Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 695: Sinh Rồi
Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:13
Tùng Nhân hỏi: "Mẹ ơi, chúng con đi học rồi, mình mẹ ở nhà có lo được hết việc không ạ?"
Mạt Mạt đáp: "Tất nhiên là được chứ, con đừng lo lắng cho mẹ quá."
Tùng Nhân lại hỏi thêm: "Mẹ nghỉ làm thế này có sao không mẹ?"
Mạt Mạt trấn an con: "Mẹ đã xin nghỉ phép một tuần rồi, không sao đâu. Dạo này công việc ở chỗ mẹ cũng không bận lắm."
Tùng Nhân liếc nhìn lên lầu một cái rồi khẽ hỏi: "Mẹ, Mễ Mễ thực sự ổn rồi chứ?"
Mạt Mạt khẽ lắc đầu: "Đó chỉ là biểu hiện bên ngoài thôi. Mễ Mễ không muốn cha ra đi mà không yên lòng nên mới cố gồng mình chống đỡ đấy. Những ngày tới đây là giai đoạn quan trọng nhất. Ngày mai mẹ sẽ đưa con bé đi bệnh viện lắp máy trợ thính, sẵn tiện nhờ bác sĩ kiểm tra thêm."
Tùng Nhân rất đau lòng cho cô em mới này: "Mễ Mễ đúng là số khổ thật mẹ ạ."
Mạt Mạt dặn dò con: "Sau này con tuyệt đối không được nhắc lại những chuyện buồn này. Tối nay con nhớ dặn cả An An và Thất Cân nữa, đừng bao giờ nhắc tới chú Lý Chính trước mặt Mễ Mễ, để con bé sớm thoát ra khỏi bóng ma mất cha."
Tùng Nhân gật đầu: "Vâng, mẹ cứ yên tâm, con hiểu mà."
Mạt Mạt mỉm cười: "Ừ, con ngoan lắm."
Tùng Nhân vừa vắt quần áo vừa nói tiếp: "Mẹ, tuy Mễ Mễ không làm thủ tục nhận nuôi chính thức nhưng cũng đã là thành viên của gia đình mình rồi. Hoàn cảnh của em ấy hơi đặc biệt, hay là nhân dịp nhà mình thêm người, mẹ mời hàng xóm láng giềng qua ăn bữa cơm để giới thiệu em ấy với mọi người? Làm vậy để họ thấy nhà mình coi trọng Mễ Mễ, tránh việc sau này có kẻ không biết điều lại bắt nạt hay nói xấu sau lưng em."
Mạt Mạt ngạc nhiên nhìn Tùng Nhân. Cô không ngờ cậu con trai vốn nghịch ngợm này lại có thể nhìn nhận vấn đề sâu sắc và thấu đáo đến vậy.
Tùng Nhân bị mẹ nhìn đến mức ngại ngùng: "Mẹ... mẹ thấy lời con nói có được không ạ?"
Mạt Mạt đáp: "Tất nhiên là được chứ. Mễ Mễ phải đeo máy trợ thính, dù sau này giao tiếp được nhưng vẫn có chút khác biệt với trẻ em bình thường. Con nói đúng đấy, không thể để con bé bị người ta xem nhẹ được, quả thật nên mời khách một bữa. Để chủ nhật tuần này đi, khi cha con về, cha sẽ đứng ra tổ chức."
Tùng Nhân hào hứng: "Vâng ạ, mấy ngày tới con sẽ dẫn Mễ Mễ đi dạo khắp nơi để đám bạn của con đều biết mặt em ấy."
Mạt Mạt mỉm cười khen ngợi: "Tùng Nhân thật sự là một người anh tốt."
Tùng Nhân cười hì hì. Cậu và An An thực lòng đã coi Mễ Mễ là em gái ruột, mà đã là người nhà mình thì tất nhiên phải bảo vệ hết mình.
Trong khi Mạt Mạt và Tùng Nhân đang bàn chuyện thì người trong đại viện cũng bàn tán xôn xao. Có người nói Mễ Mễ tốt số, có người lại thương xót cho hoàn cảnh cô bé. Nhưng dù thế nào thì Mễ Mễ cũng đã chính thức trở thành một thành viên của nhà họ Trang.
Sáng hôm sau, Tùng Nhân và An An đi học. Mạt Mạt ở nhà, cô không gửi Thất Cân sang nhà họ Khâu như mọi khi mà dẫn cả cậu út và Mễ Mễ đi bệnh viện. Cô lo lắng quan sát Mễ Mễ, vì từ tối qua tới giờ con bé không hề mở miệng nói lời nào, đây không phải là tín hiệu tốt.
Thất Cân ngồi cạnh Mễ Mễ với vẻ mặt nghiêm nghị, thỉnh thoảng lại thở dài như "ông cụ non". Nhìn bộ dạng làm trò của cậu út, lòng Mạt Mạt cũng vơi bớt phần nào căng thẳng.
Đến bệnh viện quân y, Mạt Mạt một tay bế Thất Cân, một tay dắt Mễ Mễ đi thẳng tới văn phòng của bác sĩ chủ nhiệm khoa tai. Bệnh viện này tuy lớn mà cũng nhỏ, chuyện của Mễ Mễ đã sớm lan truyền khắp nơi nên vị chủ nhiệm nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy cảm thông.
Mạt Mạt đặt Thất Cân xuống, kéo Mễ Mễ lại gần: "Thưa chủ nhiệm, tôi đưa cháu đến để lắp máy trợ thính."
Chủ nhiệm mỉm cười, thấy gia đình Mạt Mạt đối xử tốt với Mễ Mễ như vậy ông cũng vui lây: "Được, để tôi đi sắp xếp ngay."
Thủ tục lắp máy trợ thính diễn ra rất nhanh. Máy trợ thính ở thời đại này còn khá cồng kềnh, không được thẩm mỹ và hiệu quả cũng không bằng đời sau, nhưng lúc này nó đã là loại tốt nhất rồi. Sau khi lắp xong, vị chủ nhiệm dùng âm lượng bình thường để hỏi thử: "Mễ Mễ, cháu có nghe thấy tiếng bác nói không?"
Mễ Mễ ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu thay cho câu trả lời. Chủ nhiệm thở phào vì máy có tác dụng, nhưng rồi ông lại nhíu mày: "Đứa bé này không chịu nói chuyện sao?"
Mạt Mạt cũng đang đau đầu vì việc này: "Vâng, từ lúc đi tang lễ về tối qua là con bé im bặt luôn."
Chân mày chủ nhiệm nhíu c.h.ặ.t hơn: "Thế này không được rồi. Hay là thế này, đưa cháu đi kiểm tra thanh quản xem sao."
Mạt Mạt đồng ý ngay: "Vâng, tôi đưa cháu đi ngay đây ạ."
Sau khi kiểm tra, kết luận đưa ra là thanh quản và dây thanh âm của Mễ Mễ hoàn toàn bình thường. Việc con bé không nói chuyện có lẽ là do chấn động tâm lý quá lớn.
Cả bệnh viện chỉ có một vị bác sĩ tâm lý chuyên tư vấn cho các chiến sĩ đặc công. Sau khi thăm khám, bác sĩ nói: "Sau này chị nên dành nhiều thời gian ở bên cạnh cháu, trò chuyện cùng cháu nhiều hơn. Nỗi đau này cần có thời gian để nguôi ngoai, từ từ rồi cháu sẽ ổn thôi."
Mạt Mạt thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải là chướng ngại tâm lý vĩnh viễn là tốt rồi. Cô cảm ơn các bác sĩ rồi dẫn hai đứa nhỏ về nhà.
Vừa dắt hai đứa trẻ ra khỏi cổng bệnh viện định lên xe, một chiếc xe khác phóng vọt qua sát sạt. Mạt Mạt vội vã kéo hai đứa nhỏ lại: "Có làm sao không các cháu? Có bị sợ không?"
Hai đứa nhỏ đồng loạt lắc đầu. Mạt Mạt nhíu mày nhìn chiếc xe chạy ẩu ngay cổng bệnh viện. Khi thấy người trên xe bước xuống, cô sững người. Đó là Dương Tuyết. Trên váy Dương Tuyết đầy m.á.u, cô ta được một người đàn ông béo bế thốc vào trong. Xem ra là sắp sinh rồi. Mạt Mạt nhẩm tính ngày tháng, thấy có gì đó sai sai, hình như vẫn chưa đến ngày dự sinh?
Thất Cân lay lay tay mẹ: "Mẹ ơi, về nhà thôi."
Mạt Mạt ừ một tiếng rồi bế Thất Cân và Mễ Mễ lên xe. Trên đường về, cô ghé vào chợ mua rất nhiều đồ ăn, qua cửa hàng đồ chơi còn mua thêm hai con b.úp bê vải. Mễ Mễ nhìn con b.úp bê trong tay mẹ liền vội vàng lắc đầu ra hiệu không lấy. Mạt Mạt xoa đầu cô bé: "Sau này có điều gì thầm kín muốn nói, cháu cứ tâm sự với bạn b.úp bê này nhé."
Mễ Mễ sụt sịt mũi: "Vâng ạ."
Dù tiếng trả lời rất nhỏ nhưng Mạt Mạt vẫn nghe thấy. Cô mỉm cười, chỉ cần con bé chịu phát ra âm thanh là tốt rồi.
Về đến nhà, Thất Cân đứng bên cạnh Mễ Mễ với vẻ mặt rất "ngầu". Mễ Mễ cúi đầu nhìn con b.úp bê, suy nghĩ một lát rồi nhét b.úp bê vào lòng Thất Cân, còn mình thì tiến lại giúp dì xách đồ.
Thất Cân đờ người ra. Cậu là con trai cơ mà, sao lại bắt cậu ôm b.úp bê của con gái chứ? Hiếm khi thấy bộ dạng ngơ ngác của cậu út, Mạt Mạt không nhịn được mà phì cười thành tiếng. Thất Cân cáu kỉnh nhét ngược con b.úp bê lại cho Mễ Mễ, rồi vươn tay định giật lấy túi đồ trong tay cô bé. Kết quả là xách không nổi, cậu nhóc ngã ngồi bệt xuống đất.
Mạt Mạt ngẩn người mất vài giây rồi bật cười ha ha. Mễ Mễ cũng sững sờ, nhưng nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của em trai, cô bé rốt cuộc cũng lộ ra vẻ vui vẻ. Thất Cân xoa m.ô.n.g, cảm thấy thật mất mặt quá đi thôi. Cậu vứt túi đồ xuống rồi chạy biến vào trong nhà.
Khóe miệng Mễ Mễ khẽ nhếch lên định cười nhưng rồi lại thôi. Cô bé nghiêng đầu, phân vân một lúc rồi không kìm được mà hỏi: "Em trai... có phải đang giận cháu không ạ?"
Mạt Mạt nghe thấy Mễ Mễ chủ động nói chuyện thì vui mừng khôn xiết. Cô xoa đầu cô bé: "Không đâu, em nó chỉ là đang xấu hổ thôi, cháu đừng lo nhé."
Mễ Mễ gật đầu. Mạt Mạt chạm khẽ vào chiếc máy trợ thính bên tai cô bé: "Bé ngoan, bây giờ cháu đã có thể nghe thấy rồi, không cần phải nói quá lớn đâu. Chỉ cần âm lượng cháu tự nghe thấy được là người khác cũng nghe rõ rồi."
Mễ Mễ ngẩn ngơ một lúc: "Vâng, cháu nhớ rồi ạ."
Mạt Mạt nhặt cái túi Thất Cân bỏ lại, dắt tay Mễ Mễ định vào nhà thì thấy Tiết Nhã từ nhà bên cạnh đi ra. Mạt Mạt lên tiếng hỏi: "Chị dâu, có chuyện gì mà trông chị vội vàng thế?"
