. Cô nhìn thấy mấy đứa con nhà họ Tô, rồi chú ý đến Khởi Hàng. Khởi Hàng mặc một bộ âu phục chỉnh tề, xem ra dù ở kiếp nào cậu ấy cũng theo nghiệp kinh doanh.
Trang Triều Dương xua tay bảo: "Các con đi hết đi, ta không sao đâu."
Mấy đứa nhỏ còn muốn nói thêm gì đó nhưng thái độ của anh rất kiên quyết, chúng đành phải lủi thủi rời đi. Đợi bọn trẻ đi khuất, ánh mắt Trang Triều Dương bỗng hướng về phía Mạt Mạt. Anh khẽ mỉm cười rồi từ từ nhắm mắt lại.
Mạt Mạt giật mình tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra, cô đã chạm ngay vào ánh nhìn của Trang Triều Dương. Cô ngây người nhìn anh rất lâu, đến khi nhận ra đây không còn là mơ thì lại kinh ngạc hơn nữa: cô đang nằm trên giường bệnh, còn Trang Triều Dương thì lại đang ngồi trên ghế dựa bên cạnh.
Mạt Mạt ngồi bật dậy, ngơ ngác hỏi: "Chuyện này là thế nào? Anh tỉnh từ bao giờ thế?"
Trang Triều Dương nắm lấy bàn tay vợ, dịu dàng đáp: "Bây giờ là chín giờ tối rồi, anh tỉnh từ lúc hơn bảy giờ."
Mạt Mạt định bước xuống giường: "Em phải đi tìm bác sĩ, anh tỉnh rồi thì phải kiểm tra mới được."
Trang Triều Dương giữ cô lại: "Anh gặp bác sĩ rồi, không có vấn đề gì cả. Đêm qua chắc em không ngủ ngon, mau nằm xuống nghỉ thêm chút đi."
Mạt Mạt bị anh ấn xuống, đành phải nằm lại trên giường. Nhưng lúc này cô chẳng còn chút cảm giác buồn ngủ nào, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t vào gương mặt chồng. Trang Triều Dương sờ lên mặt mình, trêu: "Vợ ơi, sao em cứ nhìn anh chằm chằm thế?"
Mạt Mạt quá hiểu chồng mình. Anh bây giờ không giống người vừa mơ thấy kiếp trước, cũng không giống như đã có ký ức tiền kiếp. Bởi đôi mắt của người đàn ông đầu ấp tay gối với cô sẽ không biết lừa dối. Ấn tượng sâu đậm nhất của Mạt Mạt về Trang Triều Dương kiếp trước chính là đôi mắt lạnh lẽo, nhìn điều gì cũng mang sự băng giá thấu tận xương tủy. Còn anh của kiếp này, tuy vẻ ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt khi nhìn người nhà luôn tràn ngập hơi ấm.
Mạt Mạt khẽ lắc đầu: "Không có gì, em chỉ đang nghĩ sao anh lại ngủ say đến thế?"
Trang Triều Dương đáp: "Vì anh vừa trải qua một giấc mơ, cứ ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh suốt."
Tim Mạt Mạt treo ngược lên tận cổ: "Mơ thấy gì thế anh?"
Trang Triều Dương cũng không giấu cô, vả lại ngoài cửa có Tiểu Lưu gác nên anh hạ thấp giọng: "Anh mơ thấy em, mơ lại toàn bộ từ lúc chúng mình mới gặp nhau cho đến tận bây giờ."
Trang Triều Dương nói thật lòng. Trong mơ, những chi tiết nhỏ nhặt hằng ngày mà bình thường anh không để ý, lần này đều hiện lên rõ mồn một. Tuy vợ anh làm mọi chuyện rất kín kẽ, nhưng qua giấc mơ này, anh cảm nhận được sự khác thường của cô quá rõ ràng, rõ đến mức tưởng như chính mắt mình vừa nhìn thấy vậy.
Anh nghĩ, có lẽ vì trong tiềm thức anh luôn để tâm đến cô, nên nhân sự cố này mà những suy nghĩ đó mới trỗi dậy. Trang Triều Dương chọn cách nói thẳng, phần vì không muốn lừa dối, phần vì mong mỏi cô sẽ cho anh một câu trả lời.
Đã bao nhiêu năm qua, Mạt Mạt luôn giữ kín bí mật về việc trọng sinh. Cô từng nghĩ mình sẽ mang bí mật này xuống mồ, nhưng hôm nay cô đã d.a.o động. Cô và Trang Triều Dương đã gặp nhau suốt hai kiếp người. Kiếp trước anh biết cô khác biệt nhưng chưa bao giờ hại cô, trái lại còn âm thầm bảo vệ. Kiếp này cô gả cho anh, anh lại càng coi cô như chính sinh mệnh của mình.
Mạt Mạt đột nhiên mỉm cười, cô vòng tay ôm lấy cổ Trang Triều Dương, ghé sát tai anh định nói gì đó thì bên ngoài Tiểu Lưu đột ngột hô to: "Báo cáo!"
