Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 124.1: Nỗi Khổ Của Nữ Phụ (1)

Cập nhật lúc: 06/05/2026 13:02

Sau khi nảy sinh ý định đổi vai, đạo diễn nhìn cô nàng nữ phụ với ánh mắt không mấy thiện cảm.

Vốn dĩ nhan sắc và diễn xuất của cô gái này cộng thêm việc mới vừa tròn mười tám tuổi, nói thế nào cũng đạt chuẩn thậm chí là vượt mức. Nếu không phải vì nhà đầu tư cho bộ phim lịch sử này hào phóng đặc biệt, quyết tâm tạo nên danh tiếng tốt thì chắc chắn không thu hút được nhiều người trẻ ưu tú và tiềm năng đến vậy.

Như Mao Đầu chẳng hạn, ngoại hình cậu có hơi "đuối", mơ mộng diễn nam 1 nam 2 là không tưởng nhưng nếu ở đoàn phim khác thì kiểu gì cũng kiếm được vai nam 5. Rốt cuộc các đạo diễn từng hợp tác và thầy cô giáo sư trong trường đều rất vui vẻ giới thiệu cậu. Nói trắng ra cậu nhắm trúng đoàn phim này và sẵn sàng diễn vai nhỏ ít đất diễn nhưng lại rườm rà muốn c.h.ế.t, chính vì bộ phim này có tiềm năng rất lớn.

Chỉ là không ai ngờ đoàn phim mới khai máy được vài ngày đã diễn ra màn đổi nam 2, thậm chí đạo diễn sau khi chứng kiến diễn xuất xuất thần của Mao Đầu lại nhen nhóm ý định đổi luôn nữ phụ.

Đương nhiên chỉ là nghĩ vậy thôi.

Đạo diễn có quyền thay đổi diễn viên nhưng nếu nhân vật quan trọng thay đổi liên tục, chưa nói đến vấn đề ăn khớp mà chỉ riêng việc lòng người hoang mang đã rất khó xử lý. Thử nghĩ xem, nam 2 nói đổi là đổi giờ đến lượt nữ phụ thì các diễn viên khác sẽ nghĩ thế nào?

Quan trọng nhất là tạm thời chưa có người thay thế thích hợp.

Bất đắc dĩ, đạo diễn đành từ bỏ ý định hấp dẫn này rồi phẩy tay bảo Từ Hướng Đông đi hóa trang rồi quay trước những cảnh không cần nam 2.

Cô nàng nữ phụ hồn nhiên không biết mình suýt bước vào vết xe đổ của nam 2 cũ, còn hớn hở đi theo Từ Hướng Đông vào phòng hóa trang, nhưng mục tiêu của cô không phải Từ Hướng Đông mà là Mao Đầu.

“Anh Xã Hội, vừa nãy anh diễn tốt quá, hôm nào rảnh anh dạy em với được không?”

Dạy hay không không quan trọng, quan trọng là diễn viên tự do như cô rất mong được làm quen với dân trường lớp bài bản. Không phải có việc nhờ vả mà là theo tư tưởng thêm bạn thêm đường, trong giới này quan hệ rộng quan trọng hơn người thường nhiều.

Mao Đầu thì sao cũng được, dẫn Từ Hướng Đông vào phòng hóa trang xong là vứt đó, nghe cô nàng nữ phụ nói cũng chỉ gật đầu qua loa. Cậu nhìn ra cô nàng không thật tâm cầu học nhưng cậu chỉ là vai phụ nhỏ mà người ta đường đường là nữ 2 nên kết giao cũng chẳng mất gì.

Lúc này không ai ngờ tới chuyện xảy ra tiếp theo trong đoàn phim.

Cũng chẳng phải chuyện xấu gì, chỉ là đạo diễn như đột nhiên lên cơn. Sau khi quay xong hai cảnh của nam chính thì đến lượt nữ phụ. Kết quả cô nàng vừa vào cảnh, ông ấy đã nổi đóa ngay lập tức.

“Cô diễn kỹ nữ lầu xanh, không phải tiểu thư khuê các thì làm bộ làm tịch cái gì? Tưởng mình là phu nhân, bà lớn hay công chúa quận chúa đấy à?”

“Không bảo cô ẻo lả uốn éo bóp giọng nói chuyện, cô đã hoàn lương rồi đừng mang cái thói phong trần kia ra được không? Cô đang yêu đương với người ta chứ không phải tiếp khách!”

“Ánh mắt! Trong ánh mắt phải có sự quyến rũ, phải có sức căng cảm xúc, vừa không thể quên xuất thân của mình vừa phải thể hiện quyết tâm kiên định sau khi hoàn lương. Cô là đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, phải nhập thế nhưng không được vấy bẩn!”

“Mâu thuẫn hiểu không? Cả người cô là một khối mâu thuẫn. Chuyện cũ đã qua phải nhìn về phía trước, đắm chìm trong quá khứ sẽ không có kết quả tốt. Nhưng cô lại gặp được chân ái đời mình. Cô không muốn lừa dối anh ấy, muốn nói hết sự thật mà mình đã cố quên lại sợ đối phương vì quá khứ của cô mà coi thường. Cô đang mâu thuẫn và cô phải làm nổi bật cảm xúc này, hiểu không!!!”

Nữ phụ: “...”

Đừng nói cô nàng nữ phụ ngơ ngác, các diễn viên khác và nhân viên hậu trường cũng ngẩn tò te, ngay cả phó đạo diễn và biên kịch cũng nhìn nhau khó hiểu. Đặc biệt là biên kịch không khỏi vò đầu bứt tai: Hóa ra nhân vật nữ phụ ông ta viết lại có nội tâm sâu sắc thế à? Chẳng phải chỉ là một vai phụ đơn giản thôi sao? Sắp xếp cho cô ta thân thế bi t.h.ả.m cũng là do hạn chế của thời đại. Rốt cuộc thời đó con gái nhà lành mười mấy tuổi làm sao chạy theo nam chính khắp nơi được?

Từ Hướng Đông còn ngơ ngác hơn cả những người khác. Cậu ta tuy từng đến thử vai nhưng vì nhận thông báo trượt từ cả tháng trước nên đã quên béng bộ phim này. Cho đến khi vào đoàn, cậu ta mới tranh thủ lúc hóa trang xem vội qua những cảnh hôm nay phải quay.

Ngàn vạn lần không ngờ, cậu ta quay cảnh đầu tiên mà đạo diễn đã nổi trận lôi đình. Dù không phải nhắm vào cậu ta nhưng cậu ta vẫn thấy sợ, cứ cảm giác những ngày tới sẽ rất khó sống.

Quả nhiên cảnh nam 2 và nữ phụ sơ ngộ đơn giản, tổng cộng chưa đến ba phút vỏn vẹn năm câu thoại, nam 2 có một câu còn lại là của nữ phụ thế mà quay đi quay lại không dưới hai mươi lần.

“Tạm thời thế đã, nghỉ.”

Thấy trời không còn sớm, tối nay lại có cảnh quay đêm trong nhà nên đạo diễn rốt cuộc hô cắt, dù sao mọi người cũng phải ăn cơm. Tuy nhiên trong khi các diễn viên tản ra, đạo diễn vẫn đăm chiêu suy nghĩ về cảnh này không hiểu rốt cuộc sai ở đâu.

Phó đạo diễn và biên kịch cũng chẳng hiểu nổi, không biết vị đại lão này đột nhiên lên cơn gì.

Ở một góc khác, cô nàng nữ phụ thất thần đi sang bên cạnh để người ta giúp cởi bộ trang phục nặng nề, cả người vẫn mơ màng hồ đồ vẻ mặt ngơ ngác vì bị mắng.

Từ Hướng Đông nhìn cô với ánh mắt đầy đồng cảm, sau đó quyết đoán bỏ rơi người yêu trong phim, ba chân bốn cẳng chạy đến trước mặt Mao Đầu thấp thỏm hỏi:

“Đại ca, đạo diễn nghiêm khắc thế à?”

Mao Đầu đưa tay gãi đầu. Tuy trang phục sạch sẽ nhưng vì tạo hình lôi thôi nên cậu cứ cảm giác trên người có rận, thỉnh thoảng lại muốn gãi. Cậu đổ tại nhập vai quá sâu. Nghe Từ Hướng Đông hỏi thì cậu mới đáp:

“Không đâu, trước kia vẫn bình thường mà?”

“Đúng thế! Chẳng lẽ trước kia tôi không diễn thế à?”

Cô nàng nữ phụ cởi bộ đồ nặng nề ra. Cảnh đêm nay không có phần cô ta, cảnh vừa rồi là ngoại cảnh ban ngày, không có khả năng quay lại vào buổi tối nên cô ta có thể tẩy trang nghỉ sớm. Tuy nhiên bị mắng cả buổi chiều khiến cô chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào.

Điểm khiến cô nàng suy sụp là nếu diễn xuất của cô thực sự tệ thì tại sao lại cho cô qua vòng thử vai và nhận được vai này? Hơn nữa phim đã quay được vài ngày, trước đó đâu có vấn đề gì sao giờ lại sinh chuyện?

__Ông cố tình nhắm vào tôi phải không?

“Đừng nghĩ nhiều, tối nay nghỉ ngơi cho khỏe. Biết đâu sáng mai đạo diễn lại bình thường thì sao?” Dù thông minh như Mao Đầu cũng nhất thời không đoán ra suy nghĩ của đạo diễn. Cậu quay lại nhìn Từ Hướng Đông đầy đồng cảm, “Cảnh đêm nay cậu tham gia toàn bộ đấy, thuộc thoại chưa? Nắm cốt truyện chưa? Ngày đầu tiên vào đoàn mà NG hơn hai mươi lần, nào, phát biểu cảm tưởng xem.”

Từ Hướng Đông đã quen cách nói chuyện của Mao Đầu, lon ton theo sau cậu đi nhận cơm hộp, vừa đi vừa trả lời bừa.

Tội nghiệp nhất vẫn là cô nàng nữ phụ, cô ta cảm thấy sức hút của mình đã biến mất. Không chỉ đạo diễn ghét cô ta mà cả tổ diễn viên cũng chẳng thèm để ý đến cô ta.

Cô nàng nữ phụ bi thương nhận cơm hộp rồi về phòng, không hề hay biết đây chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng.

Sáng hôm sau.

Vì cảnh quay đêm hôm trước diễn ra suôn sẻ lạ thường - nam chính là ngôi sao thần tượng phái thực lực, vốn là diễn viên gạo cội thì không cần bàn cãi. Hơn nữa loại phim anh hùng cá nhân này bản thân cũng không có quá nhiều điểm mâu thuẫn, đặt vào đời sau thì chính là điển hình của văn Tom Sue, từ một tên ăn mày không cơm ăn áo mặc trở thành ông vua một cõi, dù không biết quá trình cũng đủ khiến người ta trầm trồ.

Điều khiến đạo diễn hài lòng nhất là việc đổi nam 2 quá sáng suốt. Tuy thỉnh thoảng có sai sót nhưng tối đa NG ba lần là qua, hoàn hảo.

Tâm trạng tốt của đạo diễn duy trì đến tận 10 giờ sáng hôm sau khi đến cảnh quay của cô nàng nữ phụ.

“Ánh mắt cô đâu? Điểm bùng nổ cảm xúc đâu? Cô nhớ kỹ, lúc này ánh mắt phải câu dẫn, phải quyến rũ, phải liếc mắt đưa tình! Tôi bảo cô liếc mắt đưa tình chứ không bảo cô trợn trắng mắt lên!!”

Cô nàng nữ phụ tuyệt vọng, mắt cô ta mỏi nhừ sắp lồi cả ra ngoài rồi.

Sau khi NG liên tục mấy lần, đạo diễn đột nhiên gào lên:

“Tống Xã Hội!”

Mao Đầu đang ngồi xổm góc tường trước mặt đặt cái bát vỡ, ngơ ngác nhìn sang. Hôm nay cậu cũng có cảnh, nói đơn giản là làm phông nền, ngồi yên lặng làm ăn mày ở cái chợ tấp nập và không có thoại. Tuy có lên hình nhưng đúng nghĩa là phông nền vì chẳng ai bỏ qua nữ phụ xinh đẹp để chú ý đến tên ăn mày bẩn thỉu ở chân tường phía sau.

“Cậu ra đây liếc mắt đưa tình cái xem nào, lại đây!”

Mao Đầu cúi đầu nhìn tạo hình của mình rồi từ từ đứng dậy, cẩn thận không đá đổ cái bát vỡ rồi đi đến trước mặt nữ phụ. Đột nhiên khí thế cậu thay đổi, cả người toát ra vẻ quyến rũ vô cùng ném cho nữ phụ một cái liếc mắt đưa tình đầy nhu tình mật ý.

Là người trực tiếp hứng chịu đòn tấn công, nữ phụ theo bản năng ôm n.g.ự.c. Không phải cảm giác con nai vàng ngơ ngác chạy loạn nhịp mà là bị dọa c.h.ế.t khiếp.

Nhưng dường như sợ cô chưa đủ kích thích, giọng nói lải nhải hơn cả bà già 80 của đạo diễn lại vang lên:

“Thấy chưa? Đây mới là liếc mắt đưa tình! Mắt ướt như tơ, hiểu không? Chính là kiểu nhìn vào ánh mắt đó liền liên tưởng đến cảnh 'phù dung trướng ấm độ xuân tiêu'... Quyến rũ, yêu mị, mê hoặc!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.