Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 74.1: Kết Quả Thi Đại Học Và Ngôi Nhà Lầu Đỏ (1)
Cập nhật lúc: 26/04/2026 01:00
*Lời của Editor: Từ chương này sẽ đổi đại từ nhân xưng của một số nhân vật thành ông, bà cho phù hợp vì các bé cũng đã lớn cả rồi.
Kết quả thi đại học đã có.
Thủ khoa toàn tỉnh chính là Mao Đầu, bỏ xa người đứng thứ hai tận hai mươi điểm.
Đúng rồi, người đứng thứ hai chính là Hỉ Bảo.
Trừ hai người này ra, điểm số của những người phía sau có vẻ bình thường hơn nhiều, cơ bản là cùng một mức điểm có vài người thậm chí vài chục đến cả trăm người.
Phải công nhận một điều, chính nhờ những bộ tài liệu ôn tập kia mà thành tích chung của toàn bộ thí sinh trường Huyện Nhất Trung đều khá tốt. Đương nhiên vẫn có một bộ phận không đỗ đại học mà chuyển sang học trung cấp.
Tuy nhiên toàn bộ khối 12 không có ai trượt tốt nghiệp.
Từ Hướng Đông cũng rất vui mừng. Tuy cậu ta không lọt top đầu của tỉnh hay thành phố nhưng vẫn nằm trong top 3 của khối. Với điểm số này thì thừa sức vào Đại học Bắc Kinh. Đáng tiếc là cậu ta lại cùng Mao Đầu đăng ký thi vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh.
Cầm tờ phiếu điểm viết tay của thầy giáo, Hỉ Bảo chợt nhớ ra một chuyện, vội vàng chạy xuống dãy bàn cuối lớp hỏi thẳng:
"Từ Hướng Đông, ba mẹ cậu có biết cậu đăng ký thi Học viện Điện ảnh không?"
Đáp lại Hỉ Bảo là khuôn mặt tái mét không còn giọt m.á.u của Từ Hướng Đông.
Mao Đầu lập tức không vui:
"Học viện Điện ảnh thì sao? Bảo à, hai bọn anh thi vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh đấy nhé, trường đại học điện ảnh tốt nhất cả nước đấy."
"Nhưng năm nay điểm chuẩn của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh thấp hơn Đại học Bắc Kinh 150 điểm." Hỉ Bảo nhắc nhở Mao Đầu, "Anh hồ đồ thì thôi đi, dù sao mẹ với bà nội cũng chẳng nói gì anh đâu. Nhưng Từ Hướng Đông thì sao? Cậu ấy sẽ bị ba mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t mất thôi?"
Từ Hướng Đông run lẩy bẩy không biết phản bác thế nào.
Do nhà ở huyện bên nên ngay cả việc đăng ký nguyện vọng trước khi thi đại học, học sinh cũng phải tự lo liệu. Đương nhiên với những trường hợp như Hỉ Bảo và Mao Đầu, dù có mang hồ sơ về nhà cũng vô dụng vì người lớn không thể cho lời khuyên nào hữu ích. Vì thế ngay từ đầu, người nhà đã để hai anh em tự bàn bạc, nếu không chắc thì hỏi ý kiến thầy cô. À đúng rồi, bà Triệu còn đặc biệt dặn dò Mao Đầu đừng đăng ký cùng trường với Hỉ Bảo, tốt nhất là cách xa một chút để tránh lời ra tiếng vào về chuyện sinh đôi.
Nhưng Từ Hướng Đông thì khác. Ba mẹ cậu ta đều là trí thức, khổ nỗi cậu ta bị Mao Đầu rủ rê đi đóng phim. Dù trước khi đăng ký nguyện vọng có về nhà một chuyến, cậu ta cũng chỉ nói với gia đình là định thi Đại học Bắc Kinh.
Là thủ đô của cả nước, Bắc Kinh sở hữu nhiều trường đại học danh tiếng lâu đời, mấy năm gần đây lại xây dựng thêm không ít trường cao đẳng đại học. Vì thế chuyện Từ Hướng Đông muốn thi Đại học Bắc Kinh được cả gia đình ủng hộ nhiệt liệt. Họ cũng không ép cậu ta phải đỗ vào trường tốt nhất, trường danh tiếng nào cũng được. Còn chuyện thi khoa nào thì tùy cậu ta lựa chọn.
Có đ.á.n.h c.h.ế.t ba mẹ và người lớn nhà Từ Hướng Đông cũng không ngờ rằng đứa con trai ngoan ngoãn của họ lại bỏ qua vô số trường danh tiếng để kiên quyết chọn Học viện Điện ảnh Bắc Kinh.
Không phải Học viện Điện ảnh Bắc Kinh không tốt. Mao Đầu nói không sai, đây đúng là trường điện ảnh tốt nhất cả nước, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Nhưng sự thật không thể chối cãi là đây là trường điện ảnh, ngoài điểm văn hóa thì thí sinh còn phải đến Bắc Kinh phỏng vấn năng khiếu. Cũng may hiện giờ người thi vào trường điện ảnh chưa nhiều, hơn nữa thành tích của hai anh chàng này lại quá xuất sắc nên tỷ lệ trúng tuyển là cực kỳ cao.
Đặc biệt là với ngoại hình nổi bật của Từ Hướng Đông.
Hỉ Bảo không nghi ngờ chuyện cậu ta sẽ trượt nhưng cô bé thực sự nghi ngờ liệu Từ Hướng Đông có bị ba mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t trước khi kịp đến Bắc Kinh hay không.
Nhất thời nhóm ba người rơi vào trầm mặc. Cuối cùng Mao Đầu đưa ra một ý kiến tồi tệ:
"Hay là mày cứ giấu đi đã? Chờ bọn mình đến Bắc Kinh rồi hẵng nói? Ba mẹ cậu chắc không theo cậu đi Bắc Kinh đâu nhỉ?"
"Cậu quên rồi à? Giấy báo trúng tuyển gửi về tận nhà mà. Chỉ khi địa chỉ không rõ ràng mới gửi về trường thôi."
Công xã Hồng Kỳ trước kia giờ đã đổi thành ủy ban xã nên có địa chỉ rõ ràng. Từ Hướng Đông là con nhà thành phố đương nhiên địa chỉ càng cụ thể. Đến lúc giấy báo trúng tuyển gửi về, dù trường điện ảnh có đặc thù cần phỏng vấn thì quy trình giấy tờ cũng không thiếu bước nào.
"Người anh em, chúc mày may mắn. Mà này, sau này tớ còn được gặp cậu bằng xương bằng thịt không đấy?"
Mao Đầu hậu tri hậu giác nhận ra mình dường như đã hại thằng bạn nhưng giờ hối hận cũng muộn rồi. Thấy Từ Hướng Đông run như cầy sấy, cậu lại đề nghị:
"Hay cậu về nhà tớ ở tạm? Tớ có miếng ăn nhất định không để cậu đói!"
Từ Hướng Đông vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, cảm thấy đề nghị nào cũng chẳng ra sao, dứt khoát gục xuống bàn bi thương cùng cực.
Hôm nay là ngày xem điểm, nhiều bạn đã biết điểm và về nhà báo tin vui, có người đến sớm giờ đã về rồi. Chờ học sinh lục tục ra về hết, thầy chủ nhiệm mới phát hiện ba đứa học trò cưng đang ủ rũ ở góc cuối lớp.
Tình hình này không đúng nha!
Sợ mình nhìn nhầm, thầy chủ nhiệm còn cẩn thận kiểm tra lại xác định không có vấn đề gì mới đi xuống cuối lớp:
"Ba đứa sao thế? Chẳng phải đỗ cả rồi sao? Lo lắng vụ phỏng vấn à? Yên tâm đi, từ khi Học viện Điện ảnh Bắc Kinh khôi phục tuyển sinh đến nay chưa có ai trượt phỏng vấn đâu, năm nay chắc chắn cũng không ngoại lệ."
Tuy nhiên lời an ủi của thầy giáo chẳng có tác dụng gì, ba đứa vẫn ủ rũ như cũ.
Vẫn là Hỉ Bảo giải thích cho thầy:
"Chuyện Từ Hướng Đông đăng ký thi Học viện Điện ảnh Bắc Kinh vẫn chưa nói cho người nhà biết đâu ạ."
Lần này thì đến thầy giáo cũng suýt rớt nước mắt đồng cảm:
"Làm ba làm mẹ ai cũng thương con, Từ Hướng Đông à, em phải tin rằng ba mẹ em nhất định sẽ không đ.á.n.h c.h.ế.t em đâu. Đúng rồi hai đứa chẳng phải định đi đóng phim sao? Có thể coi đây là một thử thách diễn xuất cho các em."
Nói xong, thầy quay người bỏ đi.
Ẩn sâu công và danh.
Mao Đầu như được khai sáng, lập tức thì thầm to nhỏ vào tai Từ Hướng Đông. Từ Hướng Đông càng nghe mắt càng sáng cuối cùng đập bàn cái rầm:
"Quyết định thế đi!"
Hỉ Bảo cứ cảm thấy sắp có người gặp họa, à không là sắp có người bị lừa. Trong lòng thì đồng cảm nhưng miệng lại nói:
"Vậy hai người cứ lo liệu đi, em đưa Đầu Bẹp về trước đây. Từ Hướng Đông cậu cũng đừng lo quá, tớ thấy thầy nói đúng đấy, ba mẹ cậu chắc chắn sẽ không đ.á.n.h c.h.ế.t cậu đâu."
Từ Hướng Đông vừa lấy lại chút tự tin, nghe xong câu này khóe miệng lại giật giật, nghẹn nửa ngày mới thốt ra một câu:
"Đúng thế, chị ruột cứ yên tâm, tớ nhất định sẽ thành công."
Thực sự chẳng có gì đáng lo, là con một trong nhà, ba mẹ Từ Hướng Đông phải tàn nhẫn đến mức nào mới nỡ đ.á.n.h c.h.ế.t cậu ta chứ? Nếu thực sự có dấu hiệu đó thì tin rằng ông bà nội ngoại cậu ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Thấy hai ông anh tự tin như vậy, Hỉ Bảo yên tâm cầm phiếu điểm rời khỏi lớp. Đầu Bẹp không vào lớp mà ngồi đợi ở bồn hoa dưới sân trường đung đưa chân chờ anh chị.
"Đầu Bẹp, về nhà thôi, chị mời em ăn kem."
Nghe tiếng gọi, Đầu Bẹp vèo cái nhảy tới, chẳng thèm để ý thiếu mất một người cứ thế lon ton chạy theo.
Mới chưa đến 10 giờ sáng mà trời đã nắng chang chang. Hỉ Bảo dắt Đầu Bẹp ra khỏi cổng trường, nhìn quanh một lát đã thấy xe bán kem ở cách đó không xa. Thời này bán kem cũng thú vị lắm, toàn dùng xe đạp thồ hạng nặng, yên sau buộc cái thùng gỗ to, bên ngoài bọc chăn bông dày bên trong cũng lót chăn bông để giữ lạnh cho kem.
Để hút khách có người bán kem sơn hai chữ "KEM QUE" to tướng lên thùng gỗ. Có người dứt khoát hơn, dán luôn vỏ kem đã ăn rồi lên thùng để khách dễ chọn đỡ phải mở thùng ra làm mất hơi lạnh.
Đương nhiên thời này kem cũng chẳng có mấy loại, phổ biến nhất là kem tuyết, kem đá và kem đậu xanh. Nghe mấy chị Xuân Mai Xuân Phương kể, ở khu tập thể nhà máy còn bán kem gói vị bơ ăn ngon cực.
"Ăn kem không cháu?"
Người bán hàng tinh mắt, thấy có khách là đẩy xe tới ngay.
Hỉ Bảo chọc nhẹ vào má Đầu Bẹp đang thèm đến mức mút tay:
"Ăn loại nào?"
"Lần trước bà nội mua cho em kem đậu xanh!"
Đó là lần đầu tiên trong đời nó được ăn kem, mùi vị ấy đến giờ nghĩ lại vẫn thèm rỏ dãi.
"Vậy lần này em có muốn đổi loại khác không? Kem tuyết ăn ngon lắm, thử không?"
Chưa đợi Đầu Bẹp trả lời, người bán kem đã nhanh nhẹn mở thùng lấy ra hai que kem tuyết:
"Một hào một que, loại này ngon nhất đấy."
Nghe bảo ngon nhất, Đầu Bẹp chìa tay nhận ngay. Thấy Hỉ Bảo trả tiền xong, nó vội đưa một que cho chị.
Hỉ Bảo cầm que kem:
"Ăn nhanh đi kẻo chảy."
Hai chị em bóc vỏ, sung sướng l.i.ế.m một cái rồi vừa đi vừa ăn.
Mãi đến khi ăn hết que kem, Đầu Bẹp mới nhận ra điều bất thường, vội hỏi:
"Anh Mao Đầu đâu rồi chị? Chị bỏ anh ấy lại à? Mình về luôn sao?"
"Ừ, mình về thẳng nhà luôn. Bà nội dặn trời nắng đừng chạy lung tung, mấy hôm nữa bà lên huyện lấy tiền sẽ tiện thể báo tin anh chị đỗ đại học cho cô út."
Ngừng một chút Hỉ Bảo mới nhớ ra câu hỏi đầu tiên của Đầu Bẹp, giải thích:
"Anh Mao Đầu còn có việc, xong việc anh ấy tự về."
Còn việc gì thì Hỉ Bảo không giải thích kỹ, Đầu Bẹp cũng chẳng hỏi thêm.
Thực ra Đầu Bẹp rất ngây thơ, ham chơi háu ăn là bản tính trẻ con vốn chẳng có gì to tát. Trẻ con thời này đứa nào chẳng lớn lên như thế, ngay cả học sinh ngoan như Hỉ Bảo và Mao Đầu hồi bé cũng nghịch ngợm. Khổ nỗi Đầu Bẹp lại có bà mẹ thích kiểm soát. Trước khi đi học, nó gần như không rời khỏi tầm mắt mẹ, đến giờ vẫn thỉnh thoảng bị mẹ nhốt trong phòng cấm đi đâu.
Đầu Bẹp không phải Xú Đản, Viên Lai Đệ không giữ nổi nó đâu.
Trước kia Đầu Bẹp chưa va chạm nhiều nên nghịch thì nghịch chứ vẫn dễ lừa. Nhưng từ khi theo bà Triệu lên huyện mấy lần lại nghe hai anh Tống Cường và Tống Vĩ kể chuyện thế giới phồn hoa bên ngoài, nó như được mở ra cánh cửa đến thế giới mới. Giờ nó còn nhỏ chưa thấy vấn đề gì, chờ sau này lớn lên...
Hút t.h.u.ố.c, uống rượu, uốn tóc... chuẩn một tay chơi những năm 80.
...
Tội nghiệp Viên Lai Đệ, bà ta đâu biết thằng con trai bà ta kỳ vọng sẽ làm nên chuyện lớn, bản chất lại là một kẻ ham chơi lười làm chẳng có chí hướng gì. Đương nhiên bản thân Đầu Bẹp sống rất vui vẻ, chỉ có mẹ nó là thất vọng thôi.
Thực tế là bây giờ bà ta đã thất vọng lắm rồi.
Xú Đản có tiền đồ, ba chị em Xuân Lệ cũng đi làm kiếm tiền. Điều khiến bà ta không ngờ nhất là ngay cả hai đứa Tống Cường và Tống Vĩ từ bé chỉ biết nghịch ngợm lười học cũng nên người.
Đi miền Nam mạo hiểm kinh doanh, đón đầu làn sóng cải cách mở cửa trở thành nhóm người giàu lên trước tiên.
