Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 110.1: Chiến Thắng Lịch Sử Và Cú Lật Kèo Không Tưởng (1)

Cập nhật lúc: 05/05/2026 06:16

Hỉ Bảo cũng chỉ thuận miệng nói vậy, thấy Tạ thiếu buông tay ra cô liền kéo Xú Đản đi về phía bên kia.

Trận chung kết đương nhiên chưa bắt đầu nhanh thế nhưng dù vậy đây cũng không phải lúc để tán gẫu. Ban huấn luyện còn định "bơm" thêm một liều doping tinh thần cuối cùng, vừa thấy Hỉ Bảo dẫn người về liền xúm lại người cổ vũ, kẻ an ủi, những lời động viên được tuôn ra như suối.

Về phần Tạ thiếu...

Hắn sắp tức c.h.ế.t rồi. Không phải tức vì câu nói của Hỉ Bảo, rốt cuộc hắn cũng biết trong mắt Hỉ Bảo thì hắn chỉ là một trong những cán sự dẫn đoàn, thuộc loại có cũng được không có cũng chẳng sao, không đủ tư cách quản lý trực tiếp.

__Hắn tức là tức Tống Đào!

Tên "Đào tâm cơ" này chắc chắn đã nhìn ra ý đồ theo đuổi của hắn nên mới mách lẻo ngay trước mặt chị mình như thế.

Tạ thiếu tức đến nổ phổi trở về khu vực dẫn đoàn tìm bừa một chỗ ngồi xuống. Vừa khéo bên cạnh là người quen, thấy mặt hắn hằm hằm thì ngạc nhiên hỏi:

“Cậu sao thế?”

Tạ thiếu ậm ừ qua loa, không nói rõ sự tình chỉ nhắc sơ qua tên Tống Đào.

Người kia trầm ngâm một lúc rồi ngập ngừng nói:

“Cái này... tôi nói cho cậu biết nhưng cậu đừng nói ra ngoài nhé. Cậu Tống Đào bên đội điền kinh ấy, đầu óc cậu ta có vấn đề, cậu đừng chấp nhặt với cậu ta.”

Tạ thiếu nghe xong thì cạn lời luôn. Thế này mà gọi là đầu óc có vấn đề á? Đã biết vu oan giá họa một cách hùng hồn thế kia mà bảo đầu óc có vấn đề? Thế nếu đầu óc cậu ta bình thường thì còn gây ra chuyện tày trời gì nữa?

Tạ thiếu thở dài một cái, xua tay:

“Thôi, cậu không cần khuyên tôi đâu, nể mặt Tống Ngôn Hề, tôi nhịn.”

Nhịn đi! Muốn trèo cao thì phải cúi thấp, coi như đây là thử thách của nhà gái dành cho mình vậy.

Chứ biết làm sao bây giờ?

...

Hỉ Bảo không biết chuyện bên này. Giao Xú Đản cho huấn luyện viên Lâm xong cô tìm một chỗ gần đó ngồi, vừa để ý tình hình bên Xú Đản vừa lơ đãng quan sát bên trong sân thi đấu.

Chưa nói cái khác, tiềm lực tài chính của Mỹ đúng là rất mạnh. Các nhà thi đấu khác Hỉ Bảo không rõ nhưng riêng sân điền kinh này tuyệt đối là hoàn hảo không tì vết. Cô từng đến căn cứ huấn luyện quốc gia nhưng công bằng mà nói ở đó không bằng đây được.

Tuy nhiên cuộc sống ngày càng tốt lên, biết đâu trong tương lai không xa trình độ các nhà thi đấu trong nước cũng sẽ đuổi kịp Anh Mỹ.

So với Hỉ Bảo đang lơ đãng, các huấn luyện viên thì sầu thúi ruột!

Đừng thấy trước đó họ tự an ủi rằng vào được chung kết đã là vượt chỉ tiêu, thành tích thế nào cũng là làm nên lịch sử. Thế nên 2 ngày trước họ mới chuẩn bị sẵn tiệc mừng công, tính là có giải thì càng tốt mà không có cũng là chuyện bình thường.

Nhưng nói thì nói thế, đến lúc này rồi liệu có ai thực sự bình tâm được?

Xin lỗi, họ cũng chỉ là người thường. Qua vòng loại lại mong vào bán kết, giờ đã vào chung kết rồi dù ngoài miệng nói thế nào thì trong thâm tâm vẫn ôm một tia hy vọng.

Biết đâu đấy?

“Tống Đào, em tuyệt đối đừng tự tạo áp lực, cứ như trước kia, chạy thế nào thì chạy thế ấy. Em còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội...”

“Đúng thế, lần này coi như đi mở mang tầm mắt trước. Chung kết đấy! Trước khi đi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Dù kết quả thế nào em cũng là người con ưu tú của đất nước, nhân dân cả nước đều tự hào về em.”

“Đừng sợ, đừng lo lắng, đừng căng thẳng...”

Xú Đản ngơ ngác nhìn ban huấn luyện, vẫn là kiểu ngó nghiêng lung tung, đôi mắt to ngập nước chớp chớp cộng thêm vẻ mặt ngây thơ trời sinh, nhìn thế nào cũng chẳng thấy chút căng thẳng nào.

Nói thật ra ban huấn luyện mới là những người đứng ngồi không yên. Huấn luyện viên Lâm trực tiếp run bần bật, tay chân lẩy bẩy trán lấm tấm mồ hôi, dù trời nóng thật nhưng thế này cũng hơi quá.

Thấy các huấn luyện viên dường như đang chờ mình nói gì đó, Xú Đản ngập ngừng hỏi:

“Căng thẳng là cái gì ạ?”

Bảo cậu đừng căng thẳng thì được thôi nhưng cũng phải giải thích cho cậu biết căng thẳng là cái gì chứ!

Các huấn luyện viên nhìn nhau.

Do vấn đề về trí nhớ, từ khi hiểu chuyện Xú Đản chưa bao giờ biết thế nào là căng thẳng. Nguyên nhân rất đơn giản, cậu đã quen rồi, quen với việc từ nhỏ đến lớn xung quanh toàn người lạ. Dù đối mặt với sự kiện lớn đến đâu thì cũng thế cả thôi. Có lẽ lúc đầu hơi sợ nhưng sợ mãi rồi cũng thành quen, tự nhiên chẳng còn cảm giác gì nữa.

Người bình thường lần đầu ra nước ngoài khó tránh khỏi lo âu nhưng với Xú Đản, ra nước ngoài hay ở căn cứ huấn luyện có gì khác nhau đâu? Dù sao ngày nào cũng là ngày mới mẻ, cảnh vật xung quanh lạ hoắc, người xung quanh quen mặt là cùng, kiểu như "hình như quen đấy nhưng không nhớ là ai".

Chính vì thế dù ở trong sân vận động chục ngàn người thì cậu vẫn bình tĩnh như thường.

Cậu chẳng sợ gì cả!!

Xú Đản không biết an ủi người khác nhưng qua nhiều năm cậu cũng rèn được một thói quen tốt: bất kể đối phương nói gì, có hiểu hay không thì cứ nhận lời trước đã. Thái độ phải tốt, cười phải tươi, mồm miệng phải ngọt còn chuyện nhận lời xong thế nào...

Dù sao lát nữa cũng quên béng đi ấy mà, không quan trọng.

Cũng may đến nước này rồi các huấn luyện viên nói là an ủi Xú Đản, chi bằng bảo là đang tự trấn an mình. Ngàn lời vạn chữ cũng chỉ để cầu sự yên tâm.

Cuộc thi sắp bắt đầu.

Hỉ Bảo với tư cách phiên dịch đi theo Xú Đản không thể vào đường chạy nên chỉ đứng bên ngoài cổ vũ, nói đi nói lại cũng chỉ có hai câu:

“Chạy cho tốt nhé, mẹ đang xem em trên tivi đấy.”

Xú Đản hớn hở được huấn luyện viên Lâm hộ tống đến vạch xuất phát, sau đó tình hình thay đổi đột ngột.

Trước kia ở vòng loại hay bán kết, Xú Đản đều thể hiện rất bình thường, hầu như lần nào cũng vừa đủ điểm để vào vòng sau, không có hành động bất thường nào. Nhưng đến chung kết dường như có chút biến hóa.

Chung kết 100m vốn được vạn người chú ý, hai đầu đường chạy đều có rất nhiều quay phim, trên khán đài cũng có máy quay cố định đồng thời trận đấu được truyền hình trực tiếp toàn cầu, các nước đều cử bình luận viên hiện trường tường thuật trực tiếp.

Ngay khoảnh khắc trận chung kết sắp bắt đầu, bình luận viên toàn thế giới đều dồn sự chú ý vào cậu thiếu niên da trắng nõn nà trên vạch xuất phát đồng thời bày tỏ sự nghi hoặc.

Do vấn đề c.h.ủ.n.g t.ộ.c, người da vàng bẩm sinh yếu thế hơn người da trắng và da đen ở môn này. Dù Xú Đản đang tuổi ăn tuổi lớn nhưng chiều cao không quá nổi trội, ngược lại vì đang lớn nên nhìn gầy nhom. Lúc đứng cạnh Hỉ Bảo thì thấy vừa vặn nhưng giờ đứng trên đường chạy, lọt thỏm giữa dàn vận động viên da đen cao to...

Chưa nói đến chuyện "cay mắt" mà nhìn quả thực rất lệch tông.

Người ta đen, cậu trắng; người ta cao, cậu thấp; người ta đô con, cậu gầy gò... Ngoài sự chênh lệch về ngoại hình, hành động của Xú Đản cũng kỳ quặc vô cùng.

Ở những trận trước, cậu luôn cười hì hì đứng ở vạch xuất phát, không phải cố tình cười mà là mặt cười bẩm sinh dù lúc chạy có nghiêm mặt thì trông vẫn đáng yêu. Nhưng lúc này, ánh mắt cậu lại quái dị mặt đầy vẻ kinh hãi.

Nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải.

Sau đó không dám tin nhìn lại bên trái rồi liếc sang bên phải, mắt càng mở càng to, trợn tròn như chuông đồng trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Thế đã đành, nhìn đi nhìn lại hai lần xong cậu vẫn bày ra vẻ mặt không muốn chấp nhận hiện thực, khuôn mặt trắng nõn đan xen vẻ sợ hãi tạo cảm giác tủi thân như sắp khóc đến nơi.

Bình luận viên toàn thế giới đều ngơ ngác.

“Đứng ở làn chạy số 6 là vận động viên trẻ đến từ Trung Quốc - Tống. Theo hồ sơ, cậu ấy chưa tròn 19 tuổi.”

“Tống lần đầu tham gia Đại hội thể thao toàn quốc Trung Quốc năm 1978, giành hai chức vô địch giải trẻ, năm ngoái lại tiếp tục đoạt hai huy chương vàng cá nhân và một huy chương vàng đồng đội, là hạt giống số một của đội tuyển Trung Quốc.”

“Trong vòng loại và bán kết, Tống thi đấu rất ổn định nhưng có thể thấy rõ, cậu ấy có thể xưng vương ở châu Á nhưng ra đấu trường thế giới thì đã gặp phải đối thủ xứng tầm.”

“Hiện tại, chung kết 100m nam Olympic sắp bắt đầu, cậu ấy dường như phát hiện ra vấn đề gì đó... Ống kính quá xa, quý vị khán giả có thể không thấy rõ, cậu ấy đang liên tục nhìn ngó hai bên phải chăng đã phát hiện điều gì? Trận đấu sắp bắt đầu, sắp bắt đầu rồi!!”

“Toàn thể vận động viên vào vị trí!”

“Tống! Tống của Trung Quốc đã lao lên, cậu ấy đang chạy song song với danh thủ Lewis! Trời ơi!!”

“Cậu ấy vượt qua Lewis rồi!! Không thể nào!”

“Gooooooooooooooooooooooooo~ Tống! Trung Quốc! Tống!! Tống Tống Tống...”

...

Trung Quốc, Tống, tỏ vẻ cậu sắp bị dọa phát khóc rồi.

Súng lệnh và tiếng reo hò khắp khán đài chẳng ảnh hưởng gì đến cậu, vấn đề mấu chốt là ai có thể nói cho cậu biết, tại sao hai bên trái phải cậu toàn là anh Mao Đầu thế kia!!!

Một đường chạy tám vận động viên, trừ cậu ra toàn là vận động viên da đen. Cậu nhìn sang trái, là một Mao Đầu! Nhìn sang phải, vẫn là Mao Đầu! Vươn cổ nhìn ra xa hai bên lại toàn là Mao Đầu!

Kinh hãi không đủ để diễn tả tâm trạng Xú Đản lúc này, cậu bị dọa đến ngơ người.

Nỗi sợ hãi bị Mao Đầu thống trị bao năm qua dâng trào từ tận đáy lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.