Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 63.1: Mao Đầu Và Người Anh Em Từ Hướng Đông (1)
Cập nhật lúc: 23/04/2026 10:19
Người anh em tốt trong miệng Mao Đầu tên là Từ Hướng Đông, người huyện bên cạnh, điều kiện gia đình cực kỳ ưu việt. Nghe nói ông bà nội là lão thành cách mạng, ba mẹ đều là cán bộ huyện ủy, họ hàng cũng toàn là người thành phố, kém nhất cũng là công nhân nhà máy quốc doanh. Không chỉ có thế cậu ấy còn là con một ba đời lại thêm vẻ ngoài sáng sủa, ăn mặc thời thượng hơn bạn cùng lứa, thành tích học tập xuất sắc, không chỉ là cục cưng của gia đình mà còn trở thành nam thần vườn trường.
Tuy nhiên nhân vô thập toàn, nam thần vườn trường có một khuyết điểm chí mạng.
—Cậu ấm thành phố chưa trải sự đời!!
Vì nhà xa trường nên vừa nhập học cậu đã ở ký túc xá, bất hạnh thay lại cùng phòng với Mao Đầu, học cùng lớp lại còn ngồi ngay bàn trên bàn dưới.
Nghiệt duyên bắt đầu từ đây.
Khi Từ Hướng Đông vì tò mò mới nhập học được mười ngày đã lén đi theo Mao Đầu ra khỏi ký túc xá vào buổi sáng tinh mơ nhá nhem tối, cậu ấy hoàn toàn choáng váng khi lần đầu chứng kiến màn diễn xuất một mình cân cả thế giới của Mao Đầu.
Mao Đầu đang hăng, bị phát hiện chẳng những không xấu hổ mà còn diễn thêm cho "khán giả" xem mấy tác phẩm tiêu biểu của mình, trong đó có màn yêu đương của đám thanh niên trí thức. Mao Đầu vốn có tài lại thuộc dạng càng đông càng hăng, bình thường không ai xem cậu diễn, giờ có thêm khán giả lại là khán giả nhiệt tình cổ vũ thế là cậu diễn sung hết nấc, không chỉ phát huy vượt trình độ mà còn nhiệt tình mời Từ Hướng Đông hôm sau lại đến xem.
Có một thì có hai, ngưu tầm ngưu mã tầm mã là chuyện sớm muộn.
Trong lúc không ai để ý, Mao Đầu cứ thế thuận lợi hội ngộ với bạn diễn ăn ý nhất sau này.
Tuy nhiên lợi ích cũng rất rõ ràng. Rốt cuộc một người đóng một vai vẫn đỡ dọa người hơn, hai người tung hứng cảm giác tốt hơn nhiều, ít nhất không dọa c.h.ế.t thầy cô đi ngang qua. Hơn nữa hai người ngày thường khá kín tiếng chỉ tập tành lúc sáng sớm tờ mờ còn lại vẫn sinh hoạt bình thường, chưa từng vì diễn kịch mà trễ nải việc học. Cũng chính vì lý do này mà đến tận bây giờ nên hình tượng nam thần vườn trường của đại huynh đệ kia vẫn còn nguyên vẹn.
“Người anh con tốt của anh ấy à, cậu ấy còn mang cho con bao nhiêu là truyện tranh liên hoàn, truyện trong đó hay lắm. Xem xong con nảy ra bao nhiêu ý tưởng mới, con còn dạy cậu ấy cách diễn xuất, cách đọc lời thoại và cách phối hợp với anh để dựng một vở kịch hoàn chỉnh nữa.”
Nhắc đến niềm đam mê diễn xuất, Mao Đầu vui như mở cờ trong bụng thuận miệng bổ sung thêm:
“Con còn dạy cậu ấy hát bài ‘Tôi là một người lính’, tuy cậu ấy hát không khí thế bằng anh nhưng nghe cũng khá hay.”
Hỉ Bảo chỉ cắm cúi và cơm. Người nhà không hiểu nhưng cô bé đã biết thừa anh mình đang nói ai.
Không phải chỉ con trai mới hay tám chuyện, con gái tối nào trước khi đi ngủ cũng rôm rả bàn tán chuyện lớp chuyện trường, ai là nam sinh đẹp trai nhất trường là chủ đề nóng hổi hàng ngày. Trước mắt vị trí số một của Từ Hướng Đông vẫn chưa ai lung lay được.
Nghĩ đến giấc mộng thiếu nữ của các bạn nữ trong ký túc xá lại liên hệ với những gì nghe được từ Mao Đầu thì Hỉ Bảo chỉ thấy thương cảm thay.
Không chỉ Hỉ Bảo mà cả Tống gia đều dành sự thương cảm sâu sắc cho cậu bé thành phố chưa từng gặp mặt này. Một đứa trẻ ngoan ngoãn như thế sao lại bị Mao Đầu làm hỏng chứ? Sáng sớm tinh mơ không được ngủ lại bị lôi ra sân thể d.ụ.c luyện giọng diễn kịch, không khéo nghỉ lễ về nhà lại bị ba mẹ đ.á.n.h cho một trận thì khổ?
Thương cảm thì thương cảm nhưng bữa sáng này ăn vẫn rất vui vẻ, rốt cuộc chuyện Mao Đầu kể cũng giúp đưa cơm phết.
Ăn sáng xong mọi người tản đi làm việc. Đừng nhìn bọn trẻ được nghỉ, người lớn không có khái niệm ngày nghỉ đâu. Làm nông quanh năm suốt tháng chỉ được nghỉ mấy ngày lúc nông nhàn, còn lại lúc nào cũng bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Năm nay còn có một chuyện lớn đó là đội sản xuất không chỉ nới lỏng số lượng gia cầm chăn nuôi mà còn khuyến khích các nhà nuôi heo. Đây là chuyện lớn bởi nuôi gà vịt chỉ tốn sâu bọ hoặc cơm thừa canh cặn lại thường do bọn trẻ lo liệu. Nhưng nuôi heo thì khác, vốn liếng lớn, thời gian thu hồi vốn lâu lại ăn nhiều, thức ăn phải nấu chín, lỡ có mệnh hệ gì thì lỗ vốn nặng.
Chính vì thế dù Triệu Kiến Thiết đã vận động trong đội rất nhiều lần, khuyến khích xã viên mua heo giống từ công xã lại sẵn sàng hướng dẫn kỹ thuật nuôi heo khoa học nhưng vẫn chẳng ai dám nhận lời.
Khác với các nhà khác hoàn toàn không động lòng, Tống gia vì có Trương Tú Hòa là “cao thủ nuôi heo” lại có chút tiền nhàn rỗi nên ban đầu bà Triệu cũng khá xuôi lòng. Nhưng chẳng bao lâu sau bà lại dập tắt ý định này. Rốt cuộc chi phí quá lớn, hơn nữa nếu nuôi heo thật thì Trương Tú Hòa chắc chắn không thể làm việc ở trại heo nữa. Ai dám bảo đảm lợi nhuận nuôi heo sẽ lớn hơn vốn mua heo giống cộng thêm tiền công điểm một năm của Trương Tú Hòa?
Tuy vậy bà Triệu cũng chưa hoàn toàn từ bỏ ý định, bà vẫn đang chờ xem trong đội có ai tiên phong không đã.
Ngoài chuyện nuôi heo thì công xã cũng cho đổi nhiều loại hạt giống hơn, nghe nói còn có thứ gọi là phân hóa học hiệu quả rất tốt. Đáng tiếc số lượng phân hóa học phân về công xã Hồng Kỳ rất hạn chế, số ít ỏi đó còn bị Đội sản xuất số 1 cậy quyền giữ lại dùng thử nghiệm trước rồi mới mở rộng sau.
Vì cấp trên liên tục có động thái mới, người ngốc cũng nhận ra vấn đề. May mà trước mắt mọi thứ đều phát triển theo hướng tích cực nên người dân bên dưới cũng vui vẻ chấp nhận.
Không chỉ trong đội mà ngay cả huyện thành cũng ẩn chứa những thay đổi.
Đến người chậm chạp như Hỉ Bảo còn cảm nhận được huống chi là Mao Đầu.
Chờ người lớn ra đồng hết, Mao Đầu liền kéo Hỉ Bảo đi lượn lờ khắp nơi. Thực ra ban đầu Tống Cường và Tống Vĩ định dụ dỗ Mao Đầu ra đồng làm việc kết quả bị bà Triệu mắng té tát. Mao Đầu làm được bao nhiêu việc thì thôi đi, quan trọng là Hỉ Bảo đã quen đi theo anh trai, bà Triệu không muốn cô cháu gái cưng hiếm hoi mới được nghỉ về nhà lại phải vất vả chuyện đồng áng, liền dặn Mao Đầu cùng lắm chỉ để Hỉ Bảo nấu cơm còn việc khác không cần làm.
Mao Đầu không sợ bà nội nhưng nể tình bà không chỉ là bà mà còn là chủ nợ, cậu đành ngoan ngoãn nghe lời.
Kết quả của sự ngoan ngoãn là Mao Đầu dắt Hỉ Bảo đi chơi trong đội.
Thời buổi này trường học nào cũng nghỉ chủ nhật nên lúc này trường tiểu học trong đội và trường cấp 2 công xã đều nghỉ, đi dạo trong đội là thấy từng tốp trẻ con tụ tập chơi đùa. Mao Đầu vốn định đi tìm đám bạn cũ, Hỉ Bảo thì tùy ý, dù sao cô bé chơi với ai cũng được. Nhưng hai anh em không ngờ vừa ra khỏi cửa chưa bao lâu đã thấy Đầu Bẹp đang chơi cùng Viên Gia Bảo.
“Anh nhớ thím ba ghét nhất người nhà mẹ đẻ mà?”
Mao Đầu ngạc nhiên.
Hỉ Bảo nhìn chằm chằm hai người đó hồi lâu. Dù ngoại hình chênh lệch lớn, Viên Gia Bảo cao to béo tốt như cái chum còn Đầu Bẹp thì thấp bé gầy gò, nhìn qua chẳng ai bảo Tống gia ăn uống tốt nhưng lạ thay hai đứa đứng cạnh nhau lại rất hài hòa không khí có vẻ rất vui vẻ.
“Viên Gia Bảo người không xấu, chắc không bắt nạt Đầu Bẹp đâu.”
Hỉ Bảo tuy còn chút do dự nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn.
“Chậc, bà nội bảo người Viên gia toàn là đồ hèn nhát lại còn hèn cả ổ, anh mới không lo Viên Gia Bảo bắt nạt Đầu Bẹp đâu.” Mao Đầu vẻ mặt khinh thường. Phải biết học cùng lớp 6 năm, Viên Gia Bảo nổi tiếng là bao cát trút giận của cả lớp, đừng nhìn cậu ta ở nhà thì hoành tráng, ra ngoài thì nhát như cáy, “Đi, chúng ta lại gần xem sao.”
Hỉ Bảo gật đầu đồng ý cùng Mao Đầu đi về phía đó.
Ở nông thôn cây cối um tùm, xung quanh lại có nhiều đống rơm rạ nên hai người dễ dàng tiếp cận mà không bị phát hiện. Đương nhiên công lao lớn nhất thuộc về Mao Đầu, rốt cuộc cậu mới là chuyên gia nghe lén.
Tuy nhiên dù đã chuẩn bị tinh thần, hai anh em cũng không ngờ tới Viên Gia Bảo và Đầu Bẹp tụ tập lại để cùng nhau nói xấu Viên Lai Đệ?!
Không chỉ nói xấu, vì Viên Lai Đệ nói chuyện không bao giờ kiêng dè Đầu Bẹp nên lúc này Đầu Bẹp đang kể lại những lời “xằng bậy” của mẹ mình cho Viên Gia Bảo nghe. Ví dụ như Viên Lai Đệ khăng khăng Xú Đản là do mình sinh ra, tiền lương kiếm được lý ra phải chia cho cô ta một nửa.
“…… Anh Gia Bảo, anh bảo mẹ em có ngốc không? Anh Xú Đản rõ ràng là do bác cả và bác gái cả sinh ra, bao giờ lại thành con mẹ em rồi? Sao mẹ không bảo tiền lương của chú tư có phần của mẹ luôn đi? Chú tư một tháng kiếm hơn 100 đồng đấy, đằng nào cũng bịa chuyện sao không bịa cái nào lừa được nhiều tiền hơn? Đúng rồi, mẹ còn bảo hồi nhỏ anh Xú Đản sốt cao hỏng não, em thấy mẹ mới là người hỏng não. Này, anh về hỏi xem hồi nhỏ mẹ em có bị sốt không.”
Lần này đến lượt Hỉ Bảo ngây người. Cô bé thật không ngờ Viên Lai Đệ trong lòng Đầu Bẹp lại có hình tượng như vậy.
Hết ngạc nhiên cô bé vội nhìn sang bên cạnh, thấy Mao Đầu nghe đến say sưa, miệng lẩm bẩm gì đó không ra tiếng. Dù không nghe thấy nhưng Hỉ Bảo cũng đoán được anh trai mình đang học lời thoại.
Mãi đến khi hai người kia đi xa, Mao Đầu mới thỏa mãn thở dài:
“Lần tới anh lại có kịch mới diễn cho đại huynh đệ xem rồi.”
Hỉ Bảo: “…………” Từ Hướng Đông thật đáng thương.
