Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 115.2: Chiến Thắng Điên Cuồng Của Xú Đản (2)
Cập nhật lúc: 05/05/2026 16:06
Hỉ Bảo nhìn Xú Đản đã chuẩn bị xong xuôi, quay người chạy về phía vạch đích.
Lúc này tất cả khán giả tại sân và trước màn hình TV đều đã buông hết việc trong tay, nín thở, mắt dán c.h.ặ.t vào các vận động viên ở vạch xuất phát tĩnh tâm chờ đợi.
Súng lệnh vang lên, cảnh tượng của nhiều ngày trước tái hiện.
Lần này là thật sự, vẫn đường chạy quen thuộc, vẫn đám vận động viên quen thuộc, đương nhiên kịch bản cũng y hệt chỉ là diễn viên chính Xú Đản diễn xuất thần hơn một chút...
“Tống Đào! Cậu ấy như một con báo săn lao đi, bỏ lại các đối thủ phía sau! Gooooooooooooooooooo~ Cậu ấy dẫn đầu suốt chặng đường! Cậu ấy lao qua vạch đích!!”
“Thưa quý vị khán giả, nếu quý vị đã xem trận đấu bị hủy bỏ vài ngày trước sẽ thấy tình hình hiện tại chẳng khác gì lúc đó. Điều này chứng minh cái gì? Tục ngữ có câu 'vàng thật không sợ lửa', người có thực lực thực sự sẽ không để ý đến những âm mưu quỷ kế cũng sẽ không bị ảnh hưởng bởi những kẻ đầu trâu mặt ngựa.”
“Sân đấu có diễn biến mới, đặc phái viên của Ủy ban Olympic Quốc tế cho biết, Tống Đào... Trời ơi! Tống Đào phá kỷ lục rồi!!”
“9 giây 90! Thành tích 9 giây 90! Tống Đào đã nộp cho nhân dân toàn thế giới một bài thi hoàn hảo, thành tích thi lại còn tốt hơn trận đấu bị hủy hôm trước. Cậu ấy đã thành công!!”
“Cảm ơn Ban tổ chức Olympic Mỹ. Chính họ đã cho Tống Đào cơ hội thể hiện mình. Chính họ phủ nhận thành tích thi đấu bình thường lần trước. Chính họ giúp Tống Đào phá kỷ lục Olympic cự ly 100m!”
“Quả không hổ danh anh cả tư bản chủ nghĩa, tầm nhìn xa trông rộng, mưu tính sâu xa!”
Bình luận viên Trung Quốc vận dụng hết vốn liếng kiến thức bình sinh, châm chọc người Mỹ đủ kiểu cũng may người Mỹ không nghe hiểu, nếu không e là bị trùm bao tải đ.á.n.h hội đồng bất cứ lúc nào.
Lúc này Xú Đản đã lon ton chạy đến trước mặt Hỉ Bảo. Nhờ những bản tin theo sát mấy trận đấu trước, giờ truyền thông toàn thế giới đều biết Tống đến từ Trung Quốc có thói quen tìm chị gái sau khi thi đấu. Ở Trung Quốc ít khi nghe nói đến người đại diện thể thao nhưng ở nước ngoài thì nhiều vô kể. Hơn nữa nhiều vận động viên thích để người nhà đảm nhận trọng trách này.
Vì thế những người nước ngoài không rõ chuyện đều mặc định Hỉ Bảo là người đại diện của Xú Đản, chỉ là thấy cô trẻ quá nên bản năng cảm thấy không yên tâm. Đương nhiên, yên tâm hay không cũng chẳng phải việc của họ, dù sao huy chương vàng 100m nam đã nằm gọn trong tay đội Trung Quốc.
Nếu lịch sử không có gì sai lệch, tại Olympic Los Angeles lần này đoàn thể thao Trung Quốc lần đầu tham dự đã giành 15 huy chương vàng, vinh dự đứng thứ 4 bảng tổng sắp.
Tuy nhiên do sự xuất hiện ngang trời của Xú Đản, một mình cuỗm 3 huy chương vàng chạy nước rút khiến số huy chương vàng của Trung Quốc vọt lên 18, vừa vặn vượt qua Cộng hòa Liên bang Đức vốn đứng thứ 3.
Nói về độ tức tối đến hộc m.á.u, ngoài nước Mỹ thua t.h.ả.m hại ra thì Cộng hòa Liên bang Đức cũng là một. Trước trận đấu này, số huy chương vàng của họ bằng Trung Quốc nhưng số huy chương bạc và đồng lại vượt xa.
Nói cách khác, nếu tấm huy chương vàng này rơi vào tay Lewis thì trong trường hợp bằng số huy chương vàng, Cộng hòa Liên bang Đức với số huy chương bạc vượt trội vẫn sẽ giữ vị trí thứ 3 toàn đoàn.
Đáng tiếc, không có chữ "nếu".
...
Ăn mừng sau trận đấu với Xú Đản đã là chuyện quen thuộc, không chỉ cậu mà cả Hỉ Bảo cũng quen rồi. Còn những chuyện khác, lễ trao giải Xú Đản chỉ cần lên làm một mỹ nam an tĩnh còn họp báo thì cậu được miễn tham gia luôn.
Đội điền kinh lấy lý do một ngày thi đấu hai trận quá tốn sức, tranh thủ hộ tống Xú Đản lên xe chuyên dụng về trước. Người ở lại trừ huấn luyện viên Lâm và vài huấn luyện viên trực tiếp còn lại là mấy vị lãnh đạo, cán sự dẫn đoàn. Dù sao mấy trận đấu lẻ tẻ tiếp theo cũng không liên quan đến đội Trung Quốc đương nhiên phải nhân cơ hội này tuyên truyền thực lực của Trung Quốc, tiện thể thể hiện khí độ nước lớn, không truy cứu chuyện Ban tổ chức Olympic Mỹ tùy hứng đòi thi lại.
Ban tổ chức Olympic Mỹ: “...”
Các người đương nhiên có thể không truy cứu! Các người thắng rồi còn gì!!
Tạm thời mặc kệ Ban tổ chức Olympic Mỹ đang tức nổ phổi, đoàn thể thao Trung Quốc vui như mở hội. Chỉ cần nghĩ đến cảnh người Mỹ trơ trẽn bịa cớ đòi thi lại, kết quả vốn dĩ Xú Đản chỉ về nhất nhưng thi lại xong cậu phá luôn kỷ lục.
Đúng là ứng với câu: Người đang làm, trời đang nhìn!
Xem đi, để người ta ra oai nước lớn, thi lại à... Thi lại toang luôn rồi.
Ôm tâm thái hả hê, các vị lãnh đạo và cán sự tâm trạng cực tốt, nhìn truyền thông Mỹ ánh mắt cũng trở nên từ bi lạ thường.
Có phóng viên Mỹ cố tình gây sự hỏi:
“Xin hỏi thành tích này của Tống có thực không? Người da vàng thực sự có thể xưng bá đường chạy nước rút sao?”
Các vị lãnh đạo cười hiền hậu nhìn phóng viên đó như nhìn kẻ thiểu năng:
“Đây là lại định đòi thi lại à? Cũng được thôi, Tống Đào vừa rồi chỉ phá kỷ lục Olympic, có lẽ thi lại lần nữa thì cậu ấy sẽ phá kỷ lục thế giới đấy.”
Phóng viên nghẹn họng trân trối. Lúc này chỉ còn vài ngày là bế mạc Olympic, thi lại... Trận chung kết 100m tốn sức quá, đội điền kinh Trung Quốc thế nào phóng viên không rõ nhưng vận động viên các nước khác chắc chắn không chịu nổi. Thường những trận đấu thế này, giữa hai lần thi ít nhất phải cách nhau 3-5 ngày, muốn điều chỉnh thể chất và tinh thần tốt nhất thì cần một tuần hồi phục.
Lại thêm nữa, thi lại đâu phải muốn là được. Trước đó Ủy ban Olympic Quốc tế đã can thiệp, trước đó không tỏ thái độ gì nhưng trận đấu hôm nay, toàn bộ quá trình đều dưới sự giám sát của đặc phái viên Ủy ban Olympic Quốc tế. Trừ khi sau trận đấu phát hiện dùng doping nhưng dù thế cũng không phải thi lại mà là hủy thành tích của người vi phạm.
Chuyện thi lại ấy à, ngay từ đầu đã là trò cười thiên hạ rồi.
Tuy nhiên một phóng viên ngã xuống còn hàng ngàn hàng vạn phóng viên khác đứng lên. Các vị lãnh đạo rốt cuộc không phải Xú Đản, họ không những không thể từ chối phỏng vấn mà còn phải lên tinh thần đối mặt với đủ loại câu hỏi hóc b.úa, không thể làm mất mặt quốc gia.
May mắn là những lãnh đạo được cử đi nước ngoài bản thân đã quen với các kiểu nói chuyện quan cách, công phu Thái Cực quyền luyện đến mức thượng thừa. Điểm này ở trong nước thì hơi bực mình nhưng đặt vào hoàn cảnh hiện tại lại hả giận vô cùng.
Trong khi các vị lãnh đạo thay phiên nhau chọc tức phóng viên nước ngoài, Hỉ Bảo và Xú Đản cùng các nhân viên khác đã về đến khách sạn làng Olympic.
Lễ bế mạc không bắt buộc tất cả vận động viên các nước tham gia nhưng dù sao cũng chẳng còn mấy ngày, xem ý đoàn đại biểu thì chắc sẽ để đội điền kinh ở lại đến cùng. Rốt cuộc phía sau còn hai lễ trao giải, hơn nữa Xú Đản có thể từ chối phỏng vấn nhưng tốt nhất vẫn nên cho cánh phóng viên chút ngon ngọt, ví dụ như chụp nhiều ảnh ở lễ bế mạc chẳng hạn.
Xú Đản có ngoại hình đẹp, chỉ cần đừng mở miệng thì mọi thứ đều hoàn hảo. Hoặc chính xác hơn, mở miệng cũng chẳng sao dù sao người Mỹ cũng không hiểu. Tuy nhiên để tránh việc người Mỹ quay hình xong lại tìm người phiên dịch, đội điền kinh nhất trí yêu cầu Xú Đản ngậm miệng, chỉ cần có máy quay cận cảnh là cố gắng đừng nói gì.
Đối với việc này Xú Đản ngoài gật đầu thì chẳng nói gì khác. Chỉ là đừng mở miệng thôi mà? Đơn giản cực kỳ.
So với những chuyện linh tinh khác, Xú Đản quan tâm đến lời hứa của Hỉ Bảo hơn.
Xú Đản vốn trí nhớ kém lại đặc biệt nhớ kỹ những gì Hỉ Bảo nói lúc trước, nhớ dai như đỉa. Từ sân điền kinh về làng Olympic cậu lải nhải không ngừng. Hỉ Bảo thì quen rồi nhưng suýt nữa bức điên những người đi cùng. Nếu không phải cậu là nhân tài hiếm có của quốc gia thì đã bị người ta đ.á.n.h ngất từ lâu rồi.
Về đến phòng khách sạn, Xú Đản vẫn tiếp tục lải nhải, lúc thì bảo nhớ mẹ, lúc thì hỏi mẹ có nhớ cậu không, quay đi quay lại nhớ đến chuyện đón mẹ lên Bắc Kinh rồi nằng nặc đòi gọi điện cho mẹ.
Hỉ Bảo tính tình tốt gật đầu lia lịa, chỉ là cô không nói cho Xú Đản biết Tống gia vốn đã định cả nhà chuyển lên Bắc Kinh. Cũng không hẳn là cả nhà, ít nhất Tống Vệ Quân vẫn luôn muốn dụ ông bà Tống lên định cư mà trùng hợp Tống Cường và Tống Vĩ cũng muốn đón ba mẹ lên.
Giờ thêm cả Xú Đản, Hỉ Bảo cảm thấy tự tin tràn trề, hận không thể lập tức trở về vòng tay tổ quốc, lừa cả đoàn người ở quê lên Bắc Kinh rồi giữ c.h.ặ.t không cho về.
Nhưng trước mắt vẫn phải tuân theo sự sắp xếp của quốc gia.
Xét thấy thi đấu đã xong xuôi, Hỉ Bảo kéo Xú Đản đi hỏi giáo viên sinh hoạt xem có thể tranh thủ hai ba ngày nghỉ cuối cùng đi dạo phố được không.
Olympic tổ chức ở Los Angeles nhưng không phải trung tâm thành phố. Cũng may khoảng cách không xa, giao thông Mỹ lại tốt. Từ làng Olympic lái xe vào trung tâm cũng chỉ mất một tiếng. Hôm nay thì không kịp, sáng mai xuất phát, trưa ăn trong thành phố rồi về trước khi mặt trời lặn là được.
Hỉ Bảo biết tiếng Anh, Xú Đản đi theo cô cũng sẽ không chạy lung tung. Hơn nữa trước khi đi cô đã đổi kha khá đô la, tiếc là sắp về nước rồi mà chưa tiêu được đồng nào.
Nghe yêu cầu của Hỉ Bảo, giáo viên sinh hoạt hơi do dự bảo hôm nay cũng muộn rồi, để ông xin chỉ thị cấp trên rồi tối sẽ trả lời.
Đến tối hai chị em ăn cơm xong không lâu thì có câu trả lời. Xét thân phận đặc biệt của Xú Đản, việc đi dạo phố vẫn được phép nhưng không thể để hai người đi riêng mà phải có vài nhân viên đi cùng.
