Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 145.3: Hỉ Bảo Nổi Tiếng (3)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 09:03
Bình tâm mà xét, cách tính toán này không sai nhưng logic thì có vấn đề. Ai mà trừ lúc ngủ ra toàn đọc sách chứ? Nhưng đối diện với Hỉ Bảo nghiêm túc, Vương Đan Hồng chần chừ một chút, không biết do tâm lý gì mà lại gật đầu theo bản năng:
"Ừ, tớ đọc ngay đây."
"Bây giờ là 12 giờ trưa, 10 giờ tối tắt đèn, cậu lãi thêm được 10 tiếng đấy."
Hỉ Bảo vui vẻ nói với vẻ mặt cậu hời to rồi.
Vương Đan Hồng bị cuốn theo đặt phích nước xuống, cầm cuốn sách trên cùng lên bắt đầu vừa đọc vừa ghi chép nghiêm túc. Mãi đến khi những người khác trong phòng về, cô ta mới sực nhớ ra mình chưa ăn trưa, chưa kịp đi trả phép với giáo viên hướng dẫn, quên cả lấy thời khóa biểu, và còn...
Lưu Hiểu Lộ nghe Vương Đan Hồng khóc lóc kể lể xong, chỉ nhìn cô ta với ánh mắt thương hại như nhìn kẻ hỏng não:
"Tại sao cậu lại đi nghe lời Tống Ngôn Hề chứ?"
Đúng rồi, tại sao nhỉ...
Học kỳ hai năm cuối đại học cứ thế bắt đầu.
Người ta nói tin đồn sẽ dừng lại trước kẻ trí nhưng thực tế, trước khi Vương Đan Hồng nổi giận, dù trong trường toàn là học bá thì tin đồn cũng chẳng có dấu hiệu dừng lại. Nhưng sau khi cô ta nói ra những lời đó, cân nhắc đến tiền đồ học vấn của bản thân, những nữ sinh vốn ham hố bàn tán thị phi cũng dần im miệng.
Bảo phong tục thừa tự là tàn dư phong kiến ư? Vậy thì gọi là nhận nuôi đi. Chẳng lẽ để anh hùng cống hiến hết mình cho đất nước rồi phải chịu cảnh cô độc sao? Hơn nữa ba mẹ đẻ, ông bà nội người ta đều đồng ý thì liên quan quái gì đến mấy người!
Có thể xét về chức vụ, vị trí của Tống Vệ Quân ở Bắc Kinh không tính là cao nhưng ông lại là tấm gương anh hùng được cấp trên đề cử. Đừng nói ông chưa từng làm gì sai, kể cả có thật thì cũng xin mời câm miệng.
Trong một thời gian ngắn, Hỉ Bảo trở thành đề tài cấm kỵ trong các bạn học. Trong tình huống chính cô cũng không hay biết, cô đã bị gán mác con ông cháu cha quân đội. Đương nhiên cách nói này cũng chẳng sai lắm.
Thoáng cái học kỳ mới đã trôi qua một tháng.
Đông qua xuân tới, dù chỉ cách nhau hơn một tháng nhưng nhiệt độ ở Bắc Kinh như tăng lên đáng kể. Mới mấy hôm trước tuyết còn trắng xóa, ai nấy bọc kín như gấu thế mà chớp mắt áo bông quần bông dày cộp đã được trút bỏ. Dù trời vẫn còn se lạnh nhưng nhiều cô gái yêu cái đẹp đã diện áo gió cùng váy dài.
Mốt năm nay là áo len phối với váy yếm, đầu đội mũ che nắng, chân đi giày da bò, đeo thêm chiếc túi xách nhỏ một bên vai trông cực kỳ sành điệu.
Hỉ Bảo không chạy theo mốt, cô thích mua quần áo mùa xuân từ hai năm trước nhưng khổ nỗi trong nhà có hai bà chị cực kỳ thời thượng, ngày ngày chạy theo xu hướng.
Xuân Mai và Xuân Phương thay phiên nhau đến tìm Hỉ Bảo nhưng Xuân Mai đến nhiều hơn. Cô ấy thường cùng Hỉ Bảo đi dạo thư viện Bắc Đại, tiện thể tiêm nhiễm cho Hỉ Bảo những cách phối đồ hot nhất mùa xuân này.
Nhờ chương trình talkshow kia người trong trường cơ bản đều biết thân thế đặc biệt của Hỉ Bảo - tất nhiên không bao gồm phần sự thật được giấu kín. Tống gia trên dưới ai biết chuyện đều đồng lòng giữ bí mật. Trong đám con cháu trừ Tống Cường, Tống Vĩ đã hiểu chuyện và Xuân Lệ lâu không liên lạc thì những người khác đều không hay biết gì.
À đúng rồi, Mao Đầu biết, cậu chỉ giả vờ không biết thôi.
Mao Đầu: ... Mình và Hỉ Bảo là sinh đôi, là sinh đôi, là sinh đôi. Chuyện quan trọng phải nói ba lần.
Cũng hết cách, trước kia cậu luôn tưởng mình và Hỉ Bảo giống hệt nhau chỉ là da cậu đen hơn chút, nên lúc nào cũng tự tin tràn trề. Nhưng từ khi biết sự thật, cảm giác tuyệt vọng suýt dìm c.h.ế.t cậu. Hóa ra cậu không chỉ đen mà còn xấu.
Để không tự làm tổn thương mình, cậu chỉ có thể ngày ngày làm công tác tư tưởng, tự thôi miên bản thân rằng mình và Hỉ Bảo là sinh đôi giống nhau như đúc, chỉ là màu da chênh lệch hơi lớn mà thôi.
Chính là như vậy!!
Tuy nhiên Xuân Mai thì thực sự không biết. Cô ấy chỉ hơn Hỉ Bảo hai tuổi, từ khi có ký ức đến giờ, Hỉ Bảo vẫn gọi mẹ cô ấy - Trương Tú Hòa là mẹ. Tuy Hỉ Bảo hầu như không gọi Tống Vệ Quốc là ba nhưng nói công bằng thì chính Xuân Mai cũng chẳng mấy khi gọi.
Sáu đứa con của nhà Tống Vệ Quốc, bốn đứa con ruột đứa nào cũng chê bai ba mẹ hận không thể ra ở riêng ngay lập tức. Chỉ có hai đứa con nuôi là Hỉ Bảo bám bà nội còn Xú Đản bám mẹ. Riêng lão ba Tống Vệ Quốc thì bị con ruột chê, con nuôi ngó lơ, nghĩ cũng thấy tội nghiệp.
Xuân Mai không biết nội tình vẫn luôn coi Hỉ Bảo là em gái ruột. Theo cô ấy dù có thừa tự cho chú tư thì vẫn là em gái ruột mà thôi. Trước kia cách xa ngàn dặm thì chịu, giờ thì khác rồi. Đầu xuân mang quần áo đến, gió nổi lên mang giày mới sang. Trong lúc bà cụ Triệu còn chưa hoàn hồn thì Hỉ Bảo đã được thay mới từ đầu đến chân.
Điều này dẫn đến việc khi Hỉ Bảo diện đồ mới về nhà, bà cụ Triệu nhìn cô chằm chằm, mặt đầy vẻ khiếp sợ và vui mừng, thậm chí là mừng rỡ pha chút không thể tin nổi.
"Bảo à, ở trường có tốt không?"
"Có bạn nam nào bắt chuyện với con không?"
"Bộ quần áo này đẹp đấy, con tự mua à? Hay là ai đưa con đi mua? Hay là... người ta tặng?"
"Lại đây lại đây, đừng vội cất đồ, lát nữa bà cất cho. Con kể cho bà nghe trước đã, khai giảng hơn một tháng rồi sống thế nào? Có chuyện gì mới mẻ không? Kể kỹ cho bà nghe xem nào."
Hỉ Bảo hoàn toàn không hiểu sao bà nội đột nhiên nhiệt tình thế nhưng đã một tháng không gặp bà, cô cũng rất vui. Cô quẳng túi đồ xuống, khoác tay bà ra ghế sô pha ngồi rồi bắt đầu rủ rỉ tâm tình.
Ở trường mọi chuyện đều tốt. Dù có gì không tốt, bản thân Hỉ Bảo cũng chẳng cảm nhận được. Rốt cuộc đó là học phủ hàng đầu, nói xấu sau lưng thì có thể có chứ loại ngốc nghếch xông đến chỉ tận mặt mắng thì... hoàn toàn không.
Bạn nam bắt chuyện thì cũng có. Khoa Ngoại ngữ ít nam, nhưng Bắc Đại đâu thiếu con trai. Tỷ lệ nam nữ sinh viên thời này chênh lệch khá lớn, trừ một số ngành đặc thù còn lại nam sinh chiếm đa số. Vì thế việc gặp vài bạn nam bắt chuyện trong trường là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa chẳng có gì lạ.
Còn về bộ quần áo này...
"Được tặng ạ!" Hỉ Bảo vui vẻ nhận cốc nước đường bà cụ Triệu rót, uống một ngụm lớn rồi mới bổ sung, "Chị hai tặng đấy bà."
Bà cụ Triệu vốn đang cười tít mắt như hoa cúc nở, nghe câu sau suýt thì tắt nụ cười. May mà bà cố giữ bình tĩnh, tự nhủ chắc mình già rồi tai nghễnh ngãng nghe nhầm.
"Ai tặng cơ? Cái gì Kiệt?"
"Chị hai tặng ạ."
Dường như sợ bà cụ Triệu chưa đủ tuyệt vọng, Hỉ Bảo bưng tách trà, rành rọt từng chữ:
"Là chị Xuân Mai của con, chị hai tặng con đấy. Khai giảng xong chị ấy đến trường tìm con hai lần, tặng hai bộ quần áo mới từ đầu đến chân. Chứ anh hai con ấy à, cả tháng nay con chưa thấy mặt mũi đâu."
"Anh con lên tàu chiến rồi, chưa biết bao giờ về." Bà cụ Triệu không muốn nghe tin về Mao Đầu, chính xác hơn là bà cũng chẳng muốn nghe tin về Xuân Mai, "Sao lại là cái Mai T.ử tặng? Thôi kệ, ăn diện đẹp chút cũng tốt."
"Vâng vâng." Hỉ Bảo gật đầu lia lịa, bộ dạng bà nói gì cũng đúng.
Vốn dĩ câu vừa rồi chỉ là lời bà cụ Triệu tự an ủi mình, thấy Hỉ Bảo như vậy bà càng thêm bất lực. Nghĩ lại với người bình thường, ăn mặc tươi tắn xinh đẹp chắc chắn giúp ích cho việc tìm đối tượng, vấn đề là Hỉ Bảo đâu phải người thường.
Nghiêng đầu nhìn cháu gái uống nước đường ừng ực, tuy cử chỉ chẳng dính dáng gì đến tao nhã nhưng Hỉ Bảo vốn có nét đẹp trời sinh, dù chỉ là hành động uống nước đơn giản cũng toát lên vẻ đẹp mắt khiến người ta không nỡ rời mắt.
Bà cụ Triệu tuy ít học nhưng cũng hiểu, cháu gái bà không lấy được chồng tuyệt đối không phải do ngoại hình hay cách ăn mặc. Người mù cũng nhận ra Hỉ Bảo là một mỹ nhân, vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Khi bà cụ Triệu thở ngắn than dài đi chuẩn bị cơm trưa, Hỉ Bảo uống xong cốc nước đường ấm áp liền xách túi nhỏ về phòng mình. Cô cũng chẳng dọn dẹp gì nhiều, chủ yếu là không cần thiết. Phòng cô dù một tháng không có người ở nhưng bà nội ngày nào cũng vào lau dọn sạch sẽ. Hơn nữa cô chỉ về ngủ một đêm, đồ đạc mang theo chẳng đáng bao nhiêu, tiện tay vứt lên ghế rồi ra khỏi phòng xuống bếp tìm bà nội.
Kết quả vừa bước xuống hành lang thì nghe tiếng gọi cửa bên ngoài. Hỉ Bảo quay người đi ra cổng, vòng qua bức bình phong, mở cửa thì thấy một bà cụ lớn tuổi trạc tuổi bà nội cô, ăn mặc rất chỉn chu, mái tóc bạc chải chuốt gọn gàng trông rất minh mẫn.
"Cháu là Hỉ Bảo phải không? Bà tìm bà nội cháu, bà cụ Tống ấy, bà ấy có nhà không?"
Hỉ Bảo vội mời người vào. Cô chưa gặp các bà bạn già của bà nội mấy lần nên không biết người này:
"Bà nội! Bà nội ơi, có người tìm bà này."
Bà cụ Triệu cầm con d.a.o phay từ trong bếp đi ra:
"Ai đấy? À, bà Đinh hả, tìm tôi có việc gì thế?"
Bà cụ Đinh dường như đã quen với phong cách này của bà cụ Triệu, chỉ cười hỉ hả nói:
"Tiết mục của chúng ta được duyệt rồi, ngày Quốc tế Lao động sẽ được lên sân khấu biểu diễn đấy!"
"Thật á? Thế thì tốt quá."
Bà cụ Triệu vội vàng cất d.a.o phay vào bếp, một mặt mời bạn già vào nhà chính ngồi, một mặt sai Hỉ Bảo đi lấy trà pha nước.
"Không cần không cần, tôi chỉ qua báo một tiếng thôi." Bà cụ Đinh đảo mắt nhìn Hỉ Bảo, vẻ yêu thích hiện rõ mồn một, "Không ngờ hôm nay được gặp cô cháu gái bảo bối của bà, khá lắm khá lắm, thật sự rất khá. Nghe nói là sinh viên ưu tú của Bắc Đại à? Cháu trai út nhà tôi năm nay cũng thi đại học, nếu đỗ được Bắc Đại thì sau này tôi cũng có mặt mũi đi gặp ông nhà tôi."
"Nói linh tinh gì thế, bà chẳng biết thằng cháu đích tôn của bà tốt nghiệp Đại học Y Bắc Kinh à? Bác sĩ đấy, tiền đồ biết bao nhiêu!"
Bà cụ Triệu cười lớn giữ bà cụ Đinh ở lại chơi, mời ăn cơm trưa nhưng bà cụ Đinh nhất quyết đòi về.
"Tôi còn phải đi báo cho mấy nhà khác nữa. Bà đừng nhìn thời gian còn sớm, tôi chỉ sợ ngày Quốc tế Lao động mọi người lại đi chơi với gia đình thì hỏng việc. Tôi báo trước một tiếng để mọi người sắp xếp thời gian."
Bà cụ Triệu cũng không ép, tiễn bà bạn ra tận cổng:
"Thế được rồi, hôm nào rảnh mình tụ tập sau nhé."
--
Hết chương 145.
