Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 83.3: Mùa Đông Bắc Kinh Và Chuyến Thăm Bất Ngờ (3)
Cập nhật lúc: 28/04/2026 07:03
Nhưng dù xe jeep đã đi khỏi, đám sinh viên vẫn đứng túm tụm bàn tán sôi nổi giữa trời lạnh. Đương nhiên với tư cách là bạn cùng phòng cùng lớp, Lưu Hiểu Lộ nhanh ch.óng bị mọi người vây kín hỏi han đủ thứ.
Còn có Vương Đan Hồng, cô ta chỉ chậm hơn nhóm Hỉ Bảo một bước, cách nhau chưa đầy 30 mét. Vì thế cô ta cũng chứng kiến màn chấn động này.
Cơ bản thì những gì Lưu Hiểu Lộ biết, Vương Đan Hồng cũng biết vì những chuyện quá riêng tư Hỉ Bảo không bao giờ nói. Lưu Hiểu Lộ lại là cái loa phóng thanh nên cả phòng đều biết Hỉ Bảo có ông ba đi bộ đội quanh năm không về nhà. Nhưng họ hàng nhà Vương Đan Hồng cũng có người đi bộ đội, hai lão ba đặt cạnh nhau so sánh...
Quá đả kích người khác!
Điều khiến cô ta bất lực hơn là thái độ của các bạn xung quanh thay đổi ch.óng mặt. Mới lúc nãy còn co ro vì lạnh, giờ ai nấy như được tiêm m.á.u gà, hưng phấn tột độ quên cả rét.
Bên này đang bàn tán về tuổi tác của ba Hỉ Bảo.
“Tớ đoán chú ấy chắc chắn chưa qua 40, tớ nhìn người chuẩn lắm, không sai được đâu!”
“Nhưng bạn Tống có mấy anh chị em ruột cơ mà, ba cậu ấy phải kết hôn từ bao giờ? Tớ đoán chú ấy trẻ lâu thôi, chắc chắn qua 40 rồi.”
“Kể cả 40 thì sao? 40 tuổi làm Đoàn trưởng đấy! Bây giờ đâu phải thời chiến tranh loạn lạc, thăng chức khó lắm. Cậu nghĩ xem, nếu 60 tuổi về hưu, chú ấy còn làm được 20 năm nữa trong quân đội. 20 năm đấy!”
“Cũng đúng, 40 tuổi Đoàn trưởng thì kinh khủng quá, chắc là Phó đoàn thôi nhỉ? Phó đoàn cũng ghê gớm rồi, họ hàng nhà tớ 40 tuổi mới lên Phó doanh trưởng thôi mà đã oai lắm rồi.”
Bên kia lại bàn về ngoại hình hai ba con Hỉ Bảo.
Thực ra mà nói, Hỉ Bảo và Tống Vệ Quân không giống nhau lắm, chủ yếu vì hai người thuộc hai thái cực khác nhau.
Hỉ Bảo da trắng mịn màng, ngũ quan tinh xảo điển hình của mỹ nữ miền Nam. Tống Vệ Quân tuy cũng đẹp trai nhưng là kiểu đàn ông phong trần, da màu đồng cổ thô ráp, ngũ quan mạnh mẽ, cả người toát ra khí chất sắc bén như thanh kiếm vừa tuốt khỏi vỏ, người nhạy cảm còn thấy được cả sát khí trên người.
Xét về đường nét thì hai ba con chẳng có điểm chung nào, điểm tương đồng duy nhất có lẽ là nhan sắc đều thuộc hàng cực phẩm.
Thế nên trong mắt những người không biết nhìn, con gái xinh đẹp, ba đẹp trai thì chính là siêu giống nhau.
Vương Đan Hồng thì không thấy hai ba con giống nhau chỗ nào, thực tế trong đầu cô ta giờ chỉ có một ý nghĩ: cố nhớ xem lúc trước có đắc tội với Hỉ Bảo không và hạ quyết tâm tuyệt đối không nói xấu Hỉ Bảo nữa.
Ghen tị cũng phải chọn đối tượng, nếu chênh lệch quá lớn thì đến ý niệm ghen tị cũng chẳng nảy sinh nổi.
...
Lúc này hai ba con đang được bàn tán xôn xao đã ngồi xe đến một tiệm cơm cách trường ba con phố.
Tính ra đây là lần thứ hai Tống Vệ Quân mời con gái ăn cơm nên dù Hỉ Bảo muốn đi phố ăn vặt thì ông cũng không đời nào đồng ý. Ít nhất lần trước còn là tiệm cơm Quân doanh, lần này cấp bậc đương nhiên không thể thấp hơn.
Thế là sau khi theo Tống Vệ Quân vào tiệm cơm, Hỉ Bảo bắt đầu nhẩm tính tiền trong túi xem có đủ trả không. Vì cô luôn nhớ rõ một điều: Ba cô không có tiền!
Gọi món xong, Hỉ Bảo mới yên tâm.
“Ba, lần trước bà nội đưa con và anh Mao Đầu đến nhập học sau đó lại đến một lần nữa, kết quả cả hai lần ba đều không ở đây.”
Yên tâm rồi, Hỉ Bảo mới hơi tiếc nuối. Đến cô còn nhớ ba thế này thì bà nội càng khỏi nói. Nếu biết trước ba sẽ đến thìcô nhất định giữ bà ở lại thêm nửa tháng, dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì quan trọng.
Tống Vệ Quân sờ mũi ngượng ngùng:
“Ba là quân nhân, quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức. Ba cũng mới nhận lệnh hai hôm trước đến quân khu Bắc Kinh họp, tối nay phải đi rồi.”
“Tối nay ba đi luôn ạ?”
Hỉ Bảo vừa ngạc nhiên vừa buồn nhưng không muốn ba buồn theo nên chỉ cúi đầu vân vê ngón tay tủi thân.
“Yên tâm đi, chỉ một năm thôi, giữa năm sau, chậm nhất là năm kia, ba nhất định được điều về. Sau này ba sẽ ít phải đi làm nhiệm vụ dài ngày, có đi cũng chỉ quanh quanh Bắc Kinh thôi.”
Tống Vệ Quân sợ con gái khóc nhè, vội vàng an ủi.
May mà Hỉ Bảo không biết ba nghĩ gì, không thì cô sẽ dỗi cho xem. Lần trước gặp cô đã qua tuổi khóc nhè rồi, huống hồ giờ cô đã là sinh viên đại học. Nhưng vì xa nhà lâu ngày, Tống Vệ Quân vẫn chưa coi con gái là người lớn, trong mắt ông thì cô vẫn là cô bé con trắng trẻo mập mạp ngày nào.
... Trắng trẻo mập mạp?!
Sợ con gái buồn, Tống Vệ Quân vội móc trong túi áo trong ra một phong bì đẩy về phía Hỉ Bảo:
“Xem này.”
Hỉ Bảo tò mò nhận lấy, bên trong là một xấp tiền dày cộp, ít nhất cũng phải mấy trăm đồng.
Tống Vệ Quân đắc ý nói:
“Cầm lấy, đây là tiền mừng tuổi lớn ba cho con và thưởng con thi đỗ Đại học Bắc Kinh. Tuy hơi muộn nhưng không còn cách nào khác, con cất kỹ nhé, muốn mua gì thì mua, đừng tiếc tiền.”
Vẻ mặt chờ được khen ngợi của Tống Vệ Quân khác hẳn vẻ lạnh lùng cao ngạo lúc ở trường Đại học Bắc Kinh.
Hỉ Bảo lặng lẽ đặt phong bì tiền xuống nhìn ba với ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới nói:
“Ba, ba lấy đâu ra tiền? Chẳng phải ba gửi hết tiền cho bà nội rồi sao?”
Tống Vệ Quân: “..................”
Tống Vệ Quân suýt sặc vì câu nói của con gái, uống liền một cốc nước mới hoàn hồn rồi vội giải thích:
“Đây là tiền thưởng mới phát, vừa đến tay còn nóng hổi đấy, con đừng nói cho bà nội biết nhé!”
“Vâng.”
Hỉ Bảo như mọi khi rất dễ bị lừa. Thực ra đừng nhìn cô dễ tin người cũng phải xem là ai. Đến nay chỉ có bà cụ Triệu Hồng Anh, Tống Vệ Quân, Mao Đầu, Tống Cường và Tống Vĩ lừa được cô, toàn người nhà cả cũng chẳng sao.
Tống Vệ Quân sợ con gái nhắc lại chuyện xấu hổ bèn vội lảng sang chuyện khác:
“Ba mang cho con ít quần áo mùa đông, toàn đồ quân nhu, để trên xe rồi, lát nữa ba xách về cho con. Đúng rồi, trường học thế nào? Học hành theo kịp chứ? Ở Bắc Kinh có gì không quen không?”
“Mọi thứ đều tốt ạ, trừ mùa đông hơi lạnh ra thì chẳng khác gì mấy.” Hỉ Bảo thành thật trả lời, “Dù sao anh cả và chị cả đều ở Bắc Kinh... Con nói là anh Cường và chị Lệ còn có anh Mao Đầu cũng thi đỗ đến Bắc Kinh cùng con. À đúng rồi, Xú Đản cũng ở đây, em ấy ở đội tuyển Quân gia.”
Tống Vệ Quân chớp mắt hoang mang. Ông phát hiện mình hình như bỏ lỡ không ít tin tức. Trước đó nhận được thư của mẹ, từ khi Hỉ Bảo và Mao Đầu vào đại học, trong nhà không ai viết thư thế là Triệu Kiến Thiết lại bị bắt làm thư ký bất đắc dĩ. Nội dung thư vẫn đơn giản như mọi khi, chỉ nói Hỉ Bảo và Mao Đầu đỗ Đại học ở Bắc Kinh, tất nhiên có ghi rõ tên trường địa chỉ. Nhưng thư tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đám con cháu chi cả cũng chạy lên Bắc Kinh.
“Khụ khụ, ba chỉ mang hai phần quà thôi, cho con và Mao Đầu, nam nữ dễ chia.”
Tống Vệ Quân thoáng nhắc đến chuyện mình thiếu thông tin.
Hỉ Bảo không để ý:
“Anh Cường và anh Vĩ buôn bán ở miền Nam kiếm được nhiều tiền lắm, cũng mua quần áo giày dép cho cả nhà rồi, mặc không hết đâu ạ.”
“Thế thì tốt, đợi sang năm ba được điều về quân khu Bắc Kinh, lúc đó ba mời cả đám đi ăn tụ tập một bữa.”
Đang nói chuyện thì đồ ăn lên, Tống Vệ Quân sợ nguội mất ngon nên vội dừng câu chuyện, giục Hỉ Bảo ăn nhanh.
Người nhà lão Tống ai cũng thích ăn thịt kể cả Hỉ Bảo. Đương nhiên ở thời buổi vật tư khan hiếm này, bụng ai cũng thiếu chất, thịt cá ít nhất trong mười năm tới vẫn là món chính đãi khách. Hơn nữa trời đang rét đậm, Tống Vệ Quân gọi toàn món mặn, từng đĩa thức ăn nóng hổi bưng lên bên trong toàn thịt thà béo ngậy thơm phức, nhìn là muốn ăn ngay.
Đánh chén no say một bữa, Tống Vệ Quân theo sự chỉ dẫn của Hỉ Bảo đưa cô về nhà tiện thể nhận nhà luôn, sau này Tết nhất có về được thì cả nhà tụ tập. Tình hình này xem ra vợ chồng Xuân Lệ, Tống Cường, Tống Vĩ và cả Xú Đản đều sẽ không về quê ăn Tết. Còn Hỉ Bảo và Mao Đầu thì khó nói, mua được vé tàu thì về, không thì...
Tùy duyên vậy.
Giờ này sinh viên đã tan học gần hết nhưng Xuân Lệ vẫn chưa về nhà. Hỉ Bảo ăn no căng bụng, không đói cũng chẳng lạnh, hứng thú vây quanh hai cái bao tải xem xét. Tống Vệ Quân đã bảo cái nhỏ hơn là của cô, cái to hơn đương nhiên là của Mao Đầu vì áo khoác quân đội nam to hơn nữ nhiều.
Cô mở bao tải của mình rồi lôi ra chiếc áo khoác quân đội, vừa chạm tay vào đã thấy ấm áp. Nhìn kỹ thì lớp lót bên trong tuy là bông nhưng mặt trong cùng lại là lông cừu non, mềm mại và cực kỳ chắc chắn, ngay cả cổ áo cũng có một lớp lông cừu, hơn nữa áo dáng dài. Hỉ Bảo không kìm được cởi áo khoác đang mặc ra, mặc thử áo mới, nó dài đến tận dưới đầu gối chỉ lộ ra một đoạn bắp chân.
Thế này thì tốt quá, cuối cùng không phải lo c.h.ế.t rét nữa rồi.
--
Hết chương 83.
