Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 147.2: Tiểu Thảo Cô Nương (2)

Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:10

"Ách... Vâng ạ!" Rối rắm một hồi, Hỉ Bảo rốt cuộc vẫn nhận lời. Tuy nhiên nghi hoặc lớn nhất trong lòng cô lúc này lại là: "Tiểu thảo cô nương" là ý gì? Chị hai cô rõ ràng tên là Xuân Mai, là hoa cơ mà, sao lại dính dáng đến cỏ cây gì ở đây?

Hỉ Bảo ôm đầy bụng thắc mắc, sau khi được bà cụ Triệu phân phó đành phải nén lòng hiếu kỳ lại gọi điện cho Tống Cường. Đây không phải việc dễ dàng gì, ai bảo Tống Cường và Tống Vĩ mở đến hơn mười chi nhánh ở Bắc Kinh. Hơn nữa anh ta cũng chưa chắc đã ở cửa hàng, biết đâu lại đang bôn ba trên đường thì sao?

May mắn là vận may của Hỉ Bảo luôn không tệ, gọi đến cú điện thoại thứ ba thì tìm được Tống Cường.

"Anh cả, bà nội bảo em nói với anh chuyện này."

Hỉ Bảo một mặt kể lại lời bà nội dặn, một mặt thầm nghĩ may mà anh Cường không đi tỉnh khác bằng không có muốn tìm cũng chịu c.h.ế.t.

Tống Cường: ...!!!

Vừa nghe em gái mở đầu, anh ta còn tưởng bà cụ Triệu cuối cùng cũng bị ba mẹ anh ta thuyết phục muốn nhúng tay vào chuyện hôn sự của anh ta. Trăm triệu lần không ngờ!

__Thà rằng bà đến hành hạ con còn hơn!!

Nghĩ đến việc em gái lớn gả chồng xong thay đổi hẳn tính nết, Tống Cường có ngàn vạn lần không vui. Nhà mình đâu phải không nuôi nổi, dựa vào đâu mà cứ thế gả đi? Khổ nỗi trong lòng dù không tình nguyện đến mấy thì ngoài miệng vẫn phải ngon ngọt dỗ dành Hỉ Bảo hòng moi thêm tin tức.

"Bảo, em nói từ từ thôi, kể chi tiết vào, chị Hai em trước kia có nhắc gì đến chuyện này với em không? Sao lại đột ngột thế?... À, Phương Phương hả, đúng đúng, hai đứa nó dính lấy nhau suốt ngày, em ở trường suốt nên không rõ lắm. Được, anh nhớ rồi. Rạp chiếu phim Đại Quang Minh chứ gì, cách chỗ anh không xa, anh đi ngay đây!"

Cúp điện thoại, Hỉ Bảo vui vẻ báo cáo tình hình mới nhất với bà cụ Triệu.

Nhưng ở đầu dây bên kia, không khí chẳng vui vẻ chút nào. Tống Cường đằng đằng sát khí dập mạnh điện thoại:

"Tôi về trước đây, có việc gì mai nói sau!"

Phải về, trước tiên đón em gái về nhà sau đó lôi cả Xuân Phương ra tra hỏi cho ra lẽ. Còn về phía nhà trai, trước khi làm rõ em gái rốt cuộc nghĩ thế nào thì cứ vứt sang một bên đã. Đương nhiên nếu em gái thật lòng và thực sự coi gã kia là đối tượng tìm hiểu, vậy thì đừng trách ông anh vợ tương lai này dùng hết thủ đoạn để "khảo sát".

...

Cuối tuần này đối với Hỉ Bảo mà nói là bình phàm pha lẫn chút đặc sắc, trong đặc sắc lại có tia thăng trầm. Đến nỗi lần đầu tiên cô không mấy mặn mà với việc đi học mà chỉ mong ngóng muốn biết diễn biến tiếp theo.

Cuối cùng cô bị bà cụ Triệu đuổi ra khỏi nhà.

Haizz, vẫn phải đi học trước đã, quay đầu lại lúc nào rảnh rỗi nhất định phải hỏi cho ra nhẽ chuyện chị hai.

Với suy nghĩ đó, mang theo nỗi oán niệm vô hạn, Hỉ Bảo đeo túi xách, xách theo hộp thịt băm xào cay bà nội làm lên xe buýt về trường.

Nói ra thì đây là lần đầu tiên cô mang đồ ăn nhà làm đến trường. Trước kia bà và mẹ cũng chuẩn bị đồ ăn ngon nhưng thường để ở tiểu viện trong Bắc Đại, thi thoảng có mang về trường thì cũng chỉ là bánh kẹo hoa quả linh tinh.

Hỉ Bảo không có thói quen ăn mảnh nhưng đồng thời cô cũng không có thói quen chia sẻ. Vì từ nhỏ đã hình thành thói quen, bất kể là món ngon gì cô đều bày ra rõ ràng, anh chị em ai muốn ăn thì cứ lấy tự nhiên, kể cả đang ở trong túi cô mà hỏi xin là cô nhất định sẽ cho.

Nhưng cái này đâu bao gồm bạn cùng phòng?

Bà cụ Triệu cũng không ngờ rằng phàm là bà không dặn dò thì Hỉ Bảo dứt khoát không làm. Lần này vô tình nhắc tới, bà vội vàng xào một nồi thịt băm cay để cô mang về chia sẻ với bạn cùng phòng.

Cho đến khi Hỉ Bảo ra khỏi cửa, bà cụ Triệu vẫn còn thở dài. Cháu gái bà sao đến chút đạo lý đối nhân xử thế cũng không hiểu thế này? Không chịu thiệt thòi tất nhiên là không sai nhưng cũng đâu có nghĩa là cắt đứt quan hệ hoàn toàn với người ta. Chỉ mong bù đắp vẫn còn kịp, nếu không chẳng biết người ta nghĩ gì trong lòng.

Thực ra bà cụ Triệu không biết rằng Hỉ Bảo ở phương diện nào đó vẫn rất vui vẻ chia sẻ, chính là đống sách vở và các loại tài liệu học tập, ghi chép ôn tập của cô. Cũng vì thế mà dù bình thường nhân duyên của Hỉ Bảo rất bình thường nhưng cứ đến trước mỗi kỳ thi cuối kỳ, cô luôn trở nên đặc biệt được hoan nghênh. Rốt cuộc thành tích học tập của cô thực sự quá tốt, ghi chép và tài liệu trực tiếp của cô tự nhiên cũng trở nên vô cùng đắt hàng.

Nhìn chung tình cảnh của Hỉ Bảo ở trường luôn thay đổi.

Từ lúc ban đầu bị đa số mọi người hâm mộ ghen tị hận, đến sau này thì chai sạn cho đến hiện tại hơn nửa số người đều nhìn rõ bản chất của cô nên cũng lười so đo.

Năm cuối đại học Hỉ Bảo bắt đầu hành trình chia sẻ đồ ăn lần đầu tiên, từ đó một phát không thể vãn hồi. May mà bạn bè thân thiết của cô chỉ có vài người, người quen biết cũng không nhiều. Hơn nữa đây lại là năm cuối, dù là người ham hố chiếm chút tiện nghi thì đến lúc này ít nhiều cũng trân trọng tình nghĩa bạn học. Rốt cuộc tốt nghiệp đâu có nghĩa là không gặp lại nhau, đều ở cùng một thành phố, không làm trong doanh nghiệp nhà nước thì cũng ở lại trường, xác suất gặp lại quá cao. Đến nỗi những người trẻ tuổi sắp bước vào xã hội này lần đầu tiên vừa tràn đầy mong đợi vào tương lai, đồng thời cũng không khỏi bắt đầu hối hận về những chuyện sai lầm đã làm mấy năm trước, đặc biệt là vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà kết thù chuốc oán.

Đấy, vừa bước sang tháng tư không lâu, Hỉ Bảo ôm mấy cuốn sách dày cộm từ thư viện về ký túc xá, đang đi trên đường thì bị người ta chặn lại.

Trí nhớ của Hỉ Bảo cũng được coi là tốt, tất nhiên không thể so với loại trí nhớ siêu phàm phi nhân loại như Mao Đầu nhưng nhìn chung vẫn hơn người thường không ít. Cô liếc mắt cái là nhận ra người này rất quen, nhìn thêm cái nữa đoán là cùng thuộc Học viện Ngoại ngữ, sau đó... không có sau đó nữa.

Khuôn viên Bắc Đại rộng lớn như vậy, các viện hệ đông đảo, nếu là người am hiểu bát quái như Lưu Hiểu Lộ thì có lẽ nhận ra được kha khá nhưng Hỉ Bảo rõ ràng không thuộc loại người này. Ngay cả bạn cùng lớp cô cũng chỉ nhớ mặt mang máng, thường xuyên râu ông nọ cắm cằm bà kia còn người khác thì đừng hòng trông mong.

"Cậu là..."

Hỉ Bảo ngập ngừng. Dù EQ thấp nhưng cô cũng nhận ra đối phương cố tình đợi mình ở đây. Tuy nhiên vì không cảm nhận được ác ý nên cô cũng chẳng hoảng hốt gì, chỉ mỉm cười nhìn sang chờ đối phương tự giới thiệu.

Đối phương là một cô gái trạc tuổi Hỉ Bảo, người rất gầy, không phải kiểu mình hạc xương mai thường thấy mà là gầy gò ốm yếu thực sự, nhìn vào dễ khiến người ta liên tưởng đến những từ như sức khỏe kém.

"Tống Ngôn Hề, tớ vẫn luôn nợ cậu một lời xin lỗi. Nghe nói cậu sắp đi thực tập rồi, không biết lần sau còn gặp mặt được không. Tớ... tớ xin lỗi cậu! Lúc ấy là tớ nhất thời nghĩ sai nên mới tìm người... Xin lỗi!!"

Cô gái kia như thể học thuộc lòng kịch bản từ trước, căn bản không cho Hỉ Bảo cơ hội mở miệng hỏi han mà cứ thế tuôn ra một tràng. Nói xong câu cuối cùng, cô ta quay người chạy biến. Lúc này thì chẳng thấy vẻ ốm yếu đâu nữa, chạy nhanh thoăn thoắt chẳng mấy chốc đã khuất sau ngã rẽ rồi mất tăm mất tích.

Hỉ Bảo ngơ ngác.

Cô hoàn toàn không nhớ cô gái này, dù theo bản năng cảm thấy quen mắt thì cũng chỉ chứng tỏ hai người từng gặp mặt. Nhưng người từng gặp mặt nhiều như thế làm sao cô nhớ nổi người kia là ai chứ?

Hỉ Bảo đứng ngẩn ngơ dưới nắng một lúc lâu, thật sự vắt óc cố nhớ. Manh mối cũng không phải là không có, ít nhất đối phương xin lỗi cô tức là đã từng xảy ra mâu thuẫn tranh cãi với cô?

Nhưng chút manh mối ấy chẳng thấm vào đâu, Hỉ Bảo nghĩ nát óc cũng không nhớ ra người này rốt cuộc là ai. Suốt dọc đường về ký túc xá, cô vẫn cố gắng suy nghĩ, thậm chí bắt đầu ao ước có được trí nhớ siêu phàm như anh Mao Đầu. Đương nhiên cuối cùng về đến phòng thì cô vẫn công cốc.

Tuy nhiên Hỉ Bảo có nằm mơ cũng không ngờ đây chỉ là sự khởi đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.