Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 142.3: Nỗi Niềm Của Người Mẹ, Người Bà Có Con Cháu Ế (3)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 02:00
Tống Vệ Quân nghiêm túc suy nghĩ, quyết định trước khi tiết lộ tin tức nội bộ phải xác định rõ một chuyện:
"Mày nhớ kỹ, mày giống ba mày chứ không phải giống chú."
"Được được được! Thế chú nói cho con nghe đi, sang năm kẻ xui xẻo nào bị lôi ra làm điển hình thế?"
Tống Vệ Quân vừa định mở miệng thì nghe câu này lại nổi cáu. Cái gì gọi là kẻ xui xẻo? Cái gì gọi là lôi ra làm điển hình? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại ông lại thấy hào hứng:
"Nói linh tinh gì đấy? Nhưng chú nói cho mày biết, sang năm đúng là có một người, à không, phải là năm nay đã mùng một Tết rồi. Hay là thế đi, nói ra thì dài dòng, hai hôm nữa chú dẫn mày đến nhà người ta chúc Tết. Mày trổ hết tài nghệ ra làm cho người ta gật đầu đồng ý để mày đóng vai họ."
Ai bảo làm phim tiểu sử người thật việc thật cần chính chủ đồng ý chứ? Nếu đã qua đời thì phải được người thân trực hệ đồng ý. Cũng may tạm thời quân đội chưa định tuyên truyền anh hùng liệt sĩ, ít nhất trong hai ba năm tới sẽ lôi hết hải lục không quân ra làm một lượt. Tống Vệ Quân với tinh thần "không thể để mình xui xẻo một mình" quyết tâm kéo các chiến hữu xuống nước.
"Được! Quyết định vậy đi!"
Mao Đầu tự tin mười phần. Xem đi, ai bảo cậu không thể trụ lại trong giới giải trí, ai bảo cậu chỉ có kỹ thuật diễn mà không có quan hệ? Giờ thì hay rồi, ai bảo cậu không có quan hệ? Quan hệ của cậu nằm ở tận bên trên kia kìa!
Mao Đầu đã tính cả rồi, chờ vài chục năm nữa khi đã già cậu nhất định sẽ viết một cuốn hồi ký. Đến lúc đó mọi người sẽ hiểu vì sao năm nào phim mừng quốc khánh cũng có mặt cậu.
Vì sao ư?
Vì con ông cháu cha chứ sao!!
Tuy nhiên lúc này Mao Đầu còn chưa biết mình đang bị người ta đào góc tường.
Tết nhất hầu như nhà nào cũng tụ tập ở nhà xem tivi, đ.á.n.h mạt chược, chơi bài hoặc là bật nhạc nhảy nhót, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy hoạt động đó. Nhưng trong đó có một hoạt động khá đặc thù: một số gia đình thích nhân dịp này mượn cớ đi thăm họ hàng bạn bè để xem mắt.
Chương trình <<Đêm Nay Có Hẹn>> tối mùng một Tết cả Lương gia cũng đều xem.
Vốn dĩ ý định của Lương Mỹ Hà là cho người nhà xem chương trình này để họ hiểu vì sao cô yêu anh Xã Hội, như vậy sự phản đối của gia đình sẽ giảm đi không ít, cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ý tưởng quá tốt đẹp đến nỗi các anh em trai trong nhà vốn giữ thái độ trung lập thì sau khi xem xong chương trình liền kiên quyết phản đối. Lương Mỹ Hà ngơ ngác hoàn toàn.
"Tại sao chứ?!"
Anh cả Lương trước kia nghe vợ nói qua vốn định nghe theo em gái khuyên nhủ ba mẹ, sau lại nghĩ kỹ may mà chưa mở miệng. Lúc này thấy em gái đầy mặt không tin nổi đặt câu hỏi, anh ta cũng thở dài thườn thượt:
"Em nhìn đối tượng em chọn đi, người biết thì bảo cậu ta là diễn viên, người không biết tưởng cậu ta đi đào than đá về đấy."
"Thì sao chứ?"
"Được rồi, anh cũng mặc kệ cậu ta làm gì, em không sợ sau này sinh con ra giống ba nó à?"
Trước đó anh cả Lương chưa bao giờ thấy "giống ba" là từ xấu, rốt cuộc anh ta cũng giống ba mình mặt chữ điền mày rậm mắt to, không gọi là anh tuấn tiêu sái nhưng tuyệt đối không xấu. Nhưng sau khi xem xong...
Anh ta cảm thấy không thể nhìn thẳng vào cụm từ "giống ba" nữa.
Em trai Lương cũng không nhịn được lên tiếng:
"Chị, chị nhìn đối tượng chị chọn kìa, còn bảo cô gái bên cạnh là em sinh đôi. Sinh đôi đấy, sinh cùng ngày, anh ta lớn vội quá rồi chứ gì?"
"Đây không phải vấn đề vội hay không vội mà là lớn lên quá tùy tiện."
Anh cả Lương lại bồi thêm một nhát d.a.o.
"Anh, các người!"
Lương Mỹ Hà nói không lại hai người họ. Thực ra cô ấy vốn không phải người mồm mép ngược lại từ nhỏ đã rất văn tĩnh, khổ nỗi lại đặc biệt hâm mộ những người hoạt ngôn. Nói một cách nào đó cô ấy thích Mao Đầu chính vì Mao Đầu nói rất giỏi.
Lúc này bà cụ cố Lương gia chậm rãi mở miệng:
"Bà thấy cũng được đấy chứ."
Cả Lương gia: ...!!!
Dưới cái nhìn chăm chú của cả nhà, bà cụ cố kéo tay Lương Mỹ Hà lại chỉ tay vào tivi:
"Cô gái kia là em sinh đôi của cậu ta à? Tục ngữ có câu, cháu trai giống cậu, cháu gái giống cô, bà thấy không có vấn đề gì."
"Thế sao Tống Xã Hội lại giống ba? Con cũng giống ba mà."
Anh cả Lương không chấp nhận cách nói này lắm.
"Con gặp ba của Tống Xã Hội rồi à? Sao con biết cậu ta không giống cậu mình? Còn nữa, con giống ba chỗ nào, con giống cậu của con. Con với cậu ba của con như cùng một khuôn đúc ra, hồi mới đẻ bà ngoại con suýt nữa thì ôm nhầm con về đấy."
Mọi người nghe xong nhìn nhau, ý kiến phản đối lại chuyển sang quan sát.
Nếu theo cách nói này, tương lai Lương Mỹ Hà sinh con trai giống anh em cô thì cũng không đến nỗi xấu, lỡ sinh con gái giống cô gái xinh đẹp trên tivi kia thì quả thực là lãi to.
Duy chỉ có mẹ Lương vẫn không vui. Bà há miệng định nói nhưng cuối cùng không nỡ làm cụt hứng cả nhà, chỉ thầm tính toán ngày mai sẽ đưa bọn trẻ về nhà ngoại. Không biết em dâu bên nhà ngoại có nhớ lời bà dặn không. Nhất định phải mời người đó đến, tốt xấu gì cũng cho hai đứa trẻ một cơ hội.
Thế là trong tình huống Mao Đầu hoàn toàn không hay biết gì, cậu đã gặp phải nguy cơ vòng một. Nhưng cũng chẳng sao, với tính cách của Lương Mỹ Hà muốn chiếm được trái tim cô ấy thì độ khó cũng không thấp hơn Hỉ Bảo là bao.
Bên kia Lương Mỹ Hà vô tri vô giác đi theo mẹ về nhà ngoại gặp được cái gọi là thanh niên tài tuấn, sau đó... không có sau đó nữa.
Bên này Hỉ Bảo cũng dưới sự sắp đặt của bà cụ Triệu vốn đã hết kiên nhẫn, lần đầu tham gia chuyến thăm bạn bè mang mục đích chính là xem mắt. Cũng giống như Lương Mỹ Hà cô hoàn toàn không hay biết gì, cuộc gặp gỡ thậm chí còn chưa bắt đầu đã kết thúc.
Mẹ Lương: ... Hay là đồng ý cho xong?
Bà cụ Triệu: ... Ông trời ơi, cháu gái ruột của tôi ế đến nơi rồi!!
Đằng sau mỗi cô gái lớn tuổi độc thân đều có một hoặc vài vị trưởng bối đang phát điên, hơn nữa thường là trưởng bối nữ.
Đối với Lương Mỹ Hà mà nói dù sao cô cũng đã có đối tượng, gia đình chia làm ba phe: một phe phản đối, một phe quan sát, phe cuối cùng chỉ có cô và bà cụ cố kiên quyết đồng ý.
Còn Hỉ Bảo...
Hỉ Bảo hoàn toàn không có cảm giác gì. Cô thấy Tết năm nay cũng chẳng khác năm ngoái là mấy, cả nhà hòa thuận vui vẻ, Xú Đản còn mang bạn gái về, trừ Mao Đầu hơi bi thương một chút ra thì ai cũng vui vẻ.
Ừm, chính là như vậy.
Thấy cô vô tâm vô phế như thế bà cụ Triệu hoàn toàn hết cách.
Đêm đến bà cụ Triệu thở dài oán thán với ông cụ Tống:
"Con bé Bảo từ bé đến lớn đều ngoan ngoãn chưa bao giờ để tôi phải lo lắng nửa phần, sao đến lúc lớn rồi đến tuổi dựng vợ gả chồng thì lại chẳng hiểu mô tê gì thế nhỉ? Cái con bé này, cái con bé này!"
"Bà lo cái gì? Chỉ có con trai không lấy được vợ chứ làm gì có con gái không gả được chồng." Ý tưởng của ông cụ Tống hoàn toàn khác bà cụ Triệu. Theo truyền thống cũ ông thực ra muốn bế chắt trai hơn. "Bà rảnh rỗi thì khuyên thằng Cường, thằng Vĩ đi, hai đứa nó lớn tuổi thế rồi định làm lính phòng không cả đời thật à?"
"Tôi quản hai đứa nó làm gì? Một đứa hai đứa chủ ý còn lớn hơn trời, thích làm gì thì làm."
"Thế mình không bế chắt trai à?"
"Đằng nào cũng ngốc nghếch cả, chi bằng chờ Xú Đản cưới vợ sinh đứa chắt thông minh cho ông bế." Bà cụ Triệu bực bội ngồi xuống giường lát sau lại nhịn không được thở ngắn than dài, "Con Bảo nhà mình bao giờ mới lớn được đây? Sao nó chỉ lớn tuổi mà không lớn cái đầu thế nhỉ?"
Nói đúng ra thì không phải không lớn cái đầu mà là đầu óc toàn dùng vào việc học. Bà cụ Triệu chỉ cần nhớ đến cảnh cháu gái ngày nào cũng ôm mấy quyển sách nguyên văn như sách trời ra đọc là lại đau đầu, đau chân, đau n.g.ự.c.
"Không được, cậu thanh niên lần trước vô dụng quá, là tôi tôi cũng chả thèm huống chi là con Bảo." Bà cụ Triệu vẫn cảm thấy mình không thể ngồi chờ c.h.ế.t nhưng bà lại không muốn nói quá rõ ràng. Từ đáy lòng bà hy vọng Hỉ Bảo có thể gặp được người trẻ tuổi mình thích và cũng thích mình chứ không phải...
"Bà nói chuyện với nó xem, nó chẳng phải cái gì cũng nghe bà sao?"
Ông cụ Tống thình lình lên tiếng.
Bà cụ Triệu quả quyết lắc đầu:
"Ông già này, ông tưởng tôi chưa nghĩ đến cái này sao? Tôi nghĩ rồi nhưng tôi sợ!"
"Sợ gì?"
"Con Bảo từ bé cái gì cũng nghe tôi, tôi chỉ sợ quay đầu lại tôi bảo nó tìm đại ai đó mà tìm hiểu thì nó sẽ gật đầu đồng ý ngay tắp lự. Thế thì khác gì thời xưa cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy? Tôi vẫn mong nó có thể tìm được người mình thích."
Ông cụ Tống nghiêm túc cân nhắc theo ý bà một hồi lâu nhịn không được lắc đầu nói: "Bà muốn con bé Bảo gả cho người nó thích? Thế thì đơn giản, tôi biết nó thích ai nhất."
"Ai?"
Bà cụ Triệu kinh ngạc.
"Bà chứ ai! Người con Bảo thích nhất chẳng phải là bà già bà hay sao?"
--
Hết chương 142.
