Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 80.7: Mao Đầu Làm Việc Tốt Không Để Lại Tên (7)

Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:35

Hứa Tĩnh vừa tát hắn một cái, lúc này cũng bình tĩnh lại:

"Lương tháng anh bao nhiêu? Nói mồm thì ai tin, giấy trắng mực đen đâu? Đi, đến cơ quan anh, đừng có giở trò với tôi, nhà anh tôi còn tìm được thì cơ quan anh dễ ợt!"

Hầu Nhất Sơn không muốn giở trò thật nhưng hắn ta vẫn không hiểu nổi sao bao năm qua đi, đám họ hàng nghèo ở quê bị hắn ta vứt sau đầu lại đột ngột xuất hiện thế này. Nhưng giờ không phải lúc nghĩ nhiều, hắn ta nhìn quanh một lượt, thấy có cán bộ thôn thì mời họ đi cùng còn những người khác thì giải tán đi, đây là thương lượng chứ không phải đ.á.n.h giặc.

À, nếu thương lượng không thành thì chuyển sang đ.á.n.h giặc cũng được.

Cũng may người đã đi làm khác với sinh viên, Hầu Nhất Sơn tìm một lãnh đạo có quan hệ tốt, mời thêm chủ nhiệm khu phố làm chứng lập biên bản cam kết mỗi tháng gửi một nửa tiền lương về quê cho vợ cũ và các con cho đến khi đứa bé nhất trưởng thành. Về phần lương, hiện tại hắn được 37 đồng 6 hào mỗi tháng và sau này chắc chắn sẽ tăng, tóm lại là một nửa, đơn giản rõ ràng cho đến khi hắn hoàn thành nghĩa vụ làm ba.

Nói thế nào nhỉ? Kết cục này chưa chắc đã thỏa mãn tất cả mọi người nhưng với Hứa Tĩnh và các con thì cũng coi như không tệ. Điều duy nhất khiến cô ta không chấp nhận nổi là rõ ràng mình mới là vợ cả của Hầu Nhất Sơn, chỉ vì lúc trước làm đám cưới mà không đăng ký tự nhiên thành không chồng mà chửa.

Biên bản lập xong, ai nấy ký tên điểm chỉ rồi đường ai nấy đi. Đến lúc này Hứa Tĩnh mới òa khóc. May mà các con luôn đứng về phía cô ta an ủi ủng hộ mẹ. Con trai cả đứng chắn trước mặt mẹ, trừng mắt nhìn người từng được nó gọi là ba:

"Tôi sẽ không nhận ông, cũng không nuôi ông, ông không xứng!"

Hầu Nhất Sơn mặt vô cảm rời đi, hắn ta còn việc quan trọng hơn phải làm, ví dụ như an ủi người vợ hợp pháp hiện tại và đứa con trai bảo bối kẻo bị đám nhà quê chân đất này dọa sợ.

Đến tận lúc này hắn vẫn không hiểu, đang yên đang lành bao năm qua sao tự nhiên lại bị tìm đến tận cửa?

Hắn ta sẽ mãi mãi không biết người tố giác hắn là Mao Đầu, Lạt Mao Đầu của Tống gia.

Người hùng thầm lặng.

Ẩn sâu công và danh, làm việc thiện không cần lưu tên.

...

Khó khăn lắm mới đến Bắc Kinh, cứ thế về ngay thì phí quá. Vừa khéo mọi việc cũng hòm hòm, trừ người Lưu gia và Hứa gia tâm trạng không tốt thì những người khác đã sớm tản ra đi chơi vui vẻ.

Bà cụ Triệu càng nghĩ càng thấy sai sai, dứt khoát tự mình đưa Mao Đầu về trường. Hành động này dọa Mao Đầu câm nín, nhìn bà cụ Triệu với ánh mắt kinh hãi tột độ.

"Bà nội, bà rốt cuộc muốn làm gì? Con thề, dạo này con ngoan lắm, ngoài việc tóm được hai gã Trần Thế Mỹ bội bạc ra thì con chẳng làm gì cả. Bà nội!"

"Thế mày nói bà nghe xem, ở trường mày làm cái gì? Sao mấy người đó tốt với mày thế?"

Bà cụ Triệu thực sự không hiểu. Theo bà cụ thấy với cái nết của Mao Đầu, không bị người ta đ.á.n.h đã là ông trời phù hộ, sao có thể được mọi người yêu quý chứ? Chủ yếu là Mao Đầu quá "bựa", bựa một cách quang minh chính đại, sợ người khác không biết mình bựa thế nào.

Trước kia ở trong thôn còn đỡ, dù sao lúc đó Mao Đầu còn nhỏ, những người bị cậu ám toán đa phần là thanh niên trí thức. Họ nể mặt con d.a.o phay của bà cụ Triệu nên không dám làm khó cậu. Sau này Mao Đầu lớn cùng Hỉ Bảo lên huyện học, thời gian ở thôn ít đi, xa thơm gần thối, cũng chẳng ai thèm ghi hận cậu.

Với cái đức hạnh của Mao Đầu, chỉ có thể nói sống sót nguyên vẹn đến giờ chắc là dùng hết may mắn cả đời rồi.

"Nói gì ạ? Có gì đâu mà nói?"

Mao Đầu cũng không hiểu nổi, cảm thấy rất bình thường mà. Cậu nỗ lực cầu tiến thế này, văn hóa luôn đứng nhất, bỏ xa người thứ hai cả khúc, môn chuyên ngành cũng nghiêm túc nghe giảng dốc hết sức phối hợp với thầy cô. Cậu bỏ ra nhiều như thế, được đền đáp chút thì sao nào?

Quan trọng nhất là cậu không thẹn với lòng!!

Cuối cùng bà cụ Triệu vẫn không hỏi ra được nguyên cớ, ngược lại bị Mao Đầu giục về nhanh:

"Muộn rồi, trời tối om rồi kìa, con đưa chìa khóa nhà cho bà. Bà về ngủ một giấc đi. Mai sang Đại học Bắc Kinh thăm Hỉ Bảo, đừng lãng phí thời gian ở chỗ con. Đi đi, bà đi nhanh lên."

Mao Đầu bôi mỡ vào chân, chuồn lẹ.

Bà cụ Triệu nghĩ mãi không ra, thực ra đổi góc độ nhìn thì lại rất đơn giản.

Ai bảo Mao Đầu xấu quá cơ!

Ở Học viện Điện ảnh Bắc Kinh nơi đâu đâu cũng là trai xinh gái đẹp, ngoại hình của Mao Đầu ngay ngày đầu khai giảng đã gây chấn động toàn trường, không biết bao nhiêu người kiếm cớ đến tham quan. Đương nhiên thành tích thi đại học kinh người của cậu cũng để lại ấn tượng sâu sắc.

Túm bừa một sinh viên Học viện Điện ảnh hỏi ấn tượng về Mao Đầu, ban đầu đều dừng lại ở hai chữ: Xấu và Thông minh.

Thực ra cũng không hẳn là xấu mà là khác biệt. Sinh viên Học viện Điện ảnh đa phần đến từ thành phố lớn, rất ít người xuất thân huyện lẻ còn nông thôn thì dù có thi cũng chẳng chọn trường này. Khổ nỗi Mao Đầu lại mang vẻ ngoài đậm chất bình dân.

Đen, quê, chất phác, nhìn là biết ngay trai quê chân đất.

Mấu chốt là với cái bộ dạng ấy, Mao Đầu lại tự tin một cách lạ lùng!

Cảm giác đó rất vi diệu. Rõ ràng xấu mà cái gì cũng xuất sắc hơn người nhưng chính vì Mao Đầu xấu nên mọi người chẳng nỡ ghen tị. Chỉ có thể tự an ủi: Với cái mặt tiền ấy mà không có thực lực thì đời coi như bỏ đi.

Tống Xã Hội, cậu sinh ra để làm phái thực lực!!

Nghĩ thế, cả trường đều thấy dễ chịu hơn hẳn. Quay lại tĩnh tâm nhìn kỹ mới phát hiện bên cạnh Mao Đầu còn có một cái phông nền vạn năm bất biến. Đương nhiên ai là phông nền còn khó nói, tóm lại hình tượng của Từ Hướng Đông coi như đi tong.

Các bạn học đều thấy Từ Hướng Đông là kẻ tâm cơ, nhất là khi vô tình nghe được từ miệng Mao Đầu rằng hai người là bạn cùng lớp từ cấp hai. Cấp hai ba năm, cấp ba ba năm, giờ lên đại học rồi mà Từ Hướng Đông vẫn không buông tha Mao Đầu.

Tâm địa đen tối, lòng dạ hiểm độc đến thế không sợ bị sét đ.á.n.h sao?

Rõ ràng Tống Xã Hội học giỏi thế kia, thi trường nào chẳng được? Sao lại bị Từ Hướng Đông dụ dỗ thi vào Học viện Điện ảnh? Bản thân Từ Hướng Đông ngoại hình hoàn hảo, dù đặt trong rừng trai xinh gái đẹp của Học viện Điện ảnh cũng thuộc hàng top. Cho nên nói đây là kẻ xấu xa lương tâm thối nát!

Vốn đã ngại ghen tị với Mao Đầu, giờ lại có Từ Hướng Đông làm nền đối chiếu, danh tiếng của Mao Đầu trong trường tốt vô cùng, ai cũng sẵn lòng giúp đỡ. Nào lấy nước, lấy cơm, xách đồ, cho mượn sách chuyên ngành, tóm lại việc gì trong khả năng mọi người đều tận lực giúp. Còn có người tốt bụng khuyên Mao Đầu tránh xa Từ Hướng Đông ra một chút, ám chỉ cậu bị người ta lừa.

Mao Đầu thật thà biết bao liền nói ngay cho các bạn biết là cậu dụ dỗ Từ Hướng Đông thi vào đây.

Các bạn học: ... Anh Xã Hội của tôi thiện lương quá mà.

Người tốt thế này Từ Hướng Đông mày hại người ta thế mà lương tâm không c.ắ.n rứt à?!

Từ - Thật Thà Ngốc Nghếch - Hướng Đông mặt đầy hoang mang, không hiểu sao đi trong trường hay bị nữ sinh trừng mắt, chẳng lẽ đây là kiểu liếc mắt đưa tình mới lạ? Mắt sắp lồi cả ra, gu thẩm mỹ của dân thủ đô quả nhiên khác người.

Không thể không nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" là có thật. Dù trước kia Từ Hướng Đông chẳng có chút tự tin nào nhưng sau nhiều năm quen biết Mao Đầu thì cậu ta cũng bị lây nhiễm.

Bên kia, bà cụ Triệu giúp thu xếp chỗ ăn ở cho người trong thôn xong, tính giờ tan học, đặc biệt đến dưới ký túc xá nữ chờ Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo có thói quen tan học về ký túc xá cất cặp trước, không thích chen chúc tranh giành đồ ăn, chỉ cần qua đợt cao điểm lúc vừa tan học thì nhà ăn sẽ vắng hơn. Nhưng hôm nay chưa đến ký túc xá, từ xa Hỉ Bảo đã thấy bà cụ Triệu.

Không dám tin dụi dụi mắt, đúng là bà nội rồi!!

"Bà nội!"

Hôm nay Hỉ Bảo mặc chiếc váy xòe dài đến mắt cá chân chạy vội tới, tà váy bay bay trong ánh hoàng hôn chiều tà, đẹp tựa tiên nữ giáng trần khiến đám nam sinh ngẩn ngơ.

Bà cụ Triệu thu hết vào mắt, đương nhiên cũng nhận ra trong mắt Hỉ Bảo chỉ có bà già này thôi. Nhất thời không biết nên yên tâm hay lo lắng. Không dễ bị con trai lừa đi tất nhiên là tốt nhưng Hỉ Bảo đã lớn rồi mà vẫn chưa thông suốt chuyện tình cảm thì biết làm sao đây!

"Đi, bà mời con đi ăn ngon."

Lo lắng cũng không giải quyết được ngay, bà cụ Triệu tạm gác chuyện đó sang một bên, bảo Hỉ Bảo cất đồ xong hai bà cháu rời trường ra phố ăn vặt.

Thực ra chỉ nhìn việc cất đồ là biết Hỉ Bảo thực sự nghe lời bà cụ Triệu, đối với bạn cùng phòng chỉ xã giao hời hợt. Nếu là Mao Đầu thì chắc chắn có người xung phong giúp cất đồ ngay. Kể cũng lạ, Mao Đầu bựa như thế tưởng rời thôn sẽ bị đời vùi dập tơi tả, ai ngờ lại như cá gặp nước. Ngược lại Hỉ Bảo...

Ừm, Hỉ Bảo chỉ nghe lời bà cụ Triệu thôi nhưng dù không có lời dặn đó thì quan hệ của Hỉ Bảo với bạn học cũng chẳng thân thiết gì cho cam, cứ nhìn thời cấp hai cấp ba là biết.

Rời cổng trường hai bà cháu tìm một quán ăn, gọi mấy món ngon vừa ăn vừa chia sẻ chuyện gần đây. Đương nhiên bà cụ Triệu không tránh khỏi nhắc đến Mao Đầu và những chuyện động trời cậu làm, tiện thể nói ra thắc mắc trong lòng.

"Bảo à, con bảo sao thằng Mao Đầu lại giỏi thế nhỉ? Bà cứ tưởng sớm muộn gì nó cũng bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t, còn định để nó nhận bài học cho bớt thói đi. Ai ngờ..."

Hỉ Bảo ăn miếng thức ăn bà gắp cho, sướng đến híp cả mắt. Không phải đồ ăn ngon đến mức nào mà là bất ngờ được gặp bà khiến tâm trạng Hỉ Bảo vui như muốn bay lên. Nghe bà nói, Hỉ Bảo thuận miệng đáp:

"Thế là đúng rồi mà bà? Anh con tốt tính thế còn gì."

Bà cụ Triệu: ".................."

--

Hết chương 80.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.