Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 80.4: Mao Đầu Làm Việc Tốt Không Để Lại Tên (4)
Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:35
Lúc ra cửa Hỉ Bảo tiện thể ngó sang nhà bên cạnh phát hiện Tống Cường đã đi từ lúc nào không hay. Chắc là lúc cô đang mải mê học từ vựng, ai bảo cô cứ học là quên hết trời đất xung quanh chứ?
Hỉ Bảo lười mang về nhà nên tìm một chỗ trên phố ăn vặt, gọi một bát trà mỳ (mian cha) Bắc Kinh thêm cái bánh bao thịt rồi thong thả thưởng thức, vừa ăn vừa nhẩm lại từ vựng buổi sáng. Ăn xong bữa sáng từ vựng cũng ôn xong, Hỉ Bảo tiện tay mua mấy món ăn vặt mang về nhà, trong lòng tính toán giờ Mao Đầu đến.
Mao Đầu thường dậy sớm hơn Hỉ Bảo nhưng phải luyện giọng luyện lời thoại, cộng thêm thời gian đi từ Học viện Điện ảnh đến đây tính sơ sơ ít nhất cũng phải sau 9 giờ sáng.
Quả nhiên 9 giờ hơn 5 phút ngoài sân vang lên tiếng oang oang đặc trưng của Mao Đầu, cùng với...
Hỉ Bảo chạy ra xem thấy Từ Hướng Đông cũng đến. Hơi thất vọng một chút nhưng Hỉ Bảo vẫn lấy đồ ăn vặt chuẩn bị sẵn ra mời Mao Đầu và Từ Hướng Đông.
Nhớ năm nào Mao Đầu còn tưởng Từ Hướng Đông sẽ theo đuổi Hỉ Bảo. Khi phát hiện Từ Hướng Đông chẳng có ý đó, Mao Đầu càng lo hơn sợ Hỉ Bảo trao tình cảm trước nhỡ đâu không thành thì bà cụ Triệu chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cậu. Có khi còn đ.á.n.h c.h.ế.t lây cả ba cậu, hai ba con cùng nhau xuống suối vàng thì chẳng hay ho chút nào. Có đ.á.n.h c.h.ế.t Mao Đầu cũng không ngờ rằng ngay từ đầu Hỉ Bảo đã không thích Từ Hướng Đông với lý do vô cùng củ chuối: vì cô luôn cho rằng Từ Hướng Đông đến để tranh sủng với mình.
Từ Hướng Đông đến để ăn chực. Từ khi vô tình được ăn món Hỉ Bảo nấu một lần cậu ta lập tức coi như món ngon trên trời, từ đó nhớ mãi không quên.
Vừa nghe hôm nay được ăn ngon, Từ Hướng Đông không nói hai lời đi theo ngay. Hai anh em khoác vai bá cổ vào tiểu viện, Mao Đầu chạy đi tìm Hỉ Bảo nói chuyện còn Từ Hướng Đông ôm hộp điểm tâm ăn lấy ăn để.
Không có cá thì tôm cũng được, trước khi ăn cơm ngon canh ngọt thì lót dạ chút điểm tâm cũng tốt.
Bên này Mao Đầu thấy trời còn sớm, chưa vội xuống bếp mà vào phòng nói chuyện với Hỉ Bảo về những chuyện lạ trong tuần qua.
Với Hỉ Bảo tuần này chẳng khác gì tuần trước, vẫn là dậy sớm học từ vựng, ăn sáng đi học, tan học ăn trưa, nghỉ trưa xong lại đi học, tan học thì tự học buổi tối hoặc đi thư viện. Cuộc sống đại học của Hỉ Bảo ngày nào cũng phong phú vô cùng.
Cuộc sống của Mao Đầu cũng rất phong phú, à không phải là cực kỳ đặc sắc.
Đặc sắc ngoạn mục, thăng trầm kịch tính.
Chỉ một chớp mắt là có thể bỏ lỡ cả thế giới.
Nghe kể chuyện vô tình gặp Lương Bân, Hỉ Bảo trợn tròn mắt:
"Lương Bân là ai?"
Thời gian trôi qua quá lâu, cô chẳng nhớ nổi người Mao Đầu nói là ai.
Nhưng Mao Đầu có cả kho chiêu trò lập tức bày ra tư thế diễn lại một đoạn ngay tại chỗ. Hỉ Bảo càng xem càng thấy quen mắt, chờ diễn xong xuôi ký ức vốn đã mờ nhạt bỗng chốc được đ.á.n.h thức trở nên sống động như thật.
"Anh, trí nhớ anh tốt thật đấy, nếu là em gặp chắc chắn không nhận ra."
Dù đến giờ Hỉ Bảo đã nhớ ra Lương Bân, trong đầu cũng hiện lên hình ảnh hắn năm xưa nhưng nói thật thời gian quá lâu. Nếu thực sự gặp Lương Bân thì Hỉ Bảo tuyệt đối không ghép được người với tên.
"Chứ còn gì nữa! Anh là ai cơ chứ? Tất cả thanh niên trí thức từng yêu đương ở thôn mình anh đều nắm trong lòng bàn tay. Không chỉ anh đâu, người anh em của anh cũng thế. Hôm đó ở vệ đường anh diễn cặp với nó ngay tại trận, lúc đầu nó còn hơi lạ lẫm sau nhớ ra hết. Thanh niên trí thức yêu đương à, anh diễn cho nó xem không biết bao nhiêu lần rồi!"
Mao Đầu khoe khoang hết cỡ. Khổ nỗi Hỉ Bảo lại thích cái vẻ tự tin tràn trề đó của cậu, không kìm được lại chúc phúc:
"Anh giỏi thế này, tốt nhất là gặp thêm một người nữa để cho mấy gã bạc tình đó biết trên đời này vẫn có công đạo."
"Chuyện đó không quan trọng, em kể anh nghe xem trường em thế nào? Có ai bắt nạt em không? Em khôn ra một tí đừng để người ta lừa đi mất."
Hỉ Bảo thích nghe bà cụ Triệu nói nhất, tiếp đến là anh trai Mao Đầu. Giờ bà cụ Triệu không ở đây nên Mao Đầu nói gì cô cũng gật đầu lia lịa. Thấy hỏi kỹ cô vừa hồi tưởng vừa kể lại chuyện trường lớp cho Mao Đầu nghe.
Với Hỉ Bảo trường học là nơi để học, những cái khác không quan trọng. Hơn nữa cô có thói quen hễ tập trung học là mọi thứ xung quanh không ảnh hưởng gì đến mình. Cũng may cô ít nhiều vẫn quan sát xung quanh chọn những chuyện ấn tượng kể cho Mao Đầu.
Thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Trong mắt bạn bè cùng trường, Hỉ Bảo thuộc kiểu nữ thần lạnh lùng lại là mọt sách, cả ngày trừ học ra chỉ có học thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Từ khi khai giảng đến giờ, Hỉ Bảo chưa tham gia bất kỳ hoạt động nào của trường mà chỉ cắm đầu vào học, dường như với cô vào đại học chỉ để học tốt hơn.
Học vì sự nghiệp học tập.
Vì thế các bạn nữ đương nhiên vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ cô. Một mặt ghen tị gia cảnh tốt của cô, bộ nào cũng là mốt mới nhất, nhìn qua là biết không phải mua ở Bắc Kinh, nghe nói nhà cô còn mua nhà ở Bắc Kinh nữa thì càng đỏ mắt. Mặt khác thấy cô không hứng thú với tin đồn bát quái cũng không như mấy cô gái xinh đẹp khác suốt ngày cặp kè với nam sinh, họ lại buông lỏng cảnh giác nghĩ rằng có lẽ đây đúng là con mọt sách thật?
Còn về đám nam sinh...
Nghe Hỉ Bảo kể vài câu Mao Đầu không khỏi thương hại cho họ. Cái gọi là "đàn gảy tai trâu" chính là đây. Cô em gái này của cậu căn bản chưa vỡ lẽ chuyện tình cảm!
Cô em gái "chưa vỡ lẽ" thấy trời không còn sớm liền kéo Mao Đầu đi nhóm bếp nấu cơm. Thấy hai anh em cuối cùng cũng buôn chuyện xong nhớ đến nấu cơm, Từ Hướng Đông mừng húm:
"Đại ca, chị ruột!"
"Cậu đi rửa củ cải đi." Mao Đầu thuận miệng giao việc cho ông bạn quý hóa. Biết Từ Hướng Đông không thạo việc nhà nên cậu chọn việc đơn giản nhất còn dặn dò thêm, "Rửa sạch trước rồi hãy gọt vỏ, nếu cái này cũng không làm được thì lát nữa tớ gọt cậu đấy!"
Từ Hướng Đông cười hì hì ôm củ cải to chạy ra ngoài. Căn nhà nhỏ này không có giếng nhưng trong sân có vòi nước máy tiện lợi vô cùng. Nghe nói nhà mới xây bây giờ còn lắp vòi nước trong nhà, thậm chí nhà vệ sinh cũng ở trong nhà, những ngày mưa tuyết thì tiện phải biết.
Bữa trưa rất thịnh soạn. Từ Hướng Đông gọt củ cải xong thấy không giúp được gì bèn chạy đi mua thêm ít đồ kho. Ba người ăn bốn món mặn một món canh, trong đó ba món toàn thịt, người khác nhìn thấy chắc chắn mắng là lũ phá gia chi t.ử.
Nhưng chỉ cần mình ăn ngon miệng, ai quan tâm nhiều thế làm gì?
Ăn uống no nê lại tán gẫu một lúc, khoảng 2 giờ chiều Mao Đầu và Từ Hướng Đông về trường trước. Hỉ Bảo thì sao cũng được vì nhà gần, ăn tối xong về cũng chưa muộn tiện thể dọn dẹp nhà cửa. Hôm nay trời đẹp cô mang chăn gối ra phơi nắng.
Bên này Hỉ Bảo tận hưởng những năm tháng tĩnh lặng, bên kia Mao Đầu lại trải qua một phen sóng gió.
Ngàn vạn lần không ngờ tới, vừa ra khỏi sân chưa được bao xa lại tóm được một thanh niên trí thức bỏ trốn!
Mao Đầu lướt qua người ta, vốn cảnh giác cao độ nên lập tức quay lại nhìn, sau đó túm lấy Từ Hướng Đông ra hiệu im lặng và đi theo.
Từ Hướng Đông vẫn đang chìm đắm trong dư vị bữa trưa ngon tuyệt lảo đảo đi theo, một lúc sau mới phản ứng lại thấy hướng này sai sai!
"Ý gì đây?"
Từ Hướng Đông ngơ ngác.
Đáp lại cậu ta là một thế võ dạo đầu không giống bình thường của Mao Đầu. Lần này Từ Hướng Đông hiểu ngay, dù sao vở kịch "Thanh niên trí thức yêu đương" cậu ta đã xem vô số lần quen thuộc đến từng chi tiết. Mà thế võ dạo đầu của Mao Đầu rõ ràng tương ứng với một câu chuyện tuyệt diệu trong đó.
Nói đơn giản thì người này lại là một kẻ bạc tình là chồng của Hứa Tĩnh (Hứa Đại Nữu) nhà lão Hứa ở Đội sản xuất số 7.
"Mình không lên diễn một vở à?"
Thấy Mao Đầu chỉ lặng lẽ bám theo chứ không có ý định tiến lên, Từ Hướng Đông không nhịn được hỏi.
Mao Đầu lườm cậu ta:
"Dùng trí thắng được hiểu không? Không thể lúc nào cũng dùng sức trâu, phải dùng cái đầu!"
Từ Hướng Đông thực sự không biết đối phó với kẻ bạc tình thì dùng đầu óc kiểu gì nhưng với phương châm "đại ca luôn đúng", cậu ta gật đầu lia lịa:
"Ừ ừ, hiểu rồi, hiểu rồi."
Thực ra Mao Đầu cũng rút kinh nghiệm từ thất bại lần trước, về nhà suy nghĩ cẩn thận mới đưa ra kết luận này. Mù quáng đối đầu với kẻ bạc tình là không ổn. Lần trước may mắn giật được thẻ
sinh viên trong túi áo Lương Bân, nhỡ hắn không phải sinh viên mà là người đã đi làm, hắn chạy mất thì tìm kiểu gì?
