Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 56.2: Chuyện Ấp Trứng Của Hỉ Bảo (2)
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:05
Thực ra từ tối qua Hỉ Bảo đã lờ mờ nghe thấy tiếng gà con kêu chiêm chiếp, lúc ấy cô bé định dậy xem nhưng bị bà Triệu ấn xuống bắt ngủ tiếp. Sáng nay vừa nghe thấy tiếng Mao Đầu gáy…… à nhầm, luyện giọng thì cô bé liền bật dậy, là người đầu tiên canh chừng trước bếp lò.
“Thằng Cường, thằng Vĩ! Hai đứa ra đồng làm việc cho bà!”
Tiếng bà Triệu vọng từ ngoài vào. Hai người bị điểm danh tiu nghỉu cúi đầu, ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng không quên dặn dò Mao Đầu nhìn cho kỹ, lát nữa diễn lại cho các anh xem.
Đến khi hai ông anh không đáng tin đi khuất, Mao Đầu mới sực tỉnh, giọng điệu khiếp sợ hỏi Hỉ Bảo:
“Hai ông ấy ý gì thế? Bảo anh diễn cảnh gà con nở à?”
Hỉ Bảo đang nhìn chằm chằm quả trứng ở chính giữa, không biết có phải ảo giác không mà cô bé cứ thấy quả trứng đó rung rung nhẹ. Nghe anh hỏi thế, cô bé thuận miệng an ủi:
“Diễn người được thì sao không diễn gà con được? Anh làm được mà.”
Mao Đầu rơi vào trầm tư sâu sắc.
Đúng lúc này quả trứng Hỉ Bảo đang nhìn chằm chằm quả nhiên động đậy, lần này là động thật.
Từ hai ngày trước, bà Triệu đã đích thân soi trứng dưới ánh mặt trời để xác định đầu gà con rồi đặt đầu hướng lên trên trong đống bông vải. Vì thế quả trứng vừa rung lên, lớp vỏ trên đỉnh đã bị gà con bên trong mổ vỡ.
“Ra rồi!”
Hỉ Bảo vui sướng vỗ tay một cái rồi lập tức bịt miệng lại, không dám tùy tiện giúp đỡ, chỉ biết hồi hộp và mong chờ nhìn chú gà con bên trong vất vả mổ vỏ trứng.
Có lẽ được cổ vũ, chú gà con này thò đầu ra rất nhanh, sau đó mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn nhiều. Chỉ một lát sau chú gà con đầu đội mảnh vỏ trứng nhỏ xíu đã lảo đảo đứng dậy.
Có một thì có hai, nửa tiếng sau đã có năm chú gà con lần lượt chui ra.
Gà con mới nở trông đặc biệt non nớt. Hỉ Bảo chăm chút chúng suốt 21 ngày nhưng đến phút cuối lại không dám động tay, sợ không kiểm soát được lực làm chúng bị thương. Tuy nhiên cô bé đã sớm giúp chuẩn bị ổ gà. Cô bé nài nỉ Mao Đầu tìm cành liễu đan khung bên trong, bọc ngoài bằng cái rổ tre, bên trong lót rơm rạ mềm mại.
Dù đã được Xuân Lệ và bà Triệu nhắc nhở, Hỉ Bảo miễn cưỡng chấp nhận việc không thể nở hết 35 quả trứng nhưng cô bé vẫn chuẩn bị sẵn mấy cái ổ gà, nghĩ thầm lần này không dùng hết thì để dành lần sau.
Dưới sự giúp đỡ của Xuân Lệ, gà con mới nở được cẩn thận chuyển sang ổ. Ổ gà làm cũng không nhỏ, nếu để chật thì chứa được hơn chục con. Nhưng Hỉ Bảo chuẩn bị nhiều ổ nên Xuân Lệ chia mỗi ổ năm con.
Giữa chừng bà Triệu ghé qua xem, thấy bọn trẻ chăm gà con khá tốt nên yên tâm rời đi. Bà vừa đi, Xú Đản lập tức bám theo, Mao Đầu mải lo sắp xếp cho gà con nên chẳng để ý em trai lại chạy mất.
Từ sáng đến trưa tổng cộng nở được mười bảy con gà con. Xuân Lệ thấy thế là ổn rồi, ngay cả bà Triệu cũng nghĩ vậy nhưng Hỉ Bảo vẫn không cam tâm, vội vàng và vài miếng cơm rồi lại chạy vào canh chừng.
May mà hôm nay được nghỉ, lần đầu tiên Hỉ Bảo thấy không đi học thật tốt. Cô bé nhìn những quả trứng còn lại miệng lẩm bẩm mong gà con đừng lề mề nữa mau chui ra đi. Còn đám gà con đã nở thì ba chị em Xuân Lệ nhận trông nom, chỉ bảo Hỉ Bảo cứ yên tâm canh chừng số còn lại.
Hỉ Bảo ngoan ngoãn kê ghế nhỏ ngồi trước bếp lò chống cằm chăm chú nhìn.
So với buổi sáng đông đủ, buổi chiều chỉ còn lại mỗi mình Hỉ Bảo. Ngay cả Mao Đầu cũng chạy đi mất, cậu chàng một lòng muốn tranh thủ ngày nghỉ đi đào thật nhiều giun quên béng mất là gà con mới nở chưa ăn được giun.
“Mau ra đi nào……”
Hỉ Bảo sốt ruột lắm rồi nhưng không dám động thủ giúp chỉ biết mòn mỏi chờ đợi.
Có lẽ nghe được tiếng lòng của cô bé lại có thêm một quả trứng vỡ vỏ. Như phản ứng dây chuyền, một con, hai con, ba con……
“Chị ơi! Chị cả ơi! Chị mau vào đây!”
Khi Xuân Lệ nghe tiếng em gái gọi chạy vào thì trố mắt kinh ngạc. Nửa số trứng trên bếp lò đã nở quá nửa, số còn lại cũng rung rinh như sắp phá vỏ chui ra bất cứ lúc nào.
“Nhanh nhanh, mang chúng nó sang ổ đi chị.”
Hỉ Bảo cầm cái ổ gà giục Xuân Lệ, cô bé vẫn không dám động thủ, gà con mới nở trông yếu ớt quá, cảm giác chỉ cần chạm nhẹ một cái là c.h.ế.t ngay được.
Xuân Lệ không kịp kinh ngạc vội vàng chuyển gà con sang ổ.
Đến chập tối trong tất cả số trứng chỉ còn lại đúng một quả nhất quyết không chịu động đậy. Tất cả gà con khác đã được ăn kê dưới sự chăm sóc của Xuân Lệ. Chỉ có ngày đầu tiên thấy chúng mới sinh, bà Triệu mới đặc biệt ưu ái cho ăn kê, sang ngày mai tiêu chuẩn ăn sẽ giảm hẳn.
“Nó làm sao thế ạ?”
Hỉ Bảo nâng niu quả trứng cuối cùng bằng hai tay vẻ mặt đầy thắc mắc.
Bà Triệu đã bắt đầu dọn dẹp bếp lò. Bà rất vui mừng, không ngờ tỷ lệ nở cao thế này. Vốn tưởng số lượng không đủ còn phải nghĩ cách đi đổi thêm ở nhà khác, kết quả vượt xa mong đợi. Giờ điều bà lo lắng là nuôi nhiều gà thế này có ổn không?
Nghe Hỉ Bảo hỏi, bà Triệu hớn hở nói:
“Chắc là hỏng rồi, không sao đâu lát nữa xào lên ăn.”
Hỉ Bảo sợ hết hồn, vội ôm c.h.ặ.t quả trứng vào lòng:
“Không không…… Bà ơi, bà cho con quả này đi, con muốn thử lại xem sao.”
“Cũng được.”
Bà Triệu thuận miệng đồng ý. Bà nhanh nhẹn dọn dẹp xong bếp lò nhỏ, tuy thứ này chiếm chỗ nhưng nghĩ nhỡ lần sau còn dùng đến nên bà không phá đi, dù sao không nhóm lửa thì dùng làm cái bàn cũng được.
Gà con lớn nhanh như thổi. Hơn nữa đừng quên Tống gia có gà mái già. Được lũ trẻ chăm sóc một ngày lại được bà Triệu trông nom hai ngày, sau đó chúng bị ném thẳng ra sân sau, dù sao có gà mái lớn và ch.ó Vàng ở đó chẳng xảy ra chuyện gì được.
Chuyện ngoài ý muốn không xảy ra nhưng bà Triệu Hồng Hà lại tìm tới cửa.
Lúc bà Triệu Hồng Hà đến, Hỉ Bảo vừa buông tay khỏi quả trứng "cứng đầu" kia chưa được bao lâu. Vì quả trứng này, cô bé đã đặc biệt lấy chiếc mũ nhung bà nội may cho từ mùa đông năm ngoái ra, đặt trứng vào trong, lúc nào cũng mang theo bên người. Nhưng bà nội bảo đã qua ba ngày rồi mà không nở thì chắc là hỏng rồi.
“Con chào bà Hai ạ.”
Hỉ Bảo thấy bà Hai đến vội chào hỏi.
“Hỉ Bảo à, bà nội con đâu? Nghe nói nhà con ấp được nhiều gà con lắm hả? Bà ở bên kia cũng nghe thấy tiếng gà kêu.”
Bà Triệu Hồng Hà ghen tị đỏ mắt. Nhà bà vốn có một con gà trống nhưng Tết năm ngoái đã thịt rồi, sau đó nuôi thêm con gà mái kết quả đùng cái chính sách thay đổi. Bà cũng tìm cách kiếm trứng có trống nhờ gà mái ấp nhưng đến giờ mới nở được đúng một con, số còn lại không bị gà mẹ làm vỡ thì cũng ung hết.
“Bà nội ở dưới bếp ạ.”
Hỉ Bảo chỉ đường cho bà Hai xong lại cúi đầu chăm chú nhìn vào chiếc mũ.
Bà Triệu Hồng Hà rẽ vào bếp, giọng oang oang từ bên trong vọng ra:
“Chị ơi, chị chia cho em ít gà con đi, em lấy trứng gà đổi với chị. Hai cân trứng đổi một con gà mái con, gà trống con thì một cân trứng.”
Hỉ Bảo quay đầu tính toán trong đầu. Chờ đám gà con lớn lên đẻ trứng, mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ được một quả. Nếu tự ấp, 21 ngày có thể nở hơn ba mươi con, dù một nửa là gà trống thì cũng được 50 cân trứng.
Hời quá đi mất!
Sau đó cô bé thấy bà nội dẫn bà Hai ra sân sau.
Vừa định đi theo, Hỉ Bảo bỗng thấy chiếc mũ trong tay rung lên, vội cúi đầu nhìn tức khắc mừng rỡ.
Hai ngày nay, cô bé đi ngủ cũng để trứng trong chăn, đi học cũng lén giấu trong áo sợ nhất là đang học mà gà con nở. May mắn thay, chú gà con này ngoan thật, chọn đúng lúc này mà chui ra.
“Bà ơi! Bà nội!”
Hỉ Bảo không dám cử động mạnh, cứng người đứng tại chỗ nhìn gà con chui ra khỏi vỏ rồi ngã chúi vào lớp nhung mềm mại của chiếc mũ.
Chờ bà Triệu chạy lại, thấy cô cháu gái đứng như trời trồng nâng niu chú gà con, bà vừa bực vừa buồn cười nhận lấy:
“Bà trông cho con hai ngày, lớn chút nữa rồi cho con chơi. Ôi dào, bà còn phải giặt cái mũ này nữa chứ.”
“Để con giặt cho ạ.” Thấy bà nhận lấy gà con, Hỉ Bảo thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy cái mũ vỗ n.g.ự.c nói, “Con đã bảo rồi mà, một quả trứng một con gà, nó chỉ hơi lười một tí thôi.”
Cuối cùng cũng đại công cáo thành, Hỉ Bảo vui sướng vô cùng càng thêm yêu quý chú gà con lười biếng này. Cô bé nhảy chân sáo đi giặt mũ rồi bưng ổ gà đi khoe thành tích mới với cả nhà.
Vì đám gà con Hỉ Bảo bận rộn trước sau gần một tháng, nhất là mấy ngày cuối, đi học cũng không yên tâm. Cũng may chương trình tiểu học không khó, bài tập ít cô bé lại có nền tảng tốt nên không bị tụt lại.
Đặc biệt dặn dò bà nội không được đổi chú gà con chậm chạp cuối cùng cho ai, Hỉ Bảo hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng, vui vẻ đi học.
Đến khi hoàn toàn không còn vướng bận chuyện gà qué, cô bé mới ngỡ ngàng nhận ra trường học dường như có gì đó khác lạ.
Thầy hiệu trưởng Tằng vẫn thế, người quen đều biết thầy là người hiền lành nhưng dù sao cũng là hiệu trưởng, thói quen xụ mặt mắng học sinh cũng chẳng nể nang gì. Cô giáo Lý thì thay đổi khá nhiều. Hồi đầu Hỉ Bảo thấy cô ấy tốt với mình một cách khó hiểu nhưng dạo gần đây tuy cô vẫn cười với cô bé nhưng sự hiền từ và vui mừng trong ánh mắt đã vơi đi không ít. Thấy cô như vậy, Hỉ Bảo một mặt thấy lạ mặt khác cũng thở phào nhẹ nhõm, chứ cứ bị một người nhìn mình bằng ánh mắt như bà nội nhìn cháu thì cũng sởn gai ốc.
Ngoài hai giáo viên đứng lớp, các bạn học cũng thay đổi không ít. Mấy đứa hay cười hay nói trong lớp bỗng dưng ủ rũ, có cậu bạn nam còn mắt đỏ hoe đến lớp.
Thêm nữa là số học sinh xin nghỉ học cũng nhiều lên.
