Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 750
Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:20
Tùng Nhân bắt đầu sắm vai "thầy giáo nhỏ". Mạt Mạt phát hiện ra rằng, để khiến Tâm Bảo sùng bái mình, Tùng Nhân đã dồn hết thời gian vốn dành cho việc chơi bời vào việc học tập. Với trí thông minh sẵn có, một khi đã nghiêm túc, cậu nhóc lập tức bám đuổi sát nút, sẵn sàng tranh giành vị trí thứ nhất với Dương Lâm bất cứ lúc nào.
Bên này Tùng Nhân hăng hái mười phần, mỗi ngày không chỉ dạy Tâm Bảo học mà sáng sớm còn kéo cô bé cùng đi tập luyện.
Mỗi sáng thức dậy, Mạt Mạt đều thấy Tùng Nhân và Tâm Bảo đang đ.á.n.h quyền trong sân. Võ nghệ của Tùng Nhân là do một tay Trang Triều Dương huấn luyện, hoàn toàn không phải những bài quyền biểu diễn đẹp mắt mà là những chiêu thức thực chiến khống chế đối phương. Nhìn thấy sự ngưỡng mộ lộ rõ trong ánh mắt lấp lánh của Tâm Bảo, dù là mẹ ruột nhưng Mạt Mạt cũng phải thầm cảm thán: Tùng Nhân đúng là một "tâm cơ boy" chính hiệu.
Về phía mặt bằng cửa hàng cũng đã có tin tức. Vì thành phố Z đang rất khan hiếm mặt bằng nên dù Kỳ Dung đã ra tay cũng phải mất vài ngày mới tìm được chỗ ưng ý. Kỳ Dung làm việc rất có trách nhiệm, đích thân hẹn Mạt Mạt đi xem chỗ, cô dĩ nhiên vui vẻ nhận lời. Mạt Mạt cố ý sắp xếp vào ngày thứ Năm khi công việc không quá bận rộn để đưa Tề Hồng đi xem nhà.
Tề Hồng đã nộp đơn xin nghỉ việc. Đơn vị cũ cũng không hề có ý giữ người, vì cô ấy đi thì vừa vặn để lại vị trí trống cho một sinh viên đại học khóa mới được phân phối về. Ở thời đại này, sinh viên tốt nghiệp được nhà nước bao phân phối công tác, nhưng khi lượng sinh viên ra trường ngày càng đông mà vị trí lại không đổi thì thật là đau đầu. Sự xuất hiện của một tân binh đồng nghĩa với việc sẽ có người phải ra đi. Do đó, khi thấy có người chủ động nghỉ việc để ra ngoài kinh doanh, các đơn vị đều nhanh ch.óng phê duyệt.
Năng lực của Kỳ Dung đúng là không phải dạng vừa. Địa điểm anh ta hẹn gặp nằm ngay khu vực trung tâm, gần trường Trung học số 1 thành phố, lại sát cạnh mấy con phố thương mại, lưu lượng người qua lại vô cùng tấp nập. Đợi sau này khi giá nhà đất khu vực gần trường học tăng vọt, đây chắc chắn sẽ là mảnh đất kim cương!
Kỳ Dung thấy Mạt Mạt vừa xuống xe đã lộ vẻ hài lòng thì biết ngay là trúng ý cô: "Tôi tìm được một cửa hàng diện tích 200 mét vuông và một khu sân nhỏ nằm ngay mặt phố. Cô xem thử rồi chọn cái nào phù hợp nhé."
Mạt Mạt kéo Tề Hồng đang còn ngẩn ngơ vì ngạc nhiên lại, chân thành nói lời cảm ơn Kỳ Dung. Cô biết anh ta đã rất dụng tâm tìm kiếm nên thầm ghi nhận cái tình này. Kỳ Dung nhận lời cảm ơn rồi dẫn mọi người đi về phía trước: "Nó ở ngay phía trên kia kìa."
"Vâng!"
Tề Hồng đi phía sau, mắt cứ liếc nhìn Kỳ Dung liên tục. Mạt Mạt phát hiện ra mấy lần liền đè thấp giọng hỏi: "Chị nhìn gì thế?"
Tề Hồng nhỏ giọng đáp: "Người đàn ông này là ai thế em?"
Mạt Mạt thì thầm: "Anh ấy là chồng của bạn học em, quan hệ với nhà em cũng khá tốt, hai bên cũng có hợp tác trong kinh doanh ạ."
Tề Hồng kéo tay Mạt Mạt: "Khu vực đắc địa thế này, chắc em phải tốn cái nhân tình lớn lắm mới nhờ được người ta. Hay là thôi đi em, chị không muốn em phải gánh nợ nhân tình đâu. Thời buổi này cái gì giải quyết được bằng tiền thì nên dùng tiền, chứ nợ nhân tình khó trả lắm, nhất định không được thiếu nợ người ta, đặc biệt là với gia đình như nhà mình."
Mạt Mạt ghé sát tai chị nói nhỏ: "Em không tốn nhân tình đâu ạ, là anh ta đang nợ nhân tình của em, giờ trả lại thôi."
Nghe vậy nhưng trong lòng Tề Hồng vẫn thấy áy náy: "Thôi, chị tìm chỗ khác cũng được, chúng ta đi thôi em!"
Mạt Mạt khuyên: "Chị nghe em đi, dù hôm nay chị không lấy thì cái nhân tình này anh ta cũng coi như đã trả xong rồi, nếu mình không xem thì đúng là uổng công sức."
Tề Hồng là người sống tình cảm. Chị vốn coi Mạt Mạt như người trong nhà nên mới nhờ tìm hộ mặt bằng, cứ ngỡ Mạt Mạt tự tìm được thì chị nợ nhân tình của cô thôi, sớm muộn gì cũng trả được. Không ngờ Mạt Mạt lại phải nhờ vả người khác vì mình, khiến chị đỏ cả hoe mắt: "Em đối xử với chị tốt quá, chị biết báo đáp thế nào đây!"
Mạt Mạt rất muốn nói rằng: "Chị cứ gả con gái cho con trai em làm con dâu là được", nhưng lời đó không thể nói ra bây giờ, cô đành đổi giọng: "Sau này chị cứ đối xử tốt với con trai em một chút là được ạ."
Tề Hồng vốn tính đơn giản, chẳng nghe ra ý thâm sâu trong lời Mạt Mạt, liền vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Em cứ yên tâm, chị nhất định sẽ coi Tùng Nhân như con trai ruột của mình."
Mạt Mạt mỉm cười, thầm nghĩ hy vọng sau này khi Tùng Nhân thực sự "rước" được Tâm Bảo đi, Tề Hồng vẫn còn giữ được lời khẳng định này.
Kỳ Dung đi phía trước bỗng dừng lại. Đợi hai người bước đến gần, anh ta chỉ vào mặt tiền trước mắt: "Chỗ này trước kia bán đồ sứ, chủ nhà sắp chuyển vào thành phố G nên muốn bán lại."
Mạt Mạt kéo Tề Hồng vào trong. Vì là cửa hàng bán đồ sứ nên đại sảnh rất rộng, vẫn còn lại vài cái giá kệ chưa kịp bán đi. Bố cục khá đơn giản: một đại sảnh lớn thông với một gian phòng phụ, nhìn một cái là thấy hết toàn bộ.
Về chuyện này Tề Hồng hoàn toàn tin tưởng vào mắt nhìn của Mạt Mạt. Mạt Mạt xem qua một lượt rồi nói với Kỳ Dung: "Chúng ta đi xem khu sân nhỏ kia nữa được không?"
Kỳ Dung biết ngay Liên Mạt Mạt sẽ muốn so sánh: "Được, mời đi lối này."
Anh ta đi trước dẫn đường, cố ý giữ khoảng cách để Mạt Mạt và Tề Hồng có không gian riêng trò chuyện. Tề Hồng không ngốc, ngay từ khi gặp Kỳ Dung cô ấy đã biết người này không phải tầm thường, không ngờ lại còn tinh tế như vậy, đúng là một nhân vật đáng nể.
Khu sân nhỏ cũng không hề bé, diện tích khoảng 400 mét vuông. Căn nhà phía trước có thể mở cửa hàng nhỏ, phía sau có năm sáu gian phòng rất rộng rãi. Tuy sân vườn hơi cũ kỹ một chút nhưng Mạt Mạt lại thấy rất ưng ý. Mảnh đất này đủ lớn, không gian sử dụng rất nhiều. Nhưng cửa hàng lúc nãy cũng rất tốt vì nằm gần trường Trung học số 1, không mua thì thật đáng tiếc.
Mạt Mạt bảo Kỳ Dung đợi một chút rồi quay sang bàn bạc với Tề Hồng: "Hiện nay tốc độ phát triển rất nhanh, giá nhà đất tăng lên từng ngày. Cửa hàng 200 mét vuông kia giá 30.000 tệ. Khu sân nhỏ này nằm hơi cuối phố một chút nên giá không cao bằng mặt đường nhưng cũng không rẻ, tầm 40.000 tệ. Chị thấy sao?"
Mồm Tề Hồng há hốc thành chữ O. Trong ấn tượng của chị, một hai vạn đã là quá cao rồi, không ngờ giá thực tế lại gấp mấy lần như thế: "Đắt quá em ơi, ở nội địa cao lắm cũng chỉ hai ba nghìn thôi."
Mạt Mạt giải thích: "Nội địa bây giờ chưa thể so sánh với bên này được đâu ạ. Em nói thật với chị, người ta đưa giá này là nể mặt Kỳ Dung đấy, nếu không còn phải tăng thêm 1/5 nữa."
Tề Hồng sững sờ: "Còn cao hơn nữa sao?"
Mạt Mạt tiếp tục: "Chị biết nhà em có mấy cửa hàng ở thủ đô mà. Em nói thật, cái cửa hàng xập xệ nhất nhà em nếu bán bây giờ cũng phải ít nhất 50.000 tệ! Với cái giá đó, chỉ cần rao ra là chưa đầy nửa tiếng đã có người mua ngay. Chị mua bây giờ là rất hợp lý, mảnh đất này chắc chắn sẽ tăng giá."
Tề Hồng thấy mình đúng là chưa trải sự đời. Mấy vạn đồng với chị là cả một gia tài, nhưng qua miệng Mạt Mạt nghe cứ nhẹ tênh như vài trăm đồng vậy. Chị cố giữ bình tĩnh: "Chị không hiểu mấy cái này, Mạt Mạt ơi, em xem chị nên mua cái nào thì tốt?"
Mạt Mạt khuyên: "Em đề nghị chị nên mua cả hai. Cơ hội hiếm có thế này, bỏ lỡ là sau này không tìm lại được đâu. Chị không lấy hôm nay thì ngày mai chắc chắn sẽ có người khác hốt ngay."
Tề Hồng băn khoăn: "Chị chỉ cần một chỗ thôi, dùng sao hết hai cái. Hơn nữa chị chỉ có đủ tiền mua một cái cửa hàng thôi em ạ."
Mạt Mạt gạt đi: "Dùng không hết thì mình cho thuê, khu này tiền thuê một năm cũng phải được 3.000 tệ đấy ạ. Cứ cho là tiền thuê không tăng thì chưa tới mười năm là chị đã thu hồi vốn rồi, tự nhiên lại dư ra một cái cửa hàng, quá lời còn gì. Còn về chuyện tiền bạc, em có mà, em cho chị vay."
Tề Hồng tuy không quá sắc sảo nhưng cô ấy tin Mạt Mạt tuyệt đối. Từ khi quen biết, cứ đi theo Mạt Mạt là chắc chắn sẽ có thành quả. "Được, chị nghe em, chị lấy cả hai luôn. Nhưng tiền thì chị không mượn của em đâu, em đã giúp chị nhiều lắm rồi, chị không thể mượn tiền thêm nữa."
Cô ấy biết Mạt Mạt cho vay chắc chắn sẽ không lấy lãi, nhưng cô ấy thà đi mượn của cha mẹ chứ không muốn làm phiền Mạt Mạt thêm. Cô ấy đã nợ Mạt Mạt cái ân tình to như trời rồi, không thể cứ mãi dựa dẫm vào cô được.
