Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 138.1: Mối Tình Trắc Trở Của Mao Đầu (1)
Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:03
Thế vận hội Olympic Seoul năm 88 còn lâu mới tới, ngay cả Đại hội Thể thao Toàn quốc cảm giác cũng còn rất xa vời. Ít nhất đối với Xú Đản mà nói thì mấy cái này hoàn toàn không phải chuyện gì to tát, rốt cuộc thì cho dù hôm nay huấn luyện viên vừa mới lên dây cót tinh thần cho cậu thì chẳng cần đợi đến mai, cứ đến tối là cậu lại ăn sạch trơn cùng với cơm tối rồi.
Cũng vì vậy cậu hoàn toàn không biết bản thân lại bị người ta để ý, hơn nữa người nhắm đến cậu còn chia làm mấy phe. Ngoài tổ huấn luyện của đội điền kinh còn có tổ chương trình Gala cuối năm đang vội vàng muốn đến xem náo nhiệt, thậm chí ngay cả xưởng sản xuất phim cũng muốn chen chân vào một chút.
Từ khi quốc gia bắt đầu phát triển mạnh kinh tế, cảm giác toàn bộ phong mạo xã hội đều hoàn toàn khác biệt so với trước kia. Rõ ràng mấy năm trước người ta còn đang liều mạng vì miếng ăn, đến bây giờ không chỉ đơn giản là bắt đầu theo đuổi hưởng thụ vật chất, mà kéo theo đó là càng thêm đề cao hưởng thụ về phương diện tinh thần.
Tuy nhiên đối với Xú Đản mà nói thì cuộc sống vẫn vô cùng đơn giản, thậm chí còn bình lặng hơn cả chị ruột Hỉ Bảo của cậu. Ngoài việc huấn luyện hàng ngày, cậu cũng chỉ sáng trưa chiều gặp mặt ăn cơm cùng bạn gái, mỗi tuần gọi điện thoại cho mẹ ngoài ra chẳng còn gì khác.
"Đi đâu đấy? Lại đi tìm bạn gái hả?"
Huấn luyện kết thúc, đồng đội cầm khăn bông lau mồ hôi trên trán. Có thể luyện ra một đầu đầy mồ hôi giữa ngày đông giá rét, chỉ riêng điều này đã đủ thấy cường độ huấn luyện ngày thường của họ.
Tình huống của Xú Đản tốt hơn cậu ta một chút. Cậu không dễ dàng bùng nổ, mặc dù thành tích mỗi lượt chạy trong đội đều tính là không tồi nhưng đó là so với các đồng đội, còn ở phía bản thân cậu chỉ có thể xem là thường thường. Dùng lời của huấn luyện viên mà nói, đồng chí Tống Đào là kiểu tuyển thủ dành cho giải đấu lớn, huấn luyện hàng ngày nhiều nhất chỉ bỏ ra tám phần sức lực, đến lúc lên sân đấu mới có thể toàn lực ứng phó. Hơn nữa cậu còn biết cách hơi thu mình lại ở vòng bảng cho đến khi vào chung kết thì trong nháy mắt như biến thành một người khác, liều mạng mà tranh đấu.
Những kinh nghiệm này đến từ Thế vận hội lần trước nhưng kỳ thực sự thật không phải như vậy. Không ai biết khi Xú Đản đứng ở trận chung kết, xung quanh trái phải toàn là những người giống "anh Mao Đầu" thì nội tâm cậu đã sụp đổ đến mức nào.
Những năm tháng đó nỗi sợ hãi bị anh Mao Đầu chi phối...
Còn về huấn luyện hàng ngày, đồng đội thuần một sắc đều là đồng bào, cho dù tuyển thủ điền kinh phổ biến đều bị phơi nắng thành màu da lúa mạch thì cũng không đến mức nhận nhầm người. Không có áp lực, tự nhiên cũng sẽ không có động lực, ngay cả động lực còn không có nói gì đến liều mạng phấn đấu phá kỷ lục?
Chân tướng chính là tàn khốc như vậy, đáng tiếc trước mắt còn chưa có ai nhìn thấu những điều này.
Người đồng đội mở miệng đặt câu hỏi chính là một trong những người hoàn toàn không hay biết gì. Hôm nay huấn luyện cậu ta biểu hiện không tồi, có mấy lần còn suýt nữa song hành cùng Xú Đản, tuy rằng khoảnh khắc cuối cùng vẫn bị vượt qua nhưng trong lòng cậu ta lại rất vui vẻ. Thua một chút không là gì, mấu chốt là thua ai một chút, cậu ta tin tưởng vững chắc chỉ cần tiếp tục nỗ lực, đợi đến kỳ Thế vận hội tiếp theo có lẽ sẽ là khoảnh khắc cậu ta tỏa sáng rực rỡ.
"Đúng vậy, đi tìm vợ tớ."
Xú Đản vắt khăn bông lên cánh tay, đơn giản thu dọn đồ đạc, tính toán đi tắm rửa thay bộ quần áo sạch sẽ rồi mới đi tìm bạn gái.
"Hai người không phải mới đính hôn sao? Đã vợ ơi vợ à rồi à?"
Đồng đội dừng động tác lau mồ hôi, quay đầu kỳ quái hỏi.
"Đính hôn rồi mà còn không phải là vợ à?" Xú Đản hỏi ngược lại một câu, không đợi đối phương trả lời cậu liền tự mình cướp lời: "Dù sao cô ấy chính là vợ tớ, tớ nhìn thấy cô ấy cái nhìn đầu tiên là đã biết cô ấy là vợ tớ rồi. Cô ấy cười lên mềm mại, ngọt ngào, vừa nhìn thấy cô ấy cười là tớ thấy vui vẻ từ tận đáy lòng."
Đồng đội yên lặng ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng buồn bực, nụ cười ngọt ngào thì còn được chứ ai mà cười đến "mềm mại" được cơ chứ? Lại kịp thời nhớ tới những người trong đội tuyển quốc gia này hơn nửa đều là thất học, nửa mù chữ. Giống như loại tốt nghiệp cấp hai như cậu ta đã được coi là bằng cấp cao rồi.
Nghĩ như vậy trong lòng cậu ta liền thoải mái hơn nhiều, đang định cùng Xú Đản đi tắm rửa, kết quả vừa quay đầu lại người ta đã sớm chạy mất dạng:
"Này! Đợi tớ với!"
Điều kiện của căn cứ huấn luyện thể d.ụ.c quốc gia vẫn rất tốt, điều kiện này không chỉ đơn thuần là chỉ chuyện ăn, mặc, ở, đi lại, mà còn có nước nóng cung cấp 24 giờ - thứ cực kỳ hiếm lạ ở thời buổi này. Bất kể là xuân hạ thu đông, ít nhất việc tắm rửa quá thuận tiện, không chỉ có vòi hoa sen còn có nhà tắm công cộng để ngâm mình. Mỗi lần huấn luyện hàng ngày kết thúc, mấy gã đàn ông bọn họ đều sẽ tắm rửa lại ngâm mình một chút, vừa thoải mái lại giải tỏa mệt mỏi.
Tuy nhiên Xú Đản thường cũng chỉ tắm rửa qua loa. Chuyện ngâm bồn gì đó, người phương Nam chung quy không quá thích ứng lại nói có thời gian này, còn không bằng đi tìm bạn gái sớm một chút, cho dù không nói gì chỉ cần hai người ngồi cạnh nhau đều cảm thấy trong lòng ấm áp dễ chịu.
Hôm nay cũng giống như vậy, chờ đồng đội của cậu vội vã chạy tới nơi, cậu đã tắm gần xong rồi, quay đầu lại liền thay quần áo sạch sẽ chạy đi tìm bạn gái.
"Hèn chi mẹ tớ thường nói, ông trời thương người khờ, người ngốc có ngốc phúc. Haiz, tớ cảm thấy tớ cũng rất ngốc, sao chẳng có ai tới thương tớ chứ? Đến bao giờ mới có vợ đây..."
Một người bên cạnh thuận miệng tiếp lời:
"Chờ cậu lấy được quán quân Thế vận hội... à không, Toàn Vận Hội đi."
"Cũng đúng, tớ còn trẻ mà, một ngày nào đó có thể vượt qua anh Đào!"
Bị đồng bạn khích lệ như vậy, cậu ta trong nháy mắt bùng cháy ý chí chiến đấu, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang vọt vào nhà tắm.
Người tiếp lời kia cứ đứng ngây ra ở phòng thay quần áo một hồi lâu, mới làm ra vẻ mặt "hòa thượng quá cao sờ không tới đầu" (không hiểu ra sao) duỗi tay gãi gãi đầu:
"Anh Đào? Sao tớ nhớ mấy đứa mình đều lớn tuổi hơn Tống Đào nhỉ?"
Xú Đản đang vội vàng đi tìm bạn gái để "hoa tiền nguyệt hạ" hồn nhiên không biết, chính mình đã trong bất tri bất giác, từ em út vinh thăng lên làm anh.
Vinh thăng làm anh thì cũng phải tiếp tục sống.
Ngủ sớm dậy sớm, ba bữa cơm lành mạnh, huấn luyện hàng ngày... Xú Đản cùng bạn gái cậu tạm thời và trong một khoảng thời gian rất dài trong tương lai đều sẽ không có phiền não về củi gạo mắm muối tương dấm trà, có chăng chỉ là mồ hôi và nụ cười cùng với sự mong chờ đối với các giải đấu lớn.
Giờ phút này Xú Đản còn không biết, chính mình sẽ trở thành bóng đè của rất nhiều người. Những người đã đạt được thành tựu trước cậu thì thôi đi, t.h.ả.m nhất chính là bạn cùng lứa tuổi cùng với những vận động viên ưu tú còn nhỏ hơn cậu.
Rất nhiều khi, thật sự không phải bạn không đủ ưu tú mà là người khác quá ưu tú. Cũng như những ngôi sao bất kể ngày đêm đều ở trên bầu trời, rõ ràng trong đêm tối có thể tỏa ra ánh sáng mê hoặc lòng người lại vào lúc ban ngày khi mặt trời mọc lên, bị ánh nắng rực rỡ nóng bỏng kia làm cho ảm đạm thất sắc.
Xú Đản chính là cái mặt trời kia, đang từ từ mọc lên mà người đầu tiên bị "nướng chín" lại là kiện tướng chạy nước rút Lewis ở bên kia đại dương.
Lewis cũng xui xẻo, anh ta vốn nên tham gia Thế vận hội Moscow năm 80, không ngờ lại vừa khéo gặp phải chuyện Mỹ toàn diện tẩy chay Liên Xô. Lần đó, anh ta ngay cả thi đấu cũng chưa từng tham gia càng đừng nói đến chuyện đoạt giải quán quân.
Chờ đến Thế vận hội Los Angeles năm 84, anh ta ôm đầy hùng tâm tráng chí chờ mong có thể đoạt giải quán quân ngay tại sân nhà. Hơn nữa còn trông mong có thể tái hiện chiến tích huy hoàng của thần tượng Owens, cũng chính là một lần đoạt được bốn tấm huy chương vàng.
Mơ mộng tốt đẹp bao nhiêu thì hiện thực liền tàn khốc bấy nhiêu.
Năm 1984, Carl Lewis ngay trước cửa nhà mình đã gặp được đối thủ của cuộc đời anh ta. Dùng cách nói "trẻ trâu" thì chính là túc địch trong định mệnh của anh ta.
Tống đến từ Trung Quốc.
Năm đó, cậu liên tiếp mất hai tấm huy chương vàng, 100 mét và 200 mét - hai hạng mục thi đấu được cả thế giới chú ý này. Anh ta đều thua, lại còn là cái kiểu thua cả thi đấu lẫn thua cả con người. Cho dù đồng thời hắn cũng giành được ưu thế tuyệt đối và đoạt quán quân ở môn nhảy xa và chạy tiếp sức 4x100m, vẫn không thể khiến anh ta nguôi ngoai.
Thi đấu đồng đội và thi đấu cá nhân, ở góc độ quốc gia thì không kém gì nhau nhưng đối với bản thân vận động viên mà nói lại hoàn toàn bất đồng. Còn về nhảy xa, đó thuộc về phạm trù thi đấu điền kinh mà ở sân thi đấu chạy của Thế vận hội, cho đến nay anh ta vẫn chưa đạt được bất kỳ một tấm huy chương vàng cá nhân nào.
Hình như về sau cũng khó.
