Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 780: Tin Vui Của Vân Kiến
Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:23
Mạt Mạt thực sự không mấy thân thiết với Kỳ Phi. Nhà họ Kỳ sau khi chia gia sản, Kỳ Phi tự mình ra mở công ty riêng, cô cũng chỉ tình cờ gặp ông ta vài lần trong các buổi tiệc xã giao. Người đàn ông này luôn đem lại cho Mạt Mạt cảm giác ham lợi trước mắt. Vừa nhìn thấy ánh mắt của Kỳ Phi lúc này, Mạt Mạt hiểu ngay lão ta phỏng chừng đang nhắm trúng Tùng Nhân nhà cô rồi.
Nói thật, con người thường dễ nảy sinh thành kiến và Mạt Mạt cũng không ngoại lệ. Đã có tiền lệ từ vụ của Kỳ Kỳ năm xưa, cô thực lòng không có mấy thiện cảm với các cô gái nhà họ Kỳ.
Ánh mắt Mạt Mạt hiện rõ vẻ xa cách, cô chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Chào ông."
Đôi mắt Kỳ Phi rất linh hoạt, không ngừng xoay chuyển đầy toan tính. Chỗ ngồi của ông ta ngay sát vách Mạt Mạt, chỉ cách một lối đi nhỏ. Kỳ Phi ngồi xuống, hoàn toàn không để tâm đến thái độ lạnh lùng của cô: "Ha ha, tôi nghe nói con trai Liên tổng là Thủ khoa, vốn đã muốn đến nhà chúc mừng từ lâu nhưng lại ngại quá. Không ngờ hôm nay lại tình cờ gặp ở đây, đúng là duyên số."
Mạt Mạt chẳng lạ gì việc Kỳ Phi biết tin về Tùng Nhân. Tuy con trai cô không đưa ảnh lên báo nhưng những người trong giới kinh doanh đều chẳng lạ gì cậu, họ luôn có nguồn tin riêng của mình.
Thực tế, sự nghiệp của Mạt Mạt vốn dĩ thuận buồm xuôi gió một phần nhờ nhà họ Thẩm, phần lớn khác là nhờ uy thế của Trang Triều Dương, và tất nhiên không thể thiếu sự hậu thuẫn từ nhà họ Khâu. Việc Mạt Mạt là con gái nuôi của Khâu Văn Trạch từ lâu đã không còn là bí mật trong giới thượng lưu thành phố Z.
Mạt Mạt nhìn Tùng Nhân phía trước đang căng cứng mặt, lại thấy cô bé kia cứ liên tục hỏi han con trai mình, cô rất muốn đổi chỗ cho con nhưng rồi lại thôi. Tùng Nhân đẹp trai, gia thế tốt, điều kiện mọi mặt đều ưu tú, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với các cô gái theo đuổi. Làm mẹ, cô có thể giúp con chắn một lần chứ không thể chắn cả đời, chuyện này vẫn phải dựa vào bản lĩnh của chính Tùng Nhân mà thôi.
Thấy Mạt Mạt nhìn về phía con gái mình, Kỳ Phi vội gọi: "Tuyết Oánh, mau lại chào dì Liên đi con."
Kỳ Tuyết Oánh vội quay đầu lại, mỉm cười e thẹn: "Con chào dì Liên ạ."
Mạt Mạt vốn chẳng ưa sự luồn cúi của Kỳ Phi, nhưng nãy giờ quan sát cô bé này, cô thấy đôi mắt cô bé khá trong sáng, không có nhiều sự tính toán, là một cô gái hoạt bát. Mạt Mạt tự nhận mình là người có giáo dưỡng nên không tỏ thái độ khó chịu ra mặt, nhưng giọng điệu vẫn vô cùng khách khí và lạnh nhạt.
Kỳ Tuyết Oánh nhìn sang cha mình, Kỳ Phi khẽ xua tay ra hiệu. Tùng Nhân quay đầu nhìn mẹ, hai mẹ con chỉ cần liếc mắt một cái là hiểu ngay đối phương đang nghĩ gì. Tùng Nhân quay lại, lấy tờ báo đắp lên đầu giả vờ ngủ. Mạt Mạt cạn lời nhìn con trai, thằng nhóc này phản ứng nhanh thật đấy.
Kỳ Phi biết mình đang mang ý đồ nên không dám quá vồ vập, hỏi thăm thêm vài câu rồi cũng giữ im lặng. Ông ta nảy sinh ý định này không chỉ nhắm vào gia thế nhà Liên Mạt Mạt, mà còn muốn thông qua mối quan hệ thông gia để mong Kỳ Dung nương tay với mình. Ông ta là con của vợ thứ, vốn không bằng được bên phòng lớn. Tuy Kỳ Dung không trực tiếp ra tay chèn ép nhưng công việc kinh doanh của ông ta sau khi ra riêng cứ bình bình không khởi sắc, ông ta muốn sớm tìm được một lối thoát. Và "lối thoát" hoàn hảo nhất lúc này chính là con trai cả của Liên Mạt Mạt.
Sau khi máy bay cất cánh, tai Mạt Mạt mới thực sự được yên tĩnh. Mãi cho đến khi tới sân bay, Kỳ Phi không mở miệng nói thêm câu nào nữa. Ông ta cũng không cần nói nhiều, vì muốn để lại ấn tượng tốt nên vừa xuống máy bay đã dẫn con gái đi thẳng.
Tùng Nhân thấy người đã đi khuất mới thở phào một hơi. Mạt Mạt bật cười trêu: "Cô bé đó đáng sợ đến thế sao?"
Tùng Nhân đáp: "Ở trường cũng có nhiều bạn nữ thích con, nhưng chưa thấy ai như cô bạn này. Chẳng cần biết người ta có đang ngủ hay không cứ líu lo suốt bên tai, con sắp điếc luôn rồi đây này."
Mạt Mạt nhướng mày: "Ồ, xem ra con trai mẹ cũng đào hoa gớm nhỉ!"
Tùng Nhân cười hì hì, rồi bỗng nghiêm mặt lại: "Mẹ ơi, về nhà mẹ đừng nói gì với Tâm Bảo nhé, con không muốn em ấy hiểu lầm đâu."
An An đứng bên cạnh cười hi hỉ đả kích anh trai: "Em mà kể với chị Tâm Bảo, chị ấy cũng chẳng để tâm đâu, chị ấy còn chẳng biết 'thích' là gì nữa là."
Tùng Nhân tức nổ đom đóm mắt: "Thằng nhóc thối này, em muốn chọc tức c.h.ế.t anh trai em đấy à!"
An An liếc xéo một cái: "Anh mà dễ tức c.h.ế.t thế thì tốt quá."
Tùng Nhân: "..." Đây đúng là em trai ruột, chắc chắn là ruột thịt rồi!
Mạt Mạt bất đắc dĩ lắc đầu. Hai thằng con trai này càng lớn càng thích đấu khẩu, đúng là không biết mệt. Cô dắt Thất Cân và Mễ Mễ đi phía trước, mặc kệ Tùng Nhân và An An đang chí choé sau lưng.
Bây giờ là cuối tháng Tám, đương mùa tựu trường và cũng là giữa mùa hạ. Thủ đô tháng này rất nóng, không khí oi bức vô cùng, chẳng khác gì đang ngồi trong phòng xông hơi. Hai năm qua ở thành phố Z, Mạt Mạt đã quen với khí hậu vùng đó, tuy mùa hè cũng nóng nhưng nhờ mưa nhiều nên mát mẻ hơn thủ đô.
Mạt Mạt không thấy Vân Kiến ra đón ở cửa sân bay, trời thì nóng đến phát điên nên cô đi mua mấy que kem hộp. Cô vốn không thích cho bọn trẻ uống nước ngọt vì lo ngại sức khỏe, cô thích tự ép nước trái cây cho con hơn. Khi Vân Kiến đến nơi, Mạt Mạt đã ăn đến que kem thứ hai rồi.
Vân Kiến bước xuống xe, mồ hôi nhễ nhại: "Đình Đình đột nhiên đau bụng, em phải đưa cô ấy vào bệnh viện trước nên mới đến muộn ạ."
Nhìn thấy nụ cười không giấu nổi trên khóe miệng Vân Kiến, Mạt Mạt chớp mắt hỏi: "Có phải là có tin vui rồi không?"
Vân Kiến vốn da mặt mỏng nên đỏ bừng mặt. Mạt Mạt nhìn là biết ngay có hỉ sự, nhưng cô cũng lo lắng hỏi: "Sao lại bị đau bụng thế? Đứa bé và Đình Đình không sao chứ?"
Vân Kiến vẫn còn vẻ sợ hãi: "May mà đưa đi sớm, nếu chậm chút nữa là không giữ được đứa bé rồi chị ạ."
Tim Mạt Mạt thắt lại. Tâm trạng cô lúc này thật phức tạp. Cô nuôi nấng Vân Kiến như con trai, giờ Đình Đình mang thai, cô tự nhiên thấy mình sắp đứng vào hàng ngũ "bà nội" dù trong lòng vẫn thấy có chút kỳ lạ.
"Đang yên đang lành sao Đình Đình lại đau bụng?"
Vân Kiến vừa mở cốp xe vừa nói: "Cô ấy ở lại trường làm giảng viên mà chị. Đợt này sinh viên mới nhập học, cô ấy đi đón tân sinh viên, người qua kẻ lại đông quá nên bị va chạm ạ."
Mạt Mạt nghe mà tim đập thình thịch: "Sau này phải cẩn thận hơn, m.a.n.g t.h.a.i không phải chuyện nhỏ đâu."
Mạt Mạt sốt sắng muốn đi thăm Đình Đình ngay, cô đã ngồi sẵn vào xe: "Đi thôi, đi thăm Đình Đình trước đã, giờ em ấy về nhà chưa?"
Vân Kiến cũng nôn nóng: "Chưa ạ, cô ấy phải nằm viện theo dõi hai ngày nữa mới được về nhà nghỉ ngơi."
Mạt Mạt thúc giục: "Mau lái xe đi, chị phải vào xem tình hình thế nào mới yên tâm."
Vân Kiến khởi động xe rồi nói: "Chị, Đình Đình ổn rồi mà, chị đi đường cũng mệt, để em đưa chị về nghỉ trước, mai đi thăm cũng được ạ."
Mạt Mạt tuyệt đối không đời nào nói cho Vân Kiến biết cô đang mong chờ đứa nhỏ này đến mức nào. Nghĩ mà thấy sầu, mình mới ngoài ba mươi mà đã sắp làm bà nội rồi: "Chị không mệt, cứ qua đó xem một chút chị mới yên tâm được."
Vân Kiến không nói lại được chị gái, cuối cùng đành lái xe đến bệnh viện. Mạt Mạt nghiêng đầu nhìn Vân Kiến giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều, lòng thầm cảm khái thời gian trôi thật nhanh. Cậu bé Vân Kiến như "cụ non" năm nào giờ đã kết hôn và sắp làm cha rồi.
Vân Kiến kết hôn vào mùa thu năm ngoái. Đình Đình có học lực xuất sắc, cộng thêm các mối quan hệ của Vân Kiến nên cô được giữ lại trường công tác. Công việc ổn định rồi thì chuyện kết hôn cũng là lẽ tự nhiên. Năm đó Đình Đình nói muốn đợi thêm hai năm để giúp gia đình có cuộc sống tốt hơn mới cưới, nhưng khi cô tốt nghiệp, Vân Kiến đã nóng lòng muốn rước nàng về dinh. Vân Kiến cũng không phải mọt sách chỉ biết học, gia đình đều làm kinh doanh nên cậu cũng rất có đầu óc. Cậu đã cho nhà Đình Đình vay tiền để nhận thầu thêm đất, ngay cả phân bón cũng là do Vân Kiến chạy vầy lo liệu giúp.
