Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 85.3: Dạ Tiệc Giáng Sinh Đáng Nhớ (3)

Cập nhật lúc: 28/04/2026 08:04

Đỗ được Đại học Bắc Kinh thì ai cũng học giỏi nhưng giỏi cũng có thứ hạng. Lưu Hiểu Lộ thuộc nhóm đội sổ trong đám học bá, trước kia vì sợ thiếu điểm nên mới đăng ký khoa Ngoại ngữ có điểm chuẩn tương đối thấp. Xét riêng điểm thi đại học, cô ấy còn thấp hơn Vương Đan Hồng không ít.

Chưa kể từ khi khai giảng đến giờ, cô ấy chỉ mải mê hóng hớt khắp nơi, quan hệ rộng thì có thừa, hầu như khoa nào trong trường cũng có người quen còn quen mặt cả một số giáo sư già.

Hỉ Bảo trộm nghĩ Lưu Hiểu Lộ cũng giống chị cả Xuân Lệ, tuy học hành không xuất sắc lắm nhưng sau này đi làm chắc chắn sẽ rất được việc.

Đến mấy ngày sát Giáng sinh quả nhiên như Lưu Hiểu Lộ dự đoán, những bạn nữ hôm trước bảo suy nghĩ giờ đều từ chối khéo với lý do y hệt nhau: phải nỗ lực hết mình cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới còn khuyên Hỉ Bảo cũng nên cố gắng thêm chút nữa.

Chỉ có Lưu Hiểu Lộ là hứng chí bừng bừng phối đồ đi chơi đêm Bình An, thậm chí còn tranh thủ chiều thứ tư ít tiết chạy ra ngoài mua một chiếc áo khoác dạ mới toanh.

Lưu Hiểu Lộ chẳng màng đến học bổng, với sức học của mình cô ấy tự tin qua môn vèo vèo nên tâm thế cực kỳ thoải mái, là một sự tồn tại kỳ lạ giữa đám sinh viên đang lo sốt vó.

Còn Hỉ Bảo...

Bình thường cô đã quá chăm chỉ rồi, dù mai thi thì hôm nay cô vẫn sinh hoạt điều độ như thường. Kiểu nước đến chân mới nhảy hoàn toàn không tồn tại trong từ điển của Hỉ Bảo.

Rất nhanh, ngày lễ Bình An đã đến.

Nói là hoạt động Giáng sinh nhưng thực chất bắt đầu trước một ngày. Tuy không phải ngày nghỉ nhưng dạ hội thời này cũng không kéo dài quá khuya, Học viện Điện ảnh tổ chức từ 6 giờ đến 8 giờ tối vỏn vẹn hai tiếng.

Hỉ Bảo đã rủ người nhà từ trước nhưng Tống Cường và Tống Vĩ bận tối tăm mặt mũi, không rảnh chơi trò đồ hàng này. Còn Xuân Lệ thì nói thẳng không kiêng nể: xét đến vấn đề t.h.a.i giáo, cô ấy từ chối xem bất kỳ tiết mục đau mắt nào.

Thế nên chiều hôm đó, ngồi trên xe buýt đến Học viện Điện ảnh chỉ có Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ. Hỉ Bảo mặc áo khoác quân đội, Lưu Hiểu Lộ thì trang điểm kỹ càng vì nghe đồn Học viện Điện ảnh toàn mỹ nữ, không muốn lấn át người ta thì cũng không muốn bị chìm nghỉm. Vấn đề duy nhất là bộ đồ thời trang mỏng manh khiến cô bạn vừa ra khỏi cổng trường đã run cầm cập.

Để phân tán sự chú ý, Lưu Hiểu Lộ liên tục hỏi Hỉ Bảo về Học viện Điện ảnh.

"Sao anh cậu lại nghĩ đến chuyện thi Học viện Điện ảnh thế? Có phải sinh viên trường đó ai cũng được đóng phim không? Anh cậu đóng phim gì rồi? Anh ấy có gặp diễn viên nào khác không? Anh ấy có đẹp trai lắm không? Cao không..."

Hỉ Bảo im lặng nhìn Lưu Hiểu Lộ đặc biệt cạn lời trước mấy câu hỏi cuối.

May mà Lưu Hiểu Lộ không đào sâu đến cùng hoặc có lẽ cô bạn vốn chỉ thuận miệng hỏi, không đợi Hỉ Bảo trả lời đã thao thao bất tuyệt suy đoán của mình, gán cho Mao Đầu hết tên ngôi sao điển trai này đến tài t.ử nọ, đoán xem Mao Đầu giống ai.

"Đến nơi rồi."

Cuối cùng cũng đến bến, Hỉ Bảo thở phào rồi kéo Lưu Hiểu Lộ xuống xe, nhìn quanh một lát rồi nhanh ch.óng phát hiện cổng Học viện Điện ảnh cách đó không xa.

Tuy là lần đầu tiên đến nhưng vì trước đó Mao Đầu đã kể về tình hình bên này nên Hỉ Bảo tìm đường không khó. Hơn nữa hai người vừa đến cổng trường đã có hai ba nam sinh chủ động tiến lên hỏi thăm.

"Bạn nữ mặc áo khoác quân đội kia!"

"Em là em gái Xã Hội phải không? Khụ khụ, ý anh là, em là em gái của bạn Tống Xã Hội phải không? Lại đây, đi lối này, anh dẫn đường cho."

Áo khoác quân đội quả là đặc điểm nhận dạng nổi bật. Hỉ Bảo nhanh ch.óng bị các nam sinh túc trực ở cổng trường dẫn đi khiến Từ Hướng Đông ra chậm một bước tiếc đứt ruột. Tuy nhiên cậu ta không đón được người cũng chẳng có gì lạ vì đám nam sinh kia đã ngầm lập một liên minh nhỏ, mục đích chính là chặn đứng tên vô lại tâm địa đen tối Từ Hướng Đông không cho cậu ta lại gần em gái Xã Hội.

Dạ hội tổ chức tại Đại lễ đường Học viện Điện ảnh. Sinh viên trong trường đương nhiên có chỗ ngồi, dù sao Học viện Điện ảnh không đông như Đại học Bắc Kinh, tổng cộng có năm khoa, tính cả giáo viên cũng chỉ vài trăm người. Nhưng người ngoài trường thì phải tự mang ghế gấp, ở đây không thừa chỗ cho người ngoài ngồi.

Đương nhiên Hỉ Bảo là ngoại lệ.

Mao Đầu đã sớm dùng đặc quyền giữ chỗ tốt cho Hỉ Bảo còn giữ dư vài chỗ cho bạn cô. Còn bản thân cậu, gần đến giờ diễn bận tối mắt tối mũi không dứt ra được, đành ủy thác Từ Hướng Đông đi đón Hỉ Bảo.

Từ Hướng Đông:

"...... Người đâu? Chị ruột tôi đâu rồi?"

Trường Đại học Bắc Kinh của Hỉ Bảo chiều nay cũng tổ chức một hoạt động nhỏ chủ yếu là khoa Ngoại ngữ, khoa khác có thể đến xem nhưng thực tế chẳng có ma nào đến. Thậm chí ngay cả sinh viên khoa Ngoại ngữ cũng vắng mặt không ít. Tiết mục biểu diễn chủ yếu là ngâm thơ tiếng Anh xen kẽ hai bài hợp xướng nhỏ.

Tóm lại một câu: Nhạt nhẽo vô cùng.

Nhưng Học viện Điện ảnh thì hoàn toàn khác. Vừa bước vào Đại lễ đường, Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ không kìm được đồng thanh ồ lên kinh ngạc.

Đại lễ đường rộng lớn đã được trang hoàng lộng lẫy, trên trần treo vô số dải lụa rực rỡ và bóng bay, hai bên và trước sau đặt đầy cây thông Noel treo đầy hộp quà gói giấy màu sặc sỡ. Mỗi người vào cửa đều được các bạn đóng giả ông già Noel tặng một chiếc mũ Giáng sinh, tuy chỉ là mũ đỏ mỏng dính không chắn gió nhưng nhìn rất vui mắt.

Chưa hết, đi trong lễ đường thi thoảng lại gặp một ông già Noel phát kẹo cho mọi người còn có các bạn mặc đồ chú tuần lộc giúp dẫn chỗ ngồi hoặc tìm chỗ trống đặt ghế gấp.

Dù Từ Hướng Đông không đón được người nhưng Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ vẫn được dẫn lên hàng ghế đầu tiên ngồi vào vị trí VIP còn được nhét cho một nắm kẹo đủ màu, thậm chí có cả sô cô la ngoại.

"Oa! Học viện Điện ảnh tuyệt thật đấy! Giá mà trường mình cũng được thế này thì tốt biết mấy!"

Lưu Hiểu Lộ nhìn đến ngây người, không ngờ dạ hội sinh viên lại có thể hoành tráng thế này. Hơn nữa dọc đường đi cô bạn cũng gặp vài người có vẻ là giáo viên ai nấy đều cười tủm tỉm, nhìn đám học trò quậy phá bằng ánh mắt bao dung.

"Không thể nào đâu." Hỉ Bảo ngạc nhiên nhưng vẫn giữ được lý trí, "Tớ nghe anh tớ bảo, họ tốt nghiệp chưa chắc ai cũng được đóng phim, nhiều người sẽ vào các đơn vị văn hóa giải trí. Tổ chức dạ hội lớn cũng là một trong những hạng mục thi cử, ảnh hưởng trực tiếp đến điểm cuối kỳ đấy."

Lưu Hiểu Lộ thất vọng thở dài, sau đó lại không nhịn được hối hận:

"Biết thế tớ cũng thi vào Học viện Điện ảnh."

Rồi bị ba mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t à?

Hỉ Bảo nhìn cô bạn đầy bất lực, trong đầu hiện lên chuyện của Từ Hướng Đông.

Chuyện đó mãi sau này cô mới biết. Từ Hướng Đông giấu ba mẹ thi vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, trong khi ba mẹ cậu ta đinh ninh con mình thi Đại học Bắc Kinh. Lúc giấy báo trúng tuyển về đến nhà, cậu ta suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t thật. May mà Mao Đầu và Từ Hướng Đông đã diễn khổ nhục kế trước, giả vờ thi trượt định tự t.ử. Thế nên khi nhìn thấy giấy báo của Học viện Điện ảnh, ba mẹ Từ Hướng Đông đứng trước lựa chọn đ.á.n.h c.h.ế.t con hay để con tự t.ử thì đành dứt khoát đá cậu ta ra khỏi nhà coi như mắt không thấy tâm không phiền.

Hỉ Bảo thầm nghĩ, trừ khi ba mẹ cực kỳ cởi mở hoặc vốn là gia đình nghệ thuật, nếu không thì đừng dại mà thử thách độ khó của cuộc đời...

Hai người ngồi xuống chưa được bao lâu thì dạ hội bắt đầu. Vừa ăn xong mấy cái kẹo, màn đêm Bình An chính thức mở màn.

Lúc này Hỉ Bảo vẫn chưa biết Mao Đầu sẽ biểu diễn tiết mục gì còn Lưu Hiểu Lộ thì háo hức mong chờ được nhìn thấy anh trai trong truyền thuyết của Hỉ Bảo. Chưa nói đến sinh viên trường điện ảnh ai cũng đẹp, chỉ nhìn khuôn mặt Hỉ Bảo thôi thì Lưu Hiểu Lộ đã cực kỳ tin tưởng vào nhan sắc của anh trai cô. Đúng rồi, không chỉ Hỉ Bảo, ba Hỉ Bảo - chú Tống Vệ Quân cũng rất đẹp trai, kiểu đàn ông phong trần đầy khí chất.

"Nhà cậu chắc chắn ai cũng đẹp, trai tài gái sắc."

Trước khi dạ hội bắt đầu, Lưu Hiểu Lộ thì thầm vào tai Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo im lặng không nói.

Vài phút sau dạ hội bắt đầu.

Dù Hỉ Bảo đã chuẩn bị tâm lý sẽ thấy Mao Đầu trên sân khấu nhưng khoảnh khắc mở màn, cô vẫn ngây người.

Khi tấm màn nhung từ từ kéo sang hai bên, Mao Đầu cùng một cô gái dáng người chuẩn, da trắng bóc đứng giữa sân khấu, dõng dạc đọc lời mở đầu tuyên ba dạ hội bắt đầu.

Không sai lần này Mao Đầu không diễn xuất, cậu chạy đi ứng cử làm MC và vinh dự nhận được sự đồng thuận của toàn thể nữ sinh trong trường.

--

Hết chương 85.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.