Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 130.3: Sóng Gió Ở Quê Và Sự Cố Bắc Đại (3)

Cập nhật lúc: 08/05/2026 02:09

Sự việc bị làm lớn, có người nhớ lại mấy vụ tố cáo trước đó.

Chuyện tố cáo ở trường đại học xảy ra thường xuyên rốt cuộc đây là học phủ cao cấp, trông chờ người ta gặp chuyện là ba mặt một lời cãi nhau ỏm tỏi thì không khả thi lắm. Đa phần mọi người chọn cách tố cáo, chín phần mười là nặc danh.

Thư tố cáo nhiều nhất là về nhà ăn: không phải đồ ăn dở thì là có ruồi, gặp phải thời tiết cực đoan nóng lạnh thì đồ ăn lạnh ngắt như băng hoặc mùi như thiu, những tố cáo kiểu này nhiều vô kể.

Đối với việc này trường thường làm là định kỳ kiểm tra nghiêm ngặt các nhà ăn nhưng vì người tố cáo quá nhiều, dù có những lời lẽ quá khích thì trường cũng lười tra xét kỹ.

Nhưng lần này khác, cấu kết gian lận là chuyện lớn. Nếu điều tra ra là thật, không chỉ sinh viên bị ghi lỗi nặng thậm chí đuổi học mà ngay cả giáo sư cũng bị liên lụy, thậm chí bị sa thải.

Cùng là vu khống, nếu vu khống nhà ăn có ruồi thì chỉ là chuyện cỏn con nhưng vu khống giáo sư và sinh viên cấu kết gian lận thì tính chất nghiêm trọng hơn nhiều.

Tháng đầu tiên sau khai giảng, Hỉ Bảo đã khôi phục tâm trạng bình thường chưa đầy mười phút sau buổi nói chuyện. Trừ việc thỉnh thoảng bị bạn học tò mò chặn đường hỏi han còn lại cô vẫn như cũ, trước kia thế nào giờ vẫn thế, vẫn chìm đắm trong học tập. Đợi một tuần sau, nhiệm vụ dịch thuật mới xuống thì cô càng bận rộn hơn.

Ngược lại kẻ tố cáo kia nơm nớp lo sợ suốt một tháng, minh họa hoàn hảo cho câu "ăn không ngon ngủ không yên". Dù vậy hơn một tháng sau, cô ta vẫn bị mời lên văn phòng lãnh đạo viện. Chính khoảnh khắc bước vào văn phòng, cô ta mới có cảm giác chiếc giày thứ hai cuối cùng cũng rơi xuống đất.

Cái gì đến rốt cuộc cũng phải đến...

Những chuyện này đều không ảnh hưởng đến Hỉ Bảo, ngay cả khi có bạn học nhiều chuyện đặc biệt báo tin này cho cô thì cô cũng chẳng có phản ứng thừa thãi nào.

Chuẩn bị bài, học tập, ôn tập, mở rộng phạm vi đọc, dịch tác phẩm văn học, học từ vựng, luyện khẩu ngữ... Còn bao nhiêu việc phải làm, cô thực sự không có sức đâu mà phân tâm cho những chuyện thị phi râu ria đó.

Trong khi Hỉ Bảo chìm đắm vào học tập, hai chị em họ Xuân Mai và Xuân Phương cũng theo chân cô út Tống Cúc Hoa bắt đầu hành trình khởi nghiệp mới.

Nói ra thật buồn cười, vì Xuân Mai và Xuân Phương đi theo Tống Vĩ học buôn bán đúng lúc anh em họ mở rộng chi nhánh ồ ạt nơi nào cũng thiếu người. Kết quả là ở cửa hàng tổng hợp lại tập trung một đám nhân viên mới còn hai cô em gái vốn được hứa hẹn "cầm tay chỉ việc" thì chỉ được dạy vỏn vẹn nửa tháng rồi bị thả nổi tự bơi.

Đợi sau Tết Tống Cường và Tống Vĩ đổi ca. Đương nhiên lúc giao ca, họ chắc chắn sẽ triệu tập nhân viên quản lý cấp trung họp hành tiện thể cho nhân viên bên dưới biết Tống Cường mới là ông chủ lớn đi miền Nam trong truyền thuyết. Đợi Tống Vĩ đi miền Nam, mọi việc ở Bắc Kinh đều phải nghe theo Tống Cường.

Chuyện này vốn chẳng có gì, cấp dưới đâu dám ý kiến. Kết quả Tống Cường sau Tết về cửa hàng tổng kiểm tra, do không dặn trước nên thuận miệng gọi hai cô em về nhà ăn cơm làm đám nhân viên trợn tròn mắt.

Cũng chính lúc này người ở cửa hàng tổng mới biết hai cô gái có nhan sắc trung bình trong tiệm lại là em gái ông chủ. Trong lúc nhất thời, mọi người trong lòng ngũ vị tạp trần hận không thể quay ngược thời gian về nửa năm trước, nhân lúc không biết chuyện mà khổ sở theo đuổi con gái Tống gia. Đương nhiên đó chỉ là giấc mơ hão huyền.

Thân phận bị lộ không bao lâu, Xuân Mai và Xuân Phương rời cửa hàng điện máy ở Đại Sách Lan chuyển sang đi theo Tống Cúc Hoa khởi nghiệp quần áo.

Tống Cúc Hoa có kinh nghiệm buôn bán lại có quan hệ làm ăn nhiều năm với các xưởng may lớn nhỏ ở miền Nam, đương nhiên cũng rèn được con mắt tinh đời và tính tình khéo léo của dân buôn.

Xuân Mai và Xuân Phương tuy làm ở cửa hàng điện máy hơn nửa năm nhưng vì không trải qua giai đoạn đầu khởi nghiệp gian nan mà mọi thứ đều có sẵn, hơn nữa hàng hóa điện máy toàn là hàng hiếm, ngay cả kênh nhập hàng khó khăn nhất cũng chưa qua tay họ coi như họ hưởng thành quả có sẵn, cùng lắm học được chút da lông, tiếp theo còn phải tôi luyện nhiều.

May mắn là người Tống gia vốn cực đoan, không phải loại há miệng chờ sung thì là loại chịu thương chịu khó làm được việc. Hiển nhiên Xuân Mai và Xuân Phương thuộc loại sau.

Để ủng hộ hai cô em khởi nghiệp, Tống Cường và Tống Vĩ mỗi người bỏ ra hai ngàn đồng, đồng thời để tạo áp lực nói rõ đây là cho vay chứ không phải cho không. Hỉ Bảo về nhà nghe được chuyện này, cô là tiểu phú bà dù trừ tiền mua cái sân nhỏ gần Bắc Đại và chi tiêu mấy năm nay, vẫn còn vài ngàn tiền tiết kiệm. Tuy nhiên cô không tiện vượt mặt hai anh nên cũng bỏ ra hai ngàn cho hai chị vay mỗi người một ngàn.

Thấy Hỉ Bảo cũng bỏ tiền, Bà cụ Triệu bĩu môi cũng móc ra hai trăm đồng, mỗi đứa một trăm:

“Đừng chê ít, đây là bà cho không hai đứa mày, không cần trả.”

Xuân Mai và Xuân Phương cười hì hì nhận lấy sự ủng hộ của bà nội, đồng thời vỗ n.g.ự.c đảm bảo:

“Bà yên tâm, bọn con nhất định làm tốt, cái này coi như tiền bà góp cổ phần.”

Mãi đến mười mấy năm sau bà cụ Triệu vẫn còn hối hận sao hồi đó không ủng hộ nhiều hơn? Cổ phần ấy à, cái thứ đó lúc đầu bà nghe không hiểu, sau này hiểu ra thì đơn giản là: quanh năm suốt tháng chẳng phải làm gì, đến cuối năm có tiền hoa hồng chia chác, việc tốt biết bao!

Đương nhiên đó là chuyện sau này.

Lúc này sự nghiệp quần áo của ba cô cháu Tống gia vừa mới bắt đầu. Dù vốn khởi nghiệp so với người mới không tính là ít nhưng khó khăn ban đầu vẫn không nhỏ. Kênh nhập hàng không cần lo, Tống Cúc Hoa một mình giải quyết được nhưng những việc như tìm mặt bằng, trang trí dọn dẹp, tuyển nhân viên... suýt làm họ mệt c.h.ế.t.

Quay đầu lại, Xuân Mai và Xuân Phương than với bà nội:

“Bà ơi, xem ra đi học vẫn sướng nhất, không phải lo cái này nghĩ cái kia, buôn bán vất vả quá.”

“Thế hai đứa đừng buôn bán nữa, cũng thi cái đại học cho bà xem. Không cần Bắc Đại, trường nào cũng được.”

Bà cụ Triệu nói.

Một câu nói dọa hai cô cháu mặt cắt không còn giọt m.á.u. Nếu hai cô có năng lực này thì ngày xưa đã chẳng trượt cấp ba. Càng miễn bàn rời ghế nhà trường bao năm, thi đại học gì đó cứ để kiếp sau hãy tính, trước mắt buôn bán quan trọng hơn.

Bà cụ Triệu dọa chạy hai đứa cháu gái rồi lại nhắm vào những người khác trong nhà. Tuy nhiên, chi ba "mù" nhất và hay gây chuyện nhất đã bị vứt bỏ tàn nhẫn ở quê còn những người lên Bắc Kinh thì bị bà dọa không chỉ một lần, chẳng ai dám ngoi lên gây sự nữa.

Nhìn đi nhìn lại chẳng thấy mầm mống xấu nào, bà cụ Triệu rảnh rỗi lại đi tìm các bà bạn già.

Năm mới đã qua, đội trống cơm người cao tuổi lại lên đường còn có bà chị Tưởng người Bắc Kinh gốc làm bánh trái rất ngon, bà cụ rảnh rỗi có thể đi bái sư học nghệ, bánh trái ở đây tinh xảo hơn ở quê nhiều.

Con người là thế, rảnh quá hóa rồ bận rộn thì ổn, suốt ngày kêu gào vô vị chẳng qua là không tìm được trọng tâm cuộc sống hoặc là trọng tâm cứ đặt hết lên người khác. Cũng may muốn thay đổi không khó. Vợ chồng Tống Vệ Quốc và Tống Vệ Đảng, những người từng tưởng lên Bắc Kinh sẽ buồn chán cũng lần lượt tìm được mục tiêu mới.

Anh em Tống Vệ Quốc năm ngoái theo chân Tống Vĩ, năm nay chuyển sang theo Tống Cường. Hai người tuổi không còn trẻ, việc nặng không làm được nhưng việc xem hàng với kiểm kê thì không thành vấn đề. Như Tống Vệ Quốc làm cán bộ thôn bao năm, ít nhất trong mắt đám công nhân nông dân lên thành phố làm thuê vẫn rất có uy. Còn Tống Vệ Đảng có tay nghề điện nước lại được Tống Vĩ kèm cặp nửa năm, giờ đối với các loại đồ điện không nói là tinh thông nhưng ít nhất đều biết sử dụng, thỉnh thoảng còn giúp huấn luyện người mới.

Trương Tú Hòa và Vương Bình trước kia còn rảnh rỗi sinh nông nổi, thậm chí chán đến mức chỉ biết xem mắt cho con gái bị Bà cụ Triệu mắng cho một trận, thực sự cũng tủi thân một thời gian. Cũng may sau đó không lâu hai bà cũng tìm được việc làm. Ngoài việc nhà mỗi ngày, thi thoảng họ lại sang chỗ con gái, rốt cuộc Xuân Mai và Xuân Phương đang khởi nghiệp là lúc thiếu người nhất.

Ai cũng bận rộn, huống chi Mao Đầu vốn đã chạy nhảy lung tung. Sau khi quay xong một mùa sitcom gia đình cuối cùng cậu cũng có thời gian nghỉ ngơi. Còn có quay mùa tiếp theo hay không thì phải đợi phim chiếu xem phản hồi thế nào đã.

Kết quả vất vả lắm mới được nghỉ, Mao Đầu chạy đến Bắc Đại tìm em gái thì Hỉ Bảo rất bận; chạy về nhà tìm ba mẹ thì ai cũng không rảnh; tìm anh chị thì người bận khởi nghiệp kẻ bận mở rộng kinh doanh; tìm ông bà thì đội Thái Cực và đội trống cơm đều có lịch hoạt động không rảnh trông cháu...

Đứng bên dòng người tấp nập, Mao Đầu chìm vào suy tư sâu sắc. Sao cậu lại t.h.ả.m thế này? Cả nhà đều bận rộn, chẳng ai thèm để ý đến cậu?

Cực chẳng đã, Mao Đầu bắt hai chuyến xe buýt chạy đến căn cứ thể thao quốc gia ở ngoại ô Bắc Kinh. Cậu định đi thăm Xú Đản, gặp được người rồi nhưng vừa chạm mặt Xú Đản đã giáng cho cậu một đòn chí mạng.

“Anh Hắc Tử!”

“Anh, có người mời em đóng phim điện ảnh, bảo là muốn quay chủ đề anh hùng, các ngành nghề đều có còn bảo em là anh hùng trên sân điền kinh... Nhưng huấn luyện viên không đồng ý.”

--

Hết chương 130.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.