Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 48.3: Thời Buổi Rối Ren, Nạn Châu Chấu Tới (3)
Cập nhật lúc: 22/04/2026 03:09
Người trẻ tuổi thì còn đỡ, dù lời đồn có đáng sợ đến đâu cũng không bằng tận mắt chứng kiến. Đặc biệt là các thanh niên trí thức cũ và mới, họ chỉ thảo luận làm thế nào để phòng ngừa nạn châu chấu hoặc làm sao trị tận gốc. Nhưng những người lớn tuổi thì mặt mày đã cắt không còn giọt m.á.u.
Những năm trước khi nơi này chưa phải là Đội sản xuất số 7 của công xã Hồng Kỳ đã từng liên tiếp mấy năm thiên tai không ngừng. Thực ra rất nhiều lúc, t.a.i n.ạ.n cứ luân phiên nhau mà đến. Ban đầu là hạn hán, sau đó là mất mùa rồi lại ứng với câu ngạn ngữ “Đại hạn tất có châu chấu”.
Bà Triệu Hồng Anh đến tận hôm nay vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng châu chấu che rợp cả bầu trời năm đó. Khi ấy bà còn trẻ, nhìn thấy cảnh tượng đó ý nghĩ đầu tiên không phải sợ hãi mà là đơn thuần khiếp sợ, hoàn toàn không hiểu nổi mấy con châu chấu hay bắt chơi hồi nhỏ sao lại có năng lực lớn đến thế. Nhưng đến khi bà hiểu ra chuyện gì thì t.a.i n.ạ.n đã bắt đầu, người trong thôn c.h.ế.t đói hàng loạt, có người dứt khoát bưng cái bát vỡ đi ăn xin từ đó bặt vô âm tín.
Và giờ đây nạn châu chấu lại tới nữa.
May mắn là so với lúc trước hoàn toàn không có gì trong tay, kết quả tệ nhất bây giờ cũng chỉ là dựa vào số lương thực tích cóp hai ba năm trước để sống qua ngày. Hơn nữa họ cũng tin tưởng cấp trên sẽ không cứ thế bỏ mặc họ.
Nhưng những điều đó vẫn chưa hoàn toàn xóa tan lo âu của họ. Toàn bộ đội sản xuất, à không, toàn bộ công xã Hồng Kỳ đều bận rộn hẳn lên dốc hết sức mình để chống lại nạn châu chấu.
Là đại đội trưởng Đội sản xuất số 7, năng lực của Triệu Kiến Thiết vẫn rất khá. Anh ta triệu tập đại hội sớm cũng không che giấu gì, trực tiếp bày vấn đề ra trước mắt, nói cho mọi người biết muốn vượt qua cửa ải khó khăn thì cần phải đồng lòng. Cho xã viên chút thời gian bình tĩnh lại tâm trạng, anh ta rất nhanh đã sắp xếp công việc đâu ra đấy.
Thời khắc mấu chốt, mỗi người đều có nhiệm vụ ai cũng không thể thoái thác.
Đương nhiên cũng chẳng ai nghĩ đến chuyện thoái thác.
Cũng ngay trong ngày hôm đó, hiệu trưởng Tằng tuyên bố trường tiểu học nghỉ học, khi nào đi học lại thì tạm thời chưa rõ phải xem sắp xếp sau này. Tống Cường và mấy đứa lớn vừa mới ghen tị một chút thì không bao lâu sau, trường tiểu học và trung học cơ sở công xã cũng thông báo nghỉ học với lý do y hệt, thời gian đi học lại cũng không xác định.
Đến lúc này dù có ngây thơ đến đâu thì mọi người cũng đều cảm nhận được lần này sự việc rất nghiêm trọng.
Tống Cường và Tống Vĩ đều là học sinh lớp 9 lại là học kỳ cuối cùng. Vốn dĩ bọn nó định nghe theo sự sắp xếp của gia đình, cố gắng chăm chỉ thêm chút nữa biết đâu ch.ó ngáp phải ruồi thi được điểm cao chưa từng thấy để lên học cấp 3 trên huyện. Tuy nhiên đó là dự tính trước kia. Thực ra từ lần bà Triệu lên huyện đưa anh đào cho Tống Cúc Hoa xong thì đã không còn ý định cho chúng nó học cấp 3 nữa. Không phải bà không thương hai đứa cháu mà là tình hình hiện tại quá rối ren.
Mà bây giờ lại dính thêm chuyện này, có thể nói trừ khi xuất hiện kỳ tích, con đường học vấn của Tống Cường và Tống Vĩ về cơ bản đã chấm dứt.
Vạn hạnh là hai đứa nó chẳng quan tâm.
Hai đứa đi học muộn hơn nữa Tống gia ăn uống tốt, sớm đã trổ mã thành những chàng trai cao to vạm vỡ. Giờ xảy ra chuyện này, bọn nó dứt khoát đi theo người lớn xuống ruộng làm việc sớm, không phải để kiếm công điểm mà là muốn cố gắng giữ được chút hoa màu trên đất.
Hoa màu trên đất quan hệ đến mạng sống con người, dù trong nhà còn chút lương thực dự trữ nhưng ai dám đảm bảo sang năm nhất định sẽ được mùa?
Tất cả mọi người bắt đầu bận rộn. Trên dưới toàn đội sản xuất, bất kể là xã viên hay thanh niên trí thức, ngay cả đám trẻ choai choai cũng theo cha mẹ xuống đồng. Mọi biện pháp thủ công đều được nghĩ ra, thậm chí dứt khoát dùng tay không bắt châu chấu, bắt được con nào bóp c.h.ế.t con ấy, dùng hết mọi thủ đoạn để giành giật đồ ăn từ miệng chúng.
Đến đám trẻ con cũng chẳng ai nhàn rỗi. Đứa lớn hơn một chút thì giúp nhóm lửa nấu cơm, trẻ con cũng có thể lên núi nhặt củi đưa cơm cho ba mẹ. Còn những đứa bé đang ẵm ngửa lúc này cũng thực sự không lo xuể, chỉ có thể nhờ mấy đứa trẻ lớn tuổi trong nhà trông nom.
Hỉ Bảo tuy còn nhỏ nhưng cũng theo các anh chị làm việc, việc cho gà ăn cô bé nhận thầu còn có thể đưa cơm ra đồng cho ông bà ba mẹ. Tuy nhiên cô bé vẫn ôm một bụng thắc mắc.
Tối hôm nay, cô bé cuối cùng không nhịn được hỏi bà Triệu:
“Bà ơi, tại sao mọi người đều ghét châu chấu thế ạ?”
Bà Triệu bị hỏi đến ngẩn người, chợt nhớ ra rất nhiều năm về trước mình cũng từng có một thời ngây thơ như vậy. Khi đó hình như bà cũng từng hỏi câu tương tự, chỉ là lúc ấy ai nấy đều hoảng loạn chẳng ai thèm để ý đến thắc mắc của một con bé con.
Khẽ thở dài một hơi, bà Triệu xoa đầu nhỏ của Hỉ Bảo:
“Hỉ Bảo nói thử xem, tại sao mọi người lại ghét châu chấu?”
Hỉ Bảo thực ra cũng có suy nghĩ, ban đầu hoàn toàn không hiểu thậm chí cô bé còn thấy mình rất thích châu chấu. Trước khi đi học, cô bé còn quấn lấy anh Mao Đầu bắt cho, đương nhiên cô bé tự bắt cũng được nhưng không giỏi lắm. Sau này thấy nhà nào trong đội cũng lo sốt vó, ai nấy đều ở ngoài đồng, đi sớm về khuya đã đành, ngay cả buổi trưa lúc nắng gắt nhất cũng không nghĩ đến chuyện về nhà nghỉ ngơi, cô bé loáng thoáng đoán được đôi chút nhưng vẫn chưa chắc chắn.
Thấy bà nội vẻ mặt mong chờ nhìn mình, cô bé nghĩ nghĩ rồi nói:
“Là vì châu chấu sẽ ăn lúa ạ? Nhưng chúng nó bé tí thế kia, ăn được bao nhiêu đâu? Trước kia anh Mao Đầu bắt châu chấu cho con, nhốt vào cái l.ồ.ng sắt nhỏ tết bằng cỏ, ngày nào con cũng cho chúng nó ăn mà chẳng thấy chúng nó ăn được bao nhiêu.”
“Thế con nuôi mấy con?”
“Hai con? Ba con ạ?”
Thời gian lâu quá rồi, bản thân Hỉ Bảo cũng không nhớ rõ nhưng dù không nhớ rõ thì cô bé cũng biết chắc chắn là không nhiều.
“Vậy nếu là mấy trăm con, mấy nghìn con thì sao? Chúng nó sẽ ăn bao nhiêu?”
Bà Triệu thở dài kể cho cô bé nghe sự nghiêm trọng của nạn châu chấu. Có lòng muốn dỗ dành cô bé vài câu dễ nghe nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Hỉ Bảo lại nói:
“Không sao đâu ạ, chúng ta bắt nhiều một chút. Châu chấu bé tí thế, con đập một cái là bẹp dí ngay. Cho dù chúng nó nhiều cũng không sợ, người mình còn đông hơn! Bà ơi, mai con rủ anh Mao Đầu với cả Xú Đản cùng ra đất phân phối bắt châu chấu. Đúng rồi, con mang gà nhà mình ra ruộng được không ạ? Con trông chừng chúng nó, bảo chúng nó chỉ được ăn châu chấu, không được ăn lúa.”
Đúng rồi còn có đất phân phối.
Hiện tại người trong cả công xã đều đang bận rộn lo cho ruộng đất tập thể, quả thực không ai để ý đến mấy mảnh đất phân phối nằm ở rìa góc. Cũng không phải không nghĩ đến mà là không có tâm trí đâu, đất phân phối trồng phần lớn là rau dưa củ quả, còn ruộng tập thể……
Trồng toàn bộ là lương thực!!
--
Hết chương 48.
