Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 784
Cập nhật lúc: 04/03/2026 20:24
Mạt Mạt cũng không ngoại lệ. Là một người mẹ, cô luôn hy vọng bạn cùng phòng của con trai là những người tốt, vì vậy cô lặng lẽ quan sát kỹ các gia đình trong phòng.
Vốn có nhãn lực tinh tường, cô nhận ra ngay có hai gia đình là con nhà binh, hai nhà còn lại tuy không phải quân nhân nhưng mang lại cảm giác khá dễ mến. Nhìn sang đám trẻ, tất cả đều là những thiếu niên mới lớn. Tình bạn thời đại này vẫn còn rất thuần khiết, Mạt Mạt thầm yên tâm vì thấy các bạn của con mình đều không tệ.
Anh sinh viên khóa trên thì đứng ngẩn người, không hiểu sao nãy giờ chẳng ai lên tiếng. Đây là lần đầu tiên anh gặp cảnh tượng này, không khí có chút áp lực và lạ lẫm.
Mạt Mạt vốn giỏi giao tiếp, lại thêm hai năm làm bà chủ nên phong thái càng thong dong. Cô là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: "Chào mọi người, tôi là mẹ của Trang Liên Ninh. Liên Ninh nhà tôi chắc là em út ở đây rồi, sau này mong mọi người quan tâm giúp đỡ cháu nhiều hơn."
Lời mở đầu của cô khiến căn phòng đang yên tĩnh bỗng trở nên sôi nổi hẳn lên. Các phụ huynh đều đổ dồn ánh mắt vào Tùng Nhân, rõ ràng cậu nhóc này cao lớn như vậy, sao có thể là người nhỏ tuổi nhất được?
Tùng Nhân vội giới thiệu bản thân: "Cháu là Trang Liên Ninh, năm nay mười lăm tuổi, mong mọi người giúp đỡ ạ."
Các phụ huynh vừa nghe xong liền trừng lớn mắt. Mười lăm tuổi đã thi đỗ trường quân đội! Hai vị phụ huynh là quân nhân nhìn Trang Triều Dương, trong lòng thầm thắc mắc không biết có phải gia đình đi "cửa sau" hay không. Nhưng rồi họ lại lắc đầu, thời buổi này kiểm soát vô cùng nghiêm ngặt, làm gì có "cửa" nào để mà đi.
Bạn cùng phòng của Tùng Nhân đều là những thiếu niên thẳng thắn, không chút tâm cơ liền hỏi ngay: "Cậu nhỏ tuổi như vậy, thi được bao nhiêu điểm thế?"
Tùng Nhân hào phóng nói ra số điểm của mình. Sắc mặt mọi người trong phòng lập tức thay đổi, ai nấy đều chấn kinh. Đây đúng là một "học bá" thứ thiệt rồi!
Có cậu bạn trông hơi khờ khạo, miệng nhanh hơn não thốt lên: "Điểm của cậu thì ở đâu cũng là thủ khoa rồi, sao cậu không vào mấy trường đại học danh tiếng hàng đầu mà lại chọn trường quân đội?"
Tùng Nhân nhìn cha mình, sống lưng ưỡn thẳng. Cậu chẳng có gì phải giấu giếm, chuyện này sớm muộn gì mọi người sống chung cũng sẽ biết, nên cậu dõng dạc nói: "Cha từ nhỏ đã giáo d.ụ.c rằng, là hậu duệ của quân nhân thì càng phải cống hiến cho sự lớn mạnh của Tổ quốc, vì vậy nên mình đã đến đây."
Trang Triều Dương nghe mà lòng tràn đầy kiêu hãnh. Tuy tính tình Tùng Nhân đôi khi hơi hiếu động, nhưng cậu thực sự là một đứa trẻ ngoan. Lời của Tùng Nhân còn khiến các bạn cùng phòng bùng cháy hào khí, hận không thể lập tức được đổ mồ hôi, sôi nhiệt huyết để phấn đấu vì đất nước ngay lúc này.
Lũ trẻ nhanh ch.óng chuyện trò rôm rả, các phụ huynh cũng tụ lại một chỗ bắt đầu hàn huyên. Trang Triều Dương không mặc quân phục, hai vị phụ huynh kia cũng vậy. Trong lúc trò chuyện, họ liên tục tìm cách dò hỏi xem Trang Triều Dương thuộc bộ đội nào. Đáng tiếc Trang Triều Dương tinh ranh như khỉ, họ chẳng nghe ngóng được gì, ngược lại còn bị anh nhìn thấu hết. Xem ra quân hàm của họ không ai lớn bằng anh rồi.
Giường của Tùng Nhân là tầng trên. Trường quân đội có điểm rất hay là tên sinh viên đã được dán sẵn, không cho phép tự ý đổi hay chiếm giường, tránh được rất nhiều phiền phức. Hôm nay Tùng Nhân đến báo danh chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ. Cũng may bên ngoài trường có bán đồ dùng sinh hoạt, Tùng Nhân đi nhận chăn màn hành lý, còn Mạt Mạt và Trang Triều Dương dắt theo các con đi mua chậu cùng các vật dụng cần thiết khác.
Mạt Mạt mang theo khá nhiều tiền, Tùng Nhân cũng có tiền riêng nhưng cô không định để con trai phải tự chi trả. Trong tay cô có bản danh sách quy định những thứ cần mua để tránh mua quá nhiều đồ không cần thiết. Vì quản lý theo phong cách quân sự nên phòng ký túc xá phải gọn gàng, không được bày biện bừa bãi.
Mạt Mạt mua đồ theo đúng quy định, không thừa món nào, nhưng cô mua thêm hai cái phích nước và một cái ca lớn chuyên dùng để pha mì. Mì ăn liền hiện tại chủ yếu chỉ có ở nước ngoài, Mạt Mạt không thích loại đó nên tự tay chuẩn bị một ít, tương trộn cũng nhờ chị Tôn làm, hương vị rất tuyệt. Lần này đi cô chưa mang theo, định bụng đợi Tùng Nhân kết thúc đợt quân huấn rồi mới gửi tới. Vì tương thịt có hạn sử dụng, mà Tùng Nhân sắp tới phải huấn luyện tại các đơn vị bộ đội lân cận, đợi cậu trở về có lẽ đồ ăn đã hỏng hết rồi.
Sau khi mua đủ đồ, Mạt Mạt xách đồ đạc quay lại ký túc xá. Tùng Nhân đã trải xong chăn màn, các bạn khác cũng sắp xếp xong. Nhìn chiếc chăn được gấp vuông vức như "miếng đậu phụ" là biết ngay nhà nào có truyền thống quân đội.
Mạt Mạt cảm thấy khi cô quay lại phòng, dường như mọi người cứ luôn nhìn về phía gia đình mình. Cô chợt nhận ra mọi người đang kín đáo nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay Tùng Nhân. Chiếc đồng hồ này là quà của Thẩm Triết tặng cho cậu làm phần thưởng thi đỗ đại học. Còn những người cậu ruột khác thì trực tiếp cho tiền. Hào phóng nhất là Thanh Nghĩa, vì rất thân với Mạt Mạt nên đối đãi với Tùng Nhân cũng khác hẳn, vừa ra tay đã cho ngay một vạn đồng.
Nhắc đến tình cảm anh em nhà Mạt Mạt, ngoài cô có mối quan hệ rất tốt với anh cả ra, thì Thanh Nghĩa, Thanh Nhân và Thanh Xuyên đều không quá thân thiết với người anh cả này. Một phần vì anh ấy rời nhà sớm, phần nữa vì anh ấy ngày càng ít bộc lộ tâm tư. Thêm vào đó, mấy anh em mỗi người một phương nên tình cảm không thể so được với Mạt Mạt. Cô là chị gái lớn, từ khi trọng sinh đã một tay chăm sóc các em. Ngay cả khi các em đã lập gia đình, cô vẫn thường xuyên gửi đồ ăn thức mặc sang, nên tình cảm tự nhiên sâu đậm hơn nhiều.
Thanh Nghĩa vốn định cho nhiều tiền hơn nữa nhưng bị Mạt Mạt ngăn lại. Còn Thẩm Triết tặng loại đồng hồ không quá đắt đỏ, khoảng hơn hai nghìn đồng, kiểu dáng khiêm tốn nhưng thương hiệu thì không hề tầm thường.
Thấy mọi người cứ dò xét, đặc biệt là hai nhà quân nhân kia, Mạt Mạt không khỏi thầm nghĩ: "Chắc họ đang đoán già đoán non sao nhà mình lại giàu thế này đây!"
Cô giả vờ như không phát hiện ra. Thấy ngăn tủ của các bạn cùng phòng đều đã khóa kỹ, cô thầm mừng là mình cũng đã mua khóa cho con. Mạt Mạt lấy từng món đồ ra, xếp gọn gàng vào tủ rồi dặn dò Tùng Nhân: "Đợi con quân huấn về, mẹ sẽ gửi mì qua. Buổi tối đói thì pha mà ăn, đừng có tiết kiệm, hết thì cứ gọi điện về nhà."
Tùng Nhân nghe nhắc đến mì mà nước miếng suýt trào ra. Mạt Mạt nói tiếp: "Cậu ba của con có mua cho con không ít xúc xích đỏ, đợi bận xong đợt này sẽ gửi qua cho con."
Tùng Nhân cảm thấy nếu mẹ còn nói tiếp chắc cậu sẽ đói lả mất. Nghĩ đến đợt quân huấn không được mang theo đồ đạc, cậu lại hơi xìu xuống.
Mạt Mạt thừa biết Tùng Nhân có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt, nhưng cô vẫn không nhịn được mà lải nhải. Nuôi đứa con trai lớn thế này, đột nhiên con rời nhà, nửa năm mới được gặp một lần, lòng Mạt Mạt dâng lên nỗi xót xa, sống mũi chợt cay cay. Cũng may trong nhà còn mấy đứa nhỏ nữa, chứ nếu chúng đi cả rồi thì chắc cô không chịu nổi mất.
