Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 20.1: Chém Gió Thành Thần (1)

Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:34

Tại cửa hàng bách hóa, Tống Cúc Hoa nhìn thấy mẹ đến mà vẫn chưa kịp phản ứng. Hôm nay không phải ngày hẹn, đang định hỏi thì thấy bà Triệu lôi từ gùi ra một tảng thịt lớn bảo:

“Đội nhà mình lại đ.á.n.h được lợn rừng, mẹ mang cho con một miếng.”

Tống Cúc Hoa nhìn chằm chằm miếng thịt, buột miệng:

“Không ngờ anh Kiến Thiết tài thật đấy.”

Bà Triệu đời nào chịu để thằng cháu ngốc hưởng tiếng thơm liền thêm mắm dặm muối kể lại chiến tích oanh liệt hôm qua, khiến con gái nghe mà mắt tròn mắt dẹt. Kể xong, bà hỏi ngay có phiếu thịt không. Tống Cúc Hoa càng ngớ người.

Phiếu thịt thì có, dù cô em chồng đã đi lấy chồng nhưng tiêu chuẩn thịt của cả nhà vẫn còn. Tống Cúc Hoa nhờ đồng nghiệp trông quầy, xách thịt chạy ù về nhà, lát sau quay lại đưa cho mẹ ba lạng phiếu thịt.

May mắn thay, hôm nay cửa hàng lại có thịt gà. Dù ba lạng chẳng bõ bèn gì nhưng cũng đủ nấu cháo gà cho Hỉ Bảo.

Thịt gà mềm, bà Triệu lại kỳ công ninh cháo nửa ngày trời, hạt gạo nở bung, váng mỡ gà vàng óng nổi lên trên, thịt gà xé nhỏ li ti, thêm vài giọt dầu mè thơm lừng. Hỉ Bảo sướng rơn, chẳng nói chẳng rằng cắm cúi ăn lấy ăn để. Con bé ăn không hết, phần còn lại Lạt Mao Đầu bao thầu tất. Ăn no uống say, được bế đi dạo một vòng quanh sân, hai đứa trẻ đầu tựa đầu ngủ say sưa.

Hai đứa nhỏ được hưởng lộc ăn, người lớn cũng chẳng kém phần.

Trước kia nằm mơ cũng không dám nghĩ có ngày được ăn thịt thả phanh. Giờ cứ đến bữa là cả đội lại có một cảnh tượng đẹp mắt: người người bưng bát tô ngồi xổm ven đường, vừa ăn vừa c.h.é.m gió. Hạnh phúc thật, đi đâu cũng ngửi thấy mùi thịt, nhà nào cũng ăn chẳng cần giấu giếm. Giá mà ngày nào cũng được thế này thì tuyệt biết mấy!

Dân làng sướng rơn nhưng đám thanh niên trí thức thì khổ sở vô cùng.

Hôm qua còn được ăn canh xương ké, hôm nay thì đến nước xương cũng chẳng có chỉ còn lại lương thực thô rát họng. Đã thế từ hôm nay họ còn phải xuống đồng làm việc!

Lúc bà Triệu lên huyện tìm con gái, Triệu Kiến Thiết cũng dẫn thanh niên trí thức ra đồng. Anh ta còn ưu ái chọn cho họ mảnh ruộng bằng phẳng gần điểm ở. Mùa vụ đã vãn, việc đồng áng cơ bản xong xuôi, chỉ còn làm cỏ, tưới nước, so với cày bừa gặt hái thì nhàn tênh.

Nhưng đám thanh niên trí thức rõ ràng không nghĩ thế.

Những cô cậu thành phố này chưa từng đụng tay vào việc nhà nông, đến cái cuốc cầm thế nào cũng không biết. Cuốc một cái không suýt bổ vào chân mình thì cũng vung tay quá đà ném cả cuốc đi. Triệu Kiến Thiết thấy không ổn đành gọi mấy lão nông dày dạn kinh nghiệm đến dạy. Dù sao chưa biết họ ở đây bao lâu, không thể để họ ăn không ngồi rồi mãi được.

Mấy bác nông dân dạy rất tận tình nhưng cái khó của việc nhà nông không phải là kỹ thuật mà là sự kiên trì chịu khổ. Tháng Năm chưa nóng gắt nhưng giữa đồng không m.ô.n.g quạnh, làm chưa được nửa buổi đám thanh niên đã kêu trời. Hỏi đến cách tính công điểm, họ tuyệt vọng toàn tập.

Làm quần quật cả ngày mà công điểm chỉ vừa đủ no bụng? Đấy là còn phải trông chờ mưa thuận gió hòa, nếu không thì đói.

Đã thế mấy bác nông dân lại thật thà quá mức, chẳng biết nói giảm nói tránh, cứ tạc đạn sự thật vào mặt người ta:

“Làm ăn kiểu các cô các cậu thế này, đại đội trưởng chỉ tính công điểm bằng đám trẻ con choai choai thôi. Còn kêu mệt... nửa ngày làm được tí tẹo thế này, đến lúc gặt hái thật sự thì có mà thắt cổ tập thể à?”

Nói gì mà phũ phàng thế?

Nhưng chính vì sự thật phũ phàng ấy mà đám thanh niên trí thức chìm trong tuyệt vọng. À không, còn cả hối hận nữa.

Lúc này chưa đến giai đoạn bắt buộc thanh niên trí thức về nông thôn, những người này đều là tự nguyện xung phong đi đầu. Họ ấp ủ lý tưởng hưởng ứng lời kêu gọi của tổ quốc, về vùng nông thôn rộng lớn để làm nên nghiệp lớn hoặc giúp bà con nông dân đổi đời.

Lý tưởng đẹp đẽ bao nhiêu thì thực tế tàn khốc bấy nhiêu.

Khác xa tưởng tượng, mới ngày thứ hai họ đã hối hận muốn về nhà nhưng về sao được nữa.

Triệu Kiến Thiết cũng hối hận không kém. Đây đâu phải về nông thôn giúp dân, rõ ràng là về làm cảnh thêm phiền phức. Cả ngày chẳng được tích sự gì lại còn làm vướng chân mấy bác nông dân, mà vẫn phải tính công điểm cho họ vì là việc anh ta phân công. Cực chẳng đã, anh ta đành đổi ý, tính công điểm cho họ theo mức của lao động vị thành niên như lời các bác nông dân nói.

Lẽ ra tính thế cũng chẳng sai vì họ còn trẻ. Nhưng ở đây mười hai mười ba tuổi là thiếu niên, mười lăm tuổi trở lên đã tính là lao động chính rồi. Không thế thì lấy đâu ra công điểm mà đổi lương thực cho đủ ăn?

Nhưng không làm thế cũng không được, Triệu Kiến Thiết không thể để đội nuôi báo cô họ. Thực tế anh ta thấy đám trẻ con choai choai trong đội còn làm được việc hơn đám thanh niên trí thức này nhiều.

Cả hai bên đều hối hận nhưng hối hận thì đã muộn.

...

Ba ngày liền cả đội sản xuất chìm trong mùi thịt thơm nức. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, chuyện g.i.ế.c lợn như mới hôm qua mà thịt chia về đã hết sạch.

Xã viên vừa thòm thèm vị thịt, vừa lân la đến gần bà Triệu dò hỏi.

“Bà Tống này, bà gặp lợn rừng thế nào? Sao tát một cái nó ngất luôn thế?”

“Con lợn to thế, cả đời tôi chưa thấy bao giờ, bà tài thật đấy! Lần sau lên núi đ.á.n.h lợn cho tôi đi theo với nhé?”

“Đúng đúng, hay là bà đi chuyến nữa đi? Thịt ngon quá, ăn mãi không chán, giá mà được ăn thêm ba ngày nữa thì tốt.”

“……”

Bà Triệu nghe mà muốn tắc thở. Không ngờ ai cũng xếp hàng chọc vào nỗi đau của bà, hỏi cặn kẽ chi tiết bà đ.á.n.h ngất lợn rừng rồi còn xúi bà lên núi chuyến nữa.

Xì!

Lần trước là tai nạn, bà đâu có ngu mà đi lần nữa. Đó là lợn rừng đấy, thịt có ngon đến mấy thì mấy đêm nay bà vẫn gặp ác mộng, sợ đến mức phải vỗ n.g.ự.c tự kiểm điểm: không nên tham lam, không nên ép Hỉ Bảo nói “thịt”. Lần này thì hay rồi, ông trời cho đống thịt to đùng suýt nữa dọa bà bay mất hồn vía.

Nhưng trước mặt đám đông tò mò và nịnh nọt này, bà Triệu vẫn ưỡn thẳng lưng. Mất gì thì mất chứ sĩ diện không thể mất. Dù trong lòng sợ muốn c.h.ế.t, bà vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không.

Ừ, đúng rồi, là bà đ.á.n.h ngất lợn rừng đấy, tát một phát nó lăn quay ra luôn!

Bên này c.h.é.m gió phần phật, bên kia hoa hồng lớn và huân chương đã được mang tới.

Triệu Kiến Thiết méo xệch miệng gọi bà cô ra một góc:

“Cô ơi... cô chuẩn bị đi, chiều nay đội nghỉ sớm, không ra sân phơi mà tập trung trước kho thóc để trao thưởng cho cô.”

Thưởng gì?

Anh hùng trừ hại!!

Dư vị thịt lợn vẫn còn đọng lại, xã viên nhìn bà Triệu vừa ngưỡng mộ vừa có chút sợ hãi. Vì thế buổi lễ trao thưởng được cả đội nhiệt liệt hưởng ứng. Ai nấy đều vỗ tay tán thành: phải thưởng cho bà Tống chứ, con lợn rừng hai ba trăm cân cơ mà!

Trước kho thóc tuy không rộng bằng sân phơi nhưng cũng đủ chỗ trao thưởng. Mọi người nghỉ làm sớm, cả đám thanh niên trí thức cũng bị gọi đến. Một cái bục đơn sơ được dựng bằng mấy cái bàn gỗ ghép lại. Hoa hồng lớn và huân chương “Anh hùng trừ hại” đã sẵn sàng để trao cho người hùng vĩ đại.

Bà Triệu là ai chứ? Sân khấu càng lớn bà càng diễn sâu. Dù trong lòng vẫn còn run, bà vẫn ngẩng cao đầu bước lên bục để Triệu Kiến Thiết đeo hoa và trao huân chương.

Giây phút này, bà Triệu thấy mình thật vĩ đại. Bà đã trừ hại cho dân, ngăn không cho lợn rừng phá hoại mùa màng lại còn hạ gục nó để cải thiện bữa ăn cho bà con quanh năm thiếu thốn...

Bà đúng là vĩ đại!!

“Bà Tống kể đi, lúc gặp lợn rừng bà nghĩ gì? Bà kể đi, mọi người nghe chưa đã!”

Dù đã kể đi kể lại cả trăm lần trong hai ngày qua nhưng trước mặt toàn thể xã viên, bà Triệu vẫn sẵn lòng chia sẻ cảm nghĩ và hành trình tâm lý của mình một lần nữa.

Lấy hơi, bà Triệu ngẩng đầu dõng dạc:

“Lúc ấy tôi chỉ định lên núi kiếm tí củi, ai ngờ một con lợn rừng to như cái đình lao thẳng vào tôi. Tôi có thể quay đầu bỏ chạy nhưng nghĩ đến dưới chân núi là bao nhiêu bà con vô tội, là hoa màu sắp đến ngày thu hoạch, tôi biết mình không thể lùi bước!”

“Thế là, nhanh như cắt, tôi cúi xuống nhặt hòn đá, xông lên giơ tay đập mạnh vào đầu con lợn!”

Nói đến đây, bà Triệu một tay chống nạnh, một tay làm động tác cầm đá đập, như thể con lợn rừng đang đứng ngay trước mặt. Bà vung tay mạnh mẽ cao giọng:

“Chỉ một cú thôi!! Con lợn rừng đổ ầm xuống đất, tiếng kêu vang trời.”

“Hay lắm!”

“Bà Tống giỏi quá!!”

“Nữ anh hùng! Đại anh hùng trừ hại của chúng ta!!!”

Bên dưới vỗ tay rầm rầm, tiếng khen ngợi không ngớt. Ngay cả đám thanh niên trí thức không được ăn thịt cũng bị khí thế của bà Triệu át vía. Chỉ có ba cô gái trẻ là bĩu môi, trực giác mách bảo họ rằng bà già này đang c.h.é.m gió!

Sự thật đúng là như vậy. Dù cả làng bị lừa nhưng vẫn có một người tỉnh táo.

Đó là đại đội trưởng Triệu Kiến Thiết.

Ban đầu anh ta cũng bị dọa, vì từ bé đã nghe bao chiến tích oanh liệt của bà cô lại thêm con lợn rừng lù lù trước mắt. Nhưng sau đó ngẫm lại thấy sai sai, cô mình làm gì có bản lĩnh ấy? Nghi ngờ nên anh ta đi kiểm chứng.

Lên núi một chuyến, đi theo dấu chân hỗn loạn là đoán ra tám chín phần mười. Nói sao nhỉ? Nhìn con đường bà cô bị lợn rừng đuổi mà t.h.ả.m thương, bao nhiêu hình tượng anh hùng sụp đổ hết. Nhưng cô của anh ta cũng tài thật, chạy nhanh hơn cả lợn rừng, đúng là không phải dạng vừa.

Tiếc là người thông minh trong đội không nhiều, toàn nông dân chất phác, chưa ai lên hiện trường kiểm tra, chỉ biết nghe bà Triệu c.h.é.m gió rồi vỗ tay nhiệt tình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 27: Chương 20.1: Chém Gió Thành Thần (1) | MonkeyD