Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 125.1: Kịch Tình Huống Và Mao Đầu Lại Bị Đả Kích (1)
Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:00
Đạo lý thì sinh viên nào cũng hiểu nhưng lúc này đã là giữa tháng 12, dù năm nay Tết muộn thì cũng chỉ còn tối đa một tháng nữa là thi cuối kỳ. Tự dưng lòi thêm một bài kiểm tra tình huống chẳng phải cố tình gây khó dễ cho bọn họ sao?
Trên bục giảng, vị giáo sư già nói chuyện hùng hồn đanh thép nhưng bên dưới đám sinh viên lại ngơ ngác như bò đội nón. Ngay cả Hỉ Bảo, người đã lờ mờ cảm thấy có biến cũng không ngờ lại có màn này.
So với mọi người, Hỉ Bảo vẫn còn bình tĩnh chán. Cô chỉ nhớ mang máng hồi bé ở quê hình như Mao Đầu cũng rất thích lôi cô ra diễn chung. Đương nhiên gọi là diễn chung nhưng thực chất cô chỉ đứng đó như cái cọc gỗ, không diễn xuất, không thoại, thuần túy là góp mặt cho có. Về sau lên cấp hai Mao Đầu quen biết "bạn tri kỷ" Từ Hướng Đông nên đá bay cô ra chuồng gà và thay bạn diễn mới ăn ý hơn.
So với Hỉ Bảo, các sinh viên khác mới thực sự sụp đổ.
Đúng như giáo sư nói, học ngoại ngữ mà như người câm là chuyện thường. Ai cũng biết học ngoại ngữ phải mở miệng nói nhưng mấy ai làm được? Đừng nói tiếng nước ngoài, ngay cả tiếng mẹ đẻ, đứng trên bục giảng trước mặt mấy chục người và tự tin diễn kịch tình huống... Khó không? Đương nhiên là khó!
Tuy nhiên cũng có những sinh viên tràn đầy tự tin, nhất là sau khi nghe những lời giáo sư vừa nói. Đất nước đang rất thiếu biên dịch viên văn bản nhưng tiền đồ rộng mở thực sự lại nằm ở những người có thể vào Bộ Ngoại giao. So với đội ngũ phiên dịch tiếng Anh đông đảo hiện nay thì nhân tài tiếng Pháp quả thực hiếm hoi hơn nhiều.
Thế thì... Liều một phen xem sao?
Cuối cùng cũng có sinh viên chủ động xung phong lên phối hợp. Giáo sư già thầm thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh ch.óng ra một đề bài tương đối đơn giản để sinh viên đó và Mao Đầu tự do phát huy.
Thấy có người làm gương, những sinh viên còn lại cũng tự tin hơn hẳn, nhất là khi thấy đề bài không quá khó thì ai nấy đều mừng thầm.
Đề bài giáo sư đưa ra là "Thư viện". Mao Đầu vào vai du học sinh Pháp còn bạn diễn là sinh viên Trung Quốc tình cờ gặp Mao Đầu trong phòng đọc. Mao Đầu sẽ hỏi một số câu hỏi, đối phương cần trả lời chứ không cần diễn xuất cụ thể.
Do thân phận phù hợp, bối cảnh lại là thư viện quen thuộc với sinh viên cộng thêm việc Mao Đầu được giáo sư ám chỉ nên cố tình hạ thấp yêu cầu, chỉ hỏi những câu hỏi thông thường mà không hề làm khó dễ. Đối phương ban đầu hơi căng thẳng nhưng sau đó dần thả lỏng, thậm chí khi Mao Đầu nhắc đến cuốn sách cậu ta từng đọc thì cậu ta còn thuận miệng giải thích thêm vài câu.
Màn đối thoại tình huống đầu tiên diễn ra khá suôn sẻ, các sinh viên bên dưới cũng hoàn toàn thả lỏng.
Duy chỉ có Hỉ Bảo phồng má, cô cứ có cảm giác anh trai sắp tung chiêu hiểm.
Thực ra người tung chiêu hiểm không phải Mao Đầu mà là giáo sư già. Theo ý ông ấy, học trò ông dạy ra chẳng lẽ chỉ biết dăm ba câu hỏi đường, gọi món, mua đồ vớ vẩn? Ồ không, đương nhiên không thể thế được. Tiết học này chỉ là món khai vị, đợi sinh viên quen rồi thì ông khắc có cách trị bọn họ.
Sau ba màn đối thoại tình huống liên tiếp, giáo sư tạm tha cho họ và bắt đầu giảng bài như thường lệ. Tuy nhiên trước khi kết thúc hai tiết tiếng Pháp hôm nay, ông đột nhiên lên tiếng.
“Bài kiểm tra tình huống tính vào điểm cuối kỳ sẽ không đơn giản như vậy đâu. Đề tài tạm định là: 'Hợp tác kinh tế thương mại Trung - Pháp', 'Hoạt động giao lưu văn hóa Trung - Pháp', 'Tiến trình cải cách trang phục Trung - Pháp', 'Văn hóa ẩm thực Trung - Pháp'...”
Đám sinh viên đang thu dọn đồ đạc: “...”
Mấy cái khác còn đỡ, kinh tế thương mại là cái quỷ gì? Họ học khoa tiếng Pháp chứ có phải khoa Quản lý đâu!
Hỉ Bảo cũng bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Tuy người diễn cùng là Mao Đầu nhưng cô vẫn có cảm giác sống không bằng c.h.ế.t. Phải biết rằng cô chỉ giỏi viết lách còn khẩu ngữ thì... dù không đến mức t.h.ả.m hại nhưng cũng chẳng thể gọi là tốt.
Đợi các bạn ôm sách lục tục rời đi, Hỉ Bảo cũng theo dòng người ra khỏi lớp nhưng cô không đi xa mà đứng đợi Mao Đầu ở cửa.
Mao Đầu ở lại nói chuyện với giáo sư vài câu. Phòng học trống nên tiếng vang lớn, dù Hỉ Bảo đứng ngoài cửa cũng nghe loáng thoáng được vài câu. Chủ yếu là giáo sư nói Mao Đầu gật đầu lia lịa, đại ý là bảo Mao Đầu đừng khách sáo và phải tàn nhẫn với sinh viên Bắc Đại một chút mới là có trách nhiệm với họ.
Thế là khi Mao Đầu bước ra, đập vào mắt là ánh nhìn đầy u oán của em gái.
“Ha ha ha ha...”
Mao Đầu vốn định an ủi Hỉ Bảo nhưng nhìn thấy vẻ mặt khác hẳn vẻ bình tĩnh thường ngày của cô, cậu không nhịn được cười phun ra.
“Anh biết không? May mà em học tiếng Pháp cùng khóa dưới chứ không em bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi.”
Hỉ Bảo không bỏ qua vẻ mặt sụp đổ và ánh mắt oán hận của các bạn học khi nghe giáo sư tuyên bố đề tài. Đương nhiên ai cũng biết lỗi tại giáo sư, nhưng họ không dám trách thầy, đành trút giận bằng cách lườm Mao Đầu.
“Sao em lại học cùng khóa dưới?” Mao Đầu cười hì hì sán lại xách đồ giúp em gái, “Nào, nói anh nghe xem, có phải không theo kịp bài vở không? Anh dạy kèm cho.”
Hỉ Bảo đột nhiên thông cảm với các bạn học vô cùng.
Thực ra Hỉ Bảo không phải không theo kịp chỉ là lúc cô hứng chí muốn học tiếng Pháp thì học kỳ 2 năm nhất đã qua một nửa, nên cô nghe dự thính vài buổi cùng khóa để bổ sung kiến thức cơ bản. Sang năm 2 mới chính thức học cùng tân sinh viên khoa tiếng Pháp. Với trình độ hiện tại, cô muốn nhảy lớp cũng không khó nhưng vì xác định học thêm một ngoại ngữ nữa nên cô cũng chẳng vội.
Nhưng cô vẫn cạn lời với Mao Đầu.
Kể qua tình hình của mình cho Mao Đầu nghe xong, Hỉ Bảo liếc nhìn anh trai:
“Anh có đi ăn cơm với em ở nhà ăn không?”
“Thôi khỏi, sinh viên năm nhất khoa tiếng Pháp hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t anh mười tám lần một ngày.” Mao Đầu nói với vẻ tự hào nồng đậm, “Anh chuồn trước đây, đợi đến trước tuần thi cuối kỳ anh quay lại ngược đãi bọn họ tiếp!”
Mao Đầu ngừng một chút rồi nháy mắt tinh nghịch với Hỉ Bảo:
“Thế nào? Dù sao cũng là em gái anh, cần anh tiết lộ đề không?”
“Không cần, em tin mình qua được.”
Hỉ Bảo từ chối thẳng thừng.
“Được thôi! Lúc đó anh nhất định sẽ không khách sáo với em đâu.”
Mao Đầu vừa nói vừa liếc về phía khúc quanh sau lưng, hình như cậu vừa thấy một bóng người lướt qua nhưng rất nhanh cậu quẳng chuyện đó ra sau đầu, trong lòng tính toán xem nên hành hạ cô em gái đáng yêu này thế nào.
Hỉ Bảo tuyệt đối không ngờ anh trai cô nói không khách sáo là không khách sáo thật. Đến phần kiểm tra tình huống trước tuần thi, Mao Đầu phát huy mười hai thành công lực dồn cô vào thế bí đến mức á khẩu không trả lời được. Điều này khiến những bạn học tình cờ biết quan hệ anh em của hai người vô cùng thương cảm: Đã bảo nương tay rồi mà? Nương tay kiểu này đấy à?
Đương nhiên, đó là chuyện sau này.
Tiễn Mao Đầu xong, Hỉ Bảo đi nhà ăn mua cơm về ký túc xá. Chợt nhớ ra một chuyện, cô vội kể chuyện lớp tiếng Pháp hôm nay cho Lưu Hiểu Lộ nghe rồi hỏi:
“Cậu bảo khoa tiếng Anh bọn mình có thêm phần luyện tập đối thoại tình huống không?”
Lưu Hiểu Lộ há hốc mồm. Cô ấy không có tiết hai tiết đầu, vừa khéo các bạn cùng phòng đi vắng nên ở lại ký túc xá dịch tài liệu. Tuy khoản dịch thuật cô ấy không bằng Hỉ Bảo nhưng đó là do tính cách hay chạy nhảy, không ngồi yên được chứ không phải không làm được.
Về khẩu ngữ, thực ra cô ấy cũng chẳng hơn Hỉ Bảo là bao, kẻ tám lạng người nửa cân, năng lực xử lý văn bản và nghe hiểu vượt xa khả năng nói.
“Chắc... chắc là không đâu nhỉ?” Lưu Hiểu Lộ sợ đến mức không dám dịch tiếp, cứ cảm giác sẽ viết ra thứ gì kỳ quái liền vội vàng gom sách vở lại một đống ném lên đầu giường, sán đến trước mặt Hỉ Bảo hỏi dồn, “Tống Ngôn Hề, cậu nói kỹ lại vụ đối thoại tình huống xem nào, là thế nào? Cho câu hỏi trước để học thuộc hay hỏi bất ngờ?”
Cậu nói xem?
Hỉ Bảo không trả lời chỉ dùng ánh mắt diễn tả nỗi bi thương tột cùng. Tuy nhiên trong lòng cô vẫn nuôi chút hy vọng, nghĩ khoa tiếng Anh chưa chắc đã học theo khoa tiếng Pháp, chơi cái trò hố người không đền mạng này ngay sát tuần thi.
Vấn đề là...
Nếu người khác nói câu này thì tỉ lệ thi và không thi là 50/50 nhưng từ miệng Hỉ Bảo nói ra thì đáp án đã quá rõ ràng.
Quả nhiên tiết tiếng Anh sau đó, giảng viên hớn hở thông báo sẽ thêm một nội dung thi hoàn toàn mới, chiếm tỉ trọng điểm khá cao. Hơn nữa đề tài bên khoa tiếng Anh bê nguyên xi các sự kiện chính trị quan trọng của đất nước trong 5 năm gần đây.
Ví dụ như cải cách mở cửa, phát triển kinh tế, thiết lập quan hệ ngoại giao với các nước, đón tiếp đoàn đại biểu thăm Trung Quốc... Đề cập đến đủ mọi mặt, dường như sợ sinh viên nước đến chân mới nhảy nên ép phải học thuộc lòng trước.
Giảng viên nói rất rõ ràng, luyện tập đối thoại tình huống chính là kiểm tra năng lực khẩu ngữ và phản ứng tại chỗ. Ngoài ra xét thấy tương lai đa phần sinh viên sẽ làm công tác phiên dịch nên sẽ thêm phần lễ nghi phiên dịch, cũng như tính chính xác và hợp lý trong cách dùng từ.
