Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 30.1: Đậu Phộng Được Mùa (1)

Cập nhật lúc: 20/04/2026 09:01

Trẻ con trong nhà lớn dần, gánh nặng của người lớn cũng nhẹ đi trông thấy. Giờ trong nhà chỉ còn ba đứa bé cần chăm sóc: Mao Đầu, Hỉ Bảo và Xú Đản.

Mao Đầu là đứa hiếu động không ngồi yên được một khắc. Nhớ hồi nó chưa biết đi đã lăn lê bò toài khắp sân. Giờ đi vững rồi thì càng tung hoành ngang dọc, cả đội không tìm ra đứa trẻ thứ hai nghịch như nó, trèo cây xuống sông không gì không làm được, còn nghịch hơn cả ông anh Cường Tử.

So ra thì Hỉ Bảo và Xú Đản ngoan hơn nhiều.

Hai đứa này đều trầm tính ngoan ngoãn. Hỉ Bảo thân với Trương Tú Hòa và bà Triệu nhưng vì phân công lao động nên phần lớn thời gian con bé ở bên cạnh bà Triệu nhàn rỗi hơn. Bà đi đâu cháu theo đấy, trừ khi bà không cho ra ngoài thì con bé ngoan ngoãn ôm cái ca tráng men ngồi ở cổng ngóng bà về.

Xú Đản còn ngoan hơn Hỉ Bảo, nó chỉ bám mỗi mẹ. Có lẽ trận sốt cao năm ngoái dọa thằng bé sợ, dù đã qua hai năm nhưng Viên Lai Đệ vẫn hay giật mình tỉnh giấc giữa đêm, phải ôm con mới ngủ được. Vì thế cô ta cũng không yên tâm để con ở nhà, đi đâu cũng bế hoặc địu theo, hai mẹ con như hình với bóng.

Chính vì ít phải lo lắng cho con cái nên người lớn có nhiều thời gian đi làm kiếm công điểm, cuộc sống ngày càng khấm khá.

Từ đầu xuân năm nay, bà Triệu đã để mắt đến mấy mảnh đất phần trăm của mình. Do chính sách, mỗi nhà được chia rất ít đất, Tống gia đông người nhưng đất chia cũng chẳng được bao nhiêu lại còn manh mún, rải rác ở ven đường và góc tường. Vì nhà đủ lương thực nên bà tính trồng mấy thứ mới mẻ để Hỉ Bảo có cái ăn vặt.

Nhà nước không cấm nông dân trồng gì trên đất phần trăm nhưng thời buổi này hạt giống khó mua, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có cải củ, khoai lang, khoai tây, cùng lắm là ngô, mướp. Bà Triệu phải nhờ vả mãi mới kiếm được ít giống đậu tằm và đậu phộng.

Hai thứ này khó chăm hơn khoai lang khoai tây nhiều. May mà giờ đám trẻ lớn đã đi học, ba đứa nhỏ thì dễ trông, kể cả thằng Mao Đầu nghịch ngợm nhất cũng chỉ chạy chơi đến bữa là về, không cần người lớn bận tâm.

Nói đến chuyện này, bà Triệu cảm kích nhất là trường tiểu học công xã. Chỉ tốn ít tiền là có thầy cô trông trẻ giúp lại còn dạy chữ, quá hời. Nếu được, bà mong tất cả con cháu trong nhà đều học hết cấp hai đỡ tốn công trông nom, tương lai chúng nó cũng đỡ khổ. Tiếc là mơ ước này khó thành hiện thực vì nhà nhiều ngốc t.ử quá.

Hôm nay xong việc ở điểm thanh niên trí thức, bà Triệu dẫn Hỉ Bảo ra đồng. Đậu tằm đã thu hoạch quá nửa, tính ngày thì đậu phộng cũng sắp được thu.

Bà Triệu đi trước, tay xách cái giỏ tre to định hái thêm ít đậu tằm về xào trứng cho Hỉ Bảo ăn tối.

Đến đầu bờ ruộng bà quay lại nhìn. Hỉ Bảo lon ton theo sau bà vài bước, ôm khư khư cái ca tráng men, tìm đến tảng đá lớn quen thuộc bên bờ ruộng rồi ngồi xuống, mở nắp ra bắt đầu ăn.

Hỉ Bảo trắng trẻo mập mạp đội cái mũ rơm nhỏ có dây vải trắng buộc dưới cằm tròn vo, mặc bộ đồ cộc tay quần lửng màu xanh nhạt lộ ra cánh tay mũm mĩm như ngó sen. Con bé xúc từng thìa trong ca ăn ngon lành, chân đung đưa nhìn là biết đang sướng.

Cảnh tượng này diễn ra hầu như mỗi ngày. Bà Triệu vốn định để cháu gái ở nhà vì trời nóng, ngoài đồng lại không có chỗ che nắng. Nhưng Hỉ Bảo không chịu, để ở nhà vài lần là con bé mở to đôi mắt ngấn nước nhìn bà đầy uất ức:

“Bà ơi, con đi với, cho con đi.”

Bà Triệu biết làm sao? Cho đi chứ sao!

Cũng may Hỉ Bảo rất ngoan, chỉ cần bà không đi khuất mắt là con bé ngồi yên một chỗ, thi thoảng xúc một miếng đồ ăn ngon, ngẩng lên nhìn bà nhai nhồm nhoàm, ăn xong lại xúc tiếp...

Cái ca tráng men là phần thưởng đ.á.n.h lợn rừng hai năm trước, in dòng chữ “Phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời”. Bà thấy cái ca hợp với Hỉ Bảo quá nên cho cháu gái luôn. Ca nhẹ, rơi không vỡ rất hợp với trẻ con. Tất nhiên Hỉ Bảo dùng hai năm chưa làm rơi lần nào, lúc nào cũng ôm khư khư, chỉ khi ngồi xuống mới mở nắp ăn từ tốn.

Hôm nay món ăn vặt là đậu tằm ngũ vị hương. Hỉ Bảo ăn thơm nức mũi, thỉnh thoảng ngẩng lên cười tít mắt nhìn bà nội đang làm đồng.

Bà Triệu không nán lại lâu, hôm nay nắng to sợ cháu gái ốm, bà chỉ hái vội một giỏ đậu rồi gọi Hỉ Bảo về. Trên đường về, bà ghé qua ruộng lạc nhà mình xem sao.

Giống đậu tằm ít nên trồng không nhiều. Nhưng bà may mắn kiếm được khá nhiều giống lạc, trồng kín mảnh đất phần trăm lớn nhất của gia đình. Đúng rồi, chính là mảnh đất từng cho ra những củ khoai lang khổng lồ. Đầu xuân lúc gieo hạt, tưới nước, lần nào bà Triệu cũng mang Hỉ Bảo theo, tin chắc lần này lạc sẽ vừa to vừa ngon. Hơn nữa lạc có ưu điểm giống khoai lang, chưa thu hoạch thì nằm dưới đất, người ngoài không biết thế nào. Còn sau khi thu hoạch...

Dù nhà nhiều người ngốc nhưng sau vụ Tống Vệ Quốc, ai nấy đều khôn ra nhiều. Chắc lần này không ai dám bép xép ra ngoài nữa đâu.

Đi thăm ruộng xong, về nhà cất đậu, bà Triệu thấy thời gian cũng không còn sớm phải đi nấu cơm cho thanh niên trí thức.

Nấu cơm là việc béo bở, nếu không nhờ cháu trai làm đại đội trưởng thì còn lâu mới đến lượt bà. Công điểm cao mà việc lại nhàn, so với dãi nắng dầm mưa ngoài đồng thì đứng bếp sướng hơn nhiều. Hơn nữa Triệu Kiến Thiết chướng mắt không khí ở điểm thanh niên trí thức nên chỉ đạo bà Triệu nấu ngày hai bữa, sáng và tối. Vì thế bà nấu xong bữa sáng, đủng đỉnh về nhà vẫn kịp nấu cơm trưa. Bữa tối thì hơi muộn nhưng nhà có ba cô con dâu nên không lo.

“Con! Con!”

Hỉ Bảo thấy bà định đi, sợ bị bỏ lại nên ôm ca chạy theo.

Hai bà cháu lại dắt nhau ra điểm thanh niên trí thức.

Mấy năm nay thanh niên trí thức về đội khá đông nhưng vị trí điểm tập trung vẫn không đổi, chỉ xây thêm mấy gian nhà đất. Trước kia mỗi phòng ba bốn người là đủ. Nhưng năm nay không hiểu sao đầu xuân vừa nhận một đợt, mấy hôm trước lại báo có đợt nữa. Triệu Kiến Thiết xoay sở không kịp, giờ mỗi phòng nhét bảy tám người, ồn ào như cái chợ vỡ. Bên cạnh thợ đang xây thêm tường làm cả khu lộn xộn.

Bà Triệu vừa dắt Hỉ Bảo vừa dặn cháu gái lát nữa phải ngoan ngoãn ở cạnh bà, người lạ chưa biết tốt xấu thế nào.

Nghĩ đến đây bà lại muốn thở dài. Bà cảm thấy năm nay có gì đó là lạ, không chỉ thanh niên trí thức về nhiều mà tháng trước lên huyện rút tiền bà cũng thấy không khí khác hẳn mọi khi. À đúng rồi, mấy hôm trước thằng Tư gửi thư về bảo mọi sự đều ổn nhưng ám chỉ mấy năm tới sẽ có biến động.

Biến động gì chứ?

Khó khăn lắm mưa thuận gió hòa, nhà nào cũng đủ ăn, lâu rồi không nghe chuyện c.h.ế.t đói. Cuộc sống tốt thế này còn chưa thỏa mãn à?

Đến nơi, bà Triệu càng chán nản. Nếu lứa thanh niên đầu tiên là tiểu thư công t.ử bột lười biếng, làm việc qua loa thì mấy lứa sau đúng là mẹ thiên hạ, suốt ngày hoạnh họe chê bai, giỏi thì về thành phố mà ở! Nhất là đám mới đến mấy hôm trước, so với chúng nó thì con dâu ba Viên Lai Đệ nhà bà còn được gọi là thập toàn thập mỹ.

Không muốn dây dưa chuyện bao đồng, bà Triệu dắt Hỉ Bảo vào bếp, kê cái ghế nhỏ cho cháu gái ngồi rồi mới nhóm lửa.

Cơm của thanh niên trí thức cực đơn giản: cháo khoai lang và bánh ngô. Khẩu phần tính theo đầu người: một bát tô cháo, nam hai cái bánh, nữ một cái.

Ăn thế chắc chắn không no. Nhưng so với khối lượng công việc họ làm thì bà Triệu thấy thế là quá ưu ái rồi. Cùng một mảnh đất, xã viên làm một ngày là xong còn họ làm cả tháng, đúng là xuất công không xuất lực.

Vì bà Triệu đã làm hai ngày nên mọi người quen mặt. Thấy bà nhóm lửa, có người ngó vào xem hôm nay ăn gì.

“Cháo khoai, bánh ngô.”

Bà Triệu lạnh lùng đáp, bụng bảo dạ ngày nào cũng hỏi không biết chán à. Ngẩng lên nhìn trời, chưa đến giờ tan tầm sao đã mò về rồi?

“Không đổi món khác được à?”

Bà Triệu không cần nhìn cũng biết là đám lính mới. Lính cũ ăn thế hai năm nay rồi, hỏi làm quái gì cho mệt? Bà đáp:

“Tôi chỉ nấu cơm, có ý kiến thì tìm đại đội trưởng.”

Dù Triệu Kiến Thiết là cháu trai ruột nhưng bà hố nó cũng không nương tay.

Thanh niên mới đến im bặt lát sau bỏ đi, không biết đi tìm đại đội trưởng thật hay đi mách nhóm trưởng.

Kệ xác họ, bà Triệu vẫn nấu cháo, hấp bánh như mọi khi. Đông người quá nên dù có hai bếp bà vẫn phải nấu hai mẻ. Mẻ đầu xong, bà gọi một tiếng, thanh niên trí thức tự giác xếp hàng lấy cơm.

Mỗi người hai muỗng cháo đầy, bánh phát theo tiêu chuẩn nam nữ. Bà Triệu làm nhanh thoăn thoắt, nhoáng cái đã xong mẻ đầu rồi tiếp tục nấu mẻ hai. Ai xong rồi thì ăn, ai chưa có thì đợi.

Có người đã xếp hàng đợt đầu, không muốn xếp lại lần nữa nên đứng chờ ở cửa bếp nhìn vào trong hau háu.

Một thanh niên cũ bắt chuyện:

“Bà Tống này, bao giờ bà lại lên núi đ.á.n.h lợn rừng thế? Hai năm rồi chưa thấy bà đ.á.n.h con nào nữa.”

Bà Triệu méo xệch miệng, theo phản xạ nhìn Hỉ Bảo. Thấy cháu đang cắm cúi ăn, bà mới yên tâm đáp bừa:

“Cái đó phải xem bao giờ gặp lợn đã.”

“Cũng phải, lợn rừng đâu dễ gặp.”

Anh chàng cười liếc nhìn Hỉ Bảo. Anh ta tất nhiên biết cục cưng của Tống gia. Khác với trẻ con trong đội, Hỉ Bảo trắng trẻo, bụ bẫm, thịt da núng nính, vừa ngoan vừa hay cười, đến gái thành phố cũng hiếm có đứa xinh thế này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.