Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 107.1: Đến Los Angeles Và Sự Cố Bất Ngờ (1)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:07

Mãi đến khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Los Angeles bên kia bờ đại dương thì con đường theo đuổi của Tạ thiếu vẫn còn xa tít tắp.

Hỉ Bảo chỉ toàn tâm toàn ý nhớ thương cậu em Xú Đản của mình.

Vì phải ở Mỹ ít nhất nửa tháng, lại là nửa tháng lịch trình dày đặc nên hành lý của nhân viên đi cùng đều không ít. Rốt cuộc trong thời gian tới làm gì có mục nào gọi là "đi dạo phố mua sắm".

Dù trong lòng nhớ Xú Đản nhưng Hỉ Bảo vẫn theo chân thầy cô và các bạn đi lấy hành lý. Trước khi đi, cô đã ghé cửa hàng Hoa Kiều mua một chiếc vali lớn có bánh xe, cũng may đang là mùa hè quần áo mỏng nhẹ chứ không thì e là một cái vali cũng chẳng đủ.

Các bạn khác không được sung sướng như cô. Vali thì có đấy nhưng là loại xách tay, bên trong lại nhét đầy quần áo và đồ dùng sinh hoạt nên cồng kềnh vô cùng. Các bạn nam còn mệt bở hơi tai chứ các bạn nữ thì đúng là phải dùng sức b.ú mẹ mới xách nổi, lếch thếch đi theo sau đoàn.

Là một trong những cán sự dẫn đoàn, Tạ thiếu rất bất đắc dĩ. Lúc đi nhiều người có người thân đưa tiễn, dù sao cũng là chuyện đại sự xuất ngoại mà nên hắn cũng chẳng để ý kỹ hành lý của Hỉ Bảo, cứ nghĩ sang đến bên kia đại dương kiểu gì chẳng có cơ hội xách đồ hộ để lấy lòng, ai ngờ...

Nhân lúc quay đầu lại nhìn Hỉ Bảo kéo vali bước đi nhẹ nhàng, Tạ thiếu lờ mờ cảm thấy con đường theo đuổi này e là gian nan hơn dự tính ban đầu nhiều.

Cũng may là đã sang đến đất Mỹ, đất khách quê người lạ nước lạ cái, thời gian ở lại cũng không ngắn nên kiểu gì chẳng có lúc bất tiện cần nhờ vả.

Lần này Tạ thiếu đoán không sai, chỉ là anh quên mất một điều: không chỉ Hỉ Bảo lần đầu xuất ngoại mà cả đoàn đại biểu Trung Quốc cùng nhân viên đi theo, tuyệt đại đa số đều là lần đầu bước chân ra khỏi biên giới. Dù trong đoàn có người từng đi du học nhưng đi một mình so với đi cả đoàn thế này thì khác xa một trời một vực.

Họ đại diện cho quốc gia đi thi đấu, từ khoảnh khắc đặt chân xuống đất Mỹ nhất cử nhất động đều bị người ta soi mói, mà là soi bằng kính lúp hẳn hoi. Điều an ủi duy nhất là không chỉ đoàn Trung Quốc mới được "ưu ái" như vậy.

Lúc này chẳng ai nghĩ nhiều kể cả đoàn cán sự dẫn đầu.

Cho đến khi xe chuyên dụng đưa họ đến làng Olympic, ai nấy đều bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hết hồn.

Làng Olympic không nằm ở trung tâm thành phố nên dọc đường đi, phong cảnh ngoài cửa sổ toàn là đồng ruộng và nông trại. Có người không giấu được suy nghĩ, chưa đến nơi đã lầm bầm, đại ý là nước Mỹ cũng thường thôi chẳng bằng thành phố lớn trong nước.

Kết quả xe vừa dừng lại chưa được bao lâu, mọi người ngỡ ngàng phát hiện trên bãi đất trống trước làng Olympic đang có đ.á.n.h nhau.

Nói chính xác hơn là ẩu đả tập thể, hay còn gọi là kéo bè kéo cánh đ.á.n.h lộn.

Đừng nói Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ - những nữ sinh đại học chưa trải sự đời, ngay cả cán sự dẫn đoàn cũng ngơ ngác trước tình cảnh này. Họ vội hỏi tài xế xem có chuyện gì nhưng tài xế biết gì đâu? Họ chỉ là người làm thuê cho làng Olympic, phụ trách đưa đón vận động viên và nhân viên trong thời gian diễn ra Thế vận hội còn chuyện khác miễn bàn.

Cán sự vội tụ lại bàn bạc nhưng mấy xe đi đầu thì nhìn thấy cảnh ẩu đả t.h.ả.m thiết, còn đoàn xe phía sau hoàn toàn không hay biết gì. Xe dừng, mọi người lục tục xuống xe, đến khi cán sự phát hiện không ổn thì đã có ít nhất hơn trăm người xuống rồi.

Đoàn phiên dịch của Hỉ Bảo cũng nằm trong số đó. Cô không tranh xuống trước nhưng thấy thầy cô và các bạn xuống cả rồi thì mình ngồi lại làm gì? Mãi đến khi xuống xe, mọi người mới bàng hoàng nhận ra tình hình có vẻ hơi t.h.ả.m khốc.

Nhất thời chưa nhìn ra hai bên ẩu đả là nước nào, chỉ thấy toàn người da trắng. Một bên c.h.ử.i bằng tiếng Anh, bên kia c.h.ử.i lại bằng tràng liên thanh tiếng nước nào đó cụ thể thì chịu. Nhưng t.h.ả.m hơn cả tiếng c.h.ử.i là đã có mấy người bị đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy, có người áo phông trắng nhuộm đỏ m.á.u vẫn hung hăng lao vào vung nắm đ.ấ.m.

“Lùi lại, lùi lại, lên xe trước đã!”

“Đừng dây vào chuyện của bạn bè quốc tế, lùi lại mau!”

Cán sự sợ c.h.ế.t khiếp vội dùng tiếng Trung hét lớn bảo mọi người lùi lại, tốt nhất là lên xe lánh nạn. Nhưng họ quên mất một chuyện, tài xế bên này đâu có nghe lệnh họ. Thấy người xuống hết rồi, tài xế ra hiệu cho người ở dưới rồi quay đầu xe chạy thẳng một mạch về sân bay theo đường cũ. Ngay cả những người ban đầu còn ngơ ngác chưa kịp xuống cũng bị tài xế quát tháo đuổi xuống nốt.

Đợi đoàn xe nối đuôi nhau rời khỏi làng Olympic, trên bãi đất trống rộng lớn phía trước chỉ còn lại hai phe đang đ.á.n.h nhau túi bụi cùng với đoàn đại biểu Trung Quốc "trời xanh còn thương" đứng trơ trọi.

Kẻ ngốc cũng nhìn ra hai bên ẩu đả thuộc hai quốc gia khác nhau, hơn nữa bên trông giống chủ nhà Mỹ đang yếu thế hơn. Rõ ràng người đông hơn nhưng lại bị mười mấy gã đô con bên kia đè ra đ.á.n.h, đ.á.n.h cho kêu cha gọi mẹ, hận ba mẹ mình không sinh thêm cho hai cái chân để mà chạy cho lẹ.

Vì không rõ đầu đuôi, cán sự đoàn đại biểu vẫn chỉ huy mọi người lùi lại phía sau, cố gắng không dính líu vào rắc rối của hai bên. Nói khó nghe thì mấy cái thân hình nhỏ bé của họ còn chưa đủ cho người ta đ.ấ.m một phát. Hơn nữa họ đến đây để thi đấu, chưa thi đã đ.á.n.h nhau thì tuyệt đối không phải chuyện tốt đẹp gì.

Nếu ở quê, chán quá thì hai con ch.ó c.ắ.n nhau cũng có cả đám người xúm vào xem. Nhưng đây là nước ngoài, người ngốc đến mấy cũng biết phải tránh xa thị phi. Vấn đề là muốn tránh có tránh được không?

Đoàn đại biểu đúng là không chủ động tham gia ẩu đả nhưng khổ nỗi bên kia đ.á.n.h hăng quá, tản ra tứ phía. Chẳng hiểu thế nào, cuộc ẩu đả hai bên biến thành hỗn chiến ba bên, hay chính xác hơn là hai bên cắm đầu đ.á.n.h người còn bên thứ ba sợ mặt cắt không còn giọt m.á.u, la hét cứu mạng.

Hỉ Bảo vốn đứng sau đám đông bên cạnh là Lưu Hiểu Lộ, sau lưng là đống hành lý lỉnh kỉnh. Chẳng biết thế nào, chỉ lơ là một cái Lưu Hiểu Lộ đã bị người ta đẩy lên phía trước. Hỉ Bảo theo bản năng đưa tay kéo bạn, kết quả hình như bị ai đó huých mạnh từ phía sau rồi cả hai cùng lúc lao lên hàng đầu.

Trong khoảnh khắc đó cả Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ đều ngơ ngác.

“Cái này...”

Lưu Hiểu Lộ sợ đến mức cứng họng. Nhìn gã đàn ông lực lưỡng và nắm đ.ấ.m to tướng ngay trước mắt, nước mắt cô nàng tuôn ra như mưa. Rốt cuộc cũng chỉ là cô gái chưa đến hai mươi tuổi lại được nuông chiều từ bé, vốn tưởng ra nước ngoài mở mang tầm mắt ai ngờ vừa đến nơi đã bị dọa cho tè ra quần, mà nhìn tình hình này có khi còn nguy hiểm đến tính mạng.

Ngay khi Lưu Hiểu Lộ sợ hãi nhắm tịt mắt lại, chờ đợi cú đ.ấ.m giáng xuống đầu mình thì cơn đau dự kiến lại không đến. Cho đến khi hé mắt ra một khe nhỏ, cô nàng mới phát hiện có người đang chắn trước mặt mình.

“Dừng tay!”

Hỉ Bảo cũng chẳng biết dũng khí ở đâu ra, thấy bạn sắp bị đ.á.n.h thì cô lao lên chắn phía trước, dang hai tay như gà mẹ bảo vệ con trước diều hâu, che chắn cho Lưu Hiểu Lộ và cả những người phía sau.

Lưu Hiểu Lộ hoàn toàn sững sờ. Cô nàng xinh xắn, dáng chuẩn, ở Bắc Đại tuy không xuất sắc bằng Hỉ Bảo nhưng vì tính tình cởi mở dễ gần nên nhân duyên với người khác giới còn tốt hơn Hỉ Bảo. Trước kia cô nàng cũng hay mơ mộng được "anh hùng cứu mỹ nhân" nhưng ngàn vạn lần không ngờ khi thực sự gặp nguy hiểm, người cứu cô nàng không phải là các đàn anh hay vây quanh tán tỉnh mà lại là Hỉ Bảo, người còn xinh đẹp hơn cả cô nàng.

Sốc hơn cả Lưu Hiểu Lộ là những kẻ đang hăng m.á.u đ.á.n.h nhau trước mặt. Dường như vừa giây trước còn đỏ mắt sát phạt, giây sau đã không kìm được mà thu nắm đ.ấ.m về.

Gã đứng đầu vì thu tay quá gấp khiến cả người mất đà ngã ngửa ra sau, khổ nỗi ngay sau gã lại có người vừa ngã xuống, thế là gã vấp ngã bay vèo ra ngoài, phát ra tiếng động lớn và t.h.ả.m thiết khiến người nghe cũng thấy ê răng.

Hỉ Bảo bình an vô sự nhưng lại làm Tạ thiếu - người đang định lao lên làm anh hùng cứu mỹ nhân thì toát mồ hôi lạnh. Càng sốt ruột hơn là người đẹp hình như bị "mù", coi anh chàng đẹp trai ngời ngời như không khí, chỉ quay sang lo lắng cho bạn:

“Lưu Hiểu Lộ, cậu không sao chứ? Này, nói gì đi chứ!”

Lưu Hiểu Lộ vừa hoàn hồn nhận ra mình vừa trải qua chuyện gì, òa khóc nức nở nhào vào lòng Hỉ Bảo, khóc đến mức chân tay mềm nhũn:

“Tớ muốn về nhà! Về nhà!!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.