Thập Niên 60 Cường Thủ Kiếm Tiền - Chương 107: Thu Hoạch Thạch Nhĩ

Cập nhật lúc: 12/03/2026 05:22

Thực ra trong lòng cô cũng có chút sợ hãi, trời vừa mưa xong, vòng trong của đỉnh Thanh Tuyền nguy hiểm hơn nhiều.

Chứ đừng nói đến chuyện đi sâu vào bên trong nữa.

Nhưng đám nấm kia quả thực quá ngon, Sở Thấm nghĩ đến vườn rau đã chẳng còn mắt mũi nào để nhìn, lại nghĩ đến thùng rau khô trong nhà chẳng còn mấy cọng, liền quyết định hai ngày này phải tranh thủ hái thêm ít rau dại và nấm.

Chỉ là Sở Thấm đã đ.á.n.h giá thấp trận mưa này, cô vừa mới lên núi đã phát hiện hai bên đường mòn mọc đầy những loại rau dại mà mấy tháng trước tìm đỏ mắt cũng không thấy.

Sở Thấm cảm thấy mình mang theo bao tải đúng là quyết định sáng suốt. Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, vừa đi vừa hái, cô đã thu hoạch được đầy một nửa bao tải rau dại.

Cũng vì thế mà cô bị chậm trễ chút thời gian, lúc đến được đỉnh Thanh Tuyền thì đã là chuyện của một tiếng sau.

Đứng trên một vách đá cạnh đỉnh Thanh Tuyền, từ đây có thể nhìn thấy một phần cảnh sắc trong thôn, cũng nhìn thấy được một số khu vực bên ngoài đỉnh Thanh Tuyền.

Hôm nay các xã viên đa phần đều đang phơi thóc, may mà Đội trưởng Hàn nghe lời cô, cho rắc nước muối lên thóc ướt, nếu không thì làm sao giữ được đến hôm nay mà phơi.

Phương pháp này cũng được Tĩnh Thủy Trang và thôn Lưu Ly bên cạnh học theo, còn tình hình bên ngoài thế nào thì Sở Thấm không rõ lắm.

Cô nghĩ, chắc lại sắp có một trận chấn động nữa rồi.

Sở Thấm lại đưa mắt nhìn về phía gần hơn, mắt cô tinh tường, nhìn thấy không ít người trong thôn chạy vào núi hái rau dại, bóng người lúc ẩn lúc hiện, nhưng đều cách xa đỉnh Thanh Tuyền nên cô cũng không lo lắng.

Sau cơn mưa, không khí trong rừng cây vô cùng trong lành, bên tai là tiếng nước chảy róc rách.

Sở Thấm hít sâu vài hơi, tâm trạng trở nên khoáng đạt hơn nhiều. Cô đang định rời khỏi vách đá thì bất chợt nhìn thấy trên vách đá cao hơn ở bên trái lại có một mảng lớn thạch nhĩ!

Cô kinh ngạc, là thạch nhĩ.

Thạch nhĩ là cái gì? Theo cô thấy thì nó cũng giống như mộc nhĩ thôi, nhưng kiếp trước lại có người thành phố sẵn sàng bỏ giá cao để thu mua thạch nhĩ.

Năm đó cô may mắn, leo trèo khắp các vách núi cheo leo hái được nửa bao thạch nhĩ, phơi khô xong cũng được nửa cân.

Tiếc là cô ham ăn, ăn sạch sành sanh, mà lại còn ăn theo kiểu phí phạm của trời nhất – luộc qua nước sôi rồi trộn với chút muối và tỏi băm để ăn nguội.

Sau này Sở Thấm mới biết, hóa ra thạch nhĩ ngon nhất là đem hầm với gà hoặc hầm với các loại thịt.

Thứ đó vị tươi ngon, lại bổ dưỡng, cái kiểu ăn trộn nộm thêm tỏi giấm của cô đúng là chà đạp đồ tốt.

Mắt Sở Thấm sáng rực lên, cô nhét vạt áo vào trong cạp quần, bắt đầu hăng hái.

Đầu tiên cô chạy về phía vách đá, ngẩng đầu quan sát kỹ lưỡng.

Ừm, dốc thì có dốc thật, nhưng nhìn qua vẫn có chỗ đặt chân, leo lên cũng không tính là khó.

Hơn nữa chỗ đặt chân ở tầng đầu tiên của vách đá cách mặt đất không cao lắm, cho dù có ngã xuống bãi cỏ bên dưới cũng không đến mức sứt đầu mẻ trán, tất nhiên, điều kiện tiên quyết là không được leo quá cao.

Phía trên nữa dường như có dây leo, chỉ là không biết có chắc chắn hay không, cho nên Sở Thấm không dám leo lên cao ngay từ đầu.

Cô xoay xoay cổ tay, lại vận động khớp chân.

Sở Thấm hơi ngẩng đầu, ánh mắt quét một vòng trên vách đá, khóa c.h.ặ.t vài tảng đá nhô ra, đồng thời trong đầu nhanh ch.óng vạch ra lộ trình leo trèo thích hợp nhất.

"Phù..."

Cô từ từ thở hắt ra, một tay bám vào vách đá, nhấc chân phải đạp lên gờ đá.

Một bước, hai bước, ba bước...

Sở Thấm chậm rãi di chuyển nghiêng người, không ngờ còn chưa hái được thạch nhĩ, cô đã nhìn thấy trên vách đá lại còn mọc cả thiết bì thạch hộc.

Thiết bì thạch hộc, cũng là một thứ đồ tốt.

Lúc đầu Sở Thấm còn chưa nhận ra, chỉ chăm chú nhìn loài thực vật mọc ra từ khe đá trước mắt, trầm ngâm một lát mới vỡ lẽ: "Là thiết bì thạch hộc!"

Thiết bì thạch hộc là một vị t.h.u.ố.c Đông y, hình dáng không mấy bắt mắt, Sở Thấm cũng phải ghé sát vào mới nhận ra được.

Sở Thấm hiểu biết về nó không nhiều, chỉ biết nó có tác dụng thanh nhiệt, nhưng kiếp trước thiết bì thạch hộc rất đắt đỏ, Sở Thấm đoán chắc nó không chỉ có mỗi tác dụng thanh nhiệt.

Đã bị cô phát hiện thì coi như nó xui xẻo.

Sở Thấm nở nụ cười, hái sạch mấy cây thiết bì thạch hộc trước mặt bỏ vào giỏ tre.

Vận may của cô không tệ, hái xong mấy cây này, đi về phía trước lại thấy thêm hai cây nữa.

Sở Thấm tính toán, nếu tình hình trên huyện ổn định, chi bằng cô mang thảo d.ư.ợ.c đến hiệu t.h.u.ố.c trên huyện bán.

Trên huyện có nơi chuyên thu mua thảo d.ư.ợ.c – Hiệu t.h.u.ố.c lớn Tân Minh. Có điều nơi này ngày thường rất vắng vẻ, Sở Thấm từng đi qua vài lần đều không thấy bóng người bên trong.

Đi tiếp về phía trước, thiết bì thạch hộc không còn nhiều nữa, cuối cùng Sở Thấm cũng đến được chỗ có thạch nhĩ.

Chỗ này càng dốc đứng hơn, cô phải cẩn thận gấp bội.

Sở Thấm từ từ nhích người, giật giật dây leo trước mặt: "Ừm, cũng khá chắc chắn."

Cô hài lòng gật đầu, tay phải nắm c.h.ặ.t dây leo, người hơi nghiêng, mặt hướng vào vách đá, tay trái bắt đầu hái thạch nhĩ.

Thạch nhĩ trơn tuột, thứ này thường mọc ở những nơi nhiệt độ cao và ẩm ướt.

Mấy ngày nay quả thực nóng đến phát hoảng, nếu cứ hạn hán mãi thì đương nhiên sẽ không có thạch nhĩ, nhưng ai bảo trời lại đổ một trận mưa rào, mưa xong lại còn rả rích mưa nhỏ mấy ngày liền.

Thạch nhĩ mọc cực nhiều, nếu không cô cũng chẳng nhìn thấy từ đằng xa.

Sở Thấm hái xong mảng này, ngẩng đầu nhìn lên trên, định thần lại rồi leo thêm vài bước, tiếp tục thu hoạch.

Lại mất thêm nửa tiếng, cô đã hái sạch sành sanh những cây thạch nhĩ trong tầm với, số còn lại hoặc là quá cao, hoặc là mọc ở chỗ quá hiểm hóc không có điểm đặt chân.

Hái xong thạch nhĩ, cô từ từ leo xuống.

Cuối cùng, Sở Thấm nhảy phịch xuống đất, hai chân chạm đất chắc chắn. Do cơ bắp chân căng cứng quá lâu nên khi thả lỏng đột ngột chân liền mềm nhũn, Sở Thấm suýt chút nữa lảo đảo ngồi bệt xuống đất.

Tại sao lại không ngồi?

Bởi vì ngay lúc sắp ngồi xuống, mắt cô tinh tường nhìn thấy sau lưng mình có một đống đồ vật quen mắt. Sở Thấm kinh hãi biến sắc, cho dù có bị trẹo chân cũng phải cố vặn người ngã sang bên cạnh.

"Mẹ kiếp, hù c.h.ế.t bà rồi!"

Sở Thấm trợn mắt, vội vàng vỗ n.g.ự.c.

Cô làm sao mà không nhận ra được chứ, đây rõ ràng là phân heo rừng mà.

Nghĩ cô anh minh hai kiếp người, suýt chút nữa thì đặt m.ô.n.g ngồi lên đống phân heo rừng, đây quả là nỗi nhục nhã tày trời!

Tim Sở Thấm đập thình thịch, nhưng tim đập nhanh đến mấy cũng không làm chậm trễ việc cô quan sát đống phân này.

Ừm, là phân ướt, từ lúc thải ra đến giờ tuyệt đối không quá một ngày.

Nói cách khác, quanh đây lại có heo rừng xuất hiện, chuyện này đối với Sở Thấm mà nói là tin tốt không thể tốt hơn.

Cô thậm chí còn vui mừng nhìn quanh, rất hy vọng lúc này heo rừng mau ch.óng xuất hiện.

Dù sao thịt heo nhà cô dùng cũng nhanh hết rồi, trong không gian ba lô hiện giờ chỉ còn lại khoảng 120 cân thịt heo, mà đấy là tính cả xương!

Lượn thêm vài vòng quanh bãi đất trống này, không ngoài dự đoán, Sở Thấm lại phát hiện thêm hai đống phân heo rừng tươi mới ở chỗ khuất.

Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ gần đây không chỉ có một con.

Cô hơi tiếc nuối vì hôm nay không mang ống nhòm vào núi, xem ra hôm nay đành phải tạm thời bỏ qua.

Sở Thấm cũng không nản lòng, xốc lại cái giỏ tre đã đựng đầy thiết bì thạch hộc và thạch nhĩ, sải bước lớn đi về phía rừng cây lúc nãy hái nấm.

Lần này nấm mọc nhiều hơn lần trước không biết bao nhiêu lần, Sở Thấm vừa đề phòng thú dữ, vừa nhanh tay hái.

Chủng loại nấm đại khái vẫn giống lần trước, dù sao hệ sợi nấm cũng đâu có đổi, Sở Thấm hái được đầy một bao tải lớn nấm, lúc về phải kéo lê trên đất.

Ra khỏi rừng, cô còn phải đi kiểm tra bẫy.

Bẫy do cô đào trước kia, cộng thêm mấy cái Hoàng Đậu T.ử đào sau này, tổng cộng có mười cái.

Đây mới là những cái Sở Thấm tìm được, ai biết Hoàng Đậu T.ử còn đào ở chỗ nào nữa không.

Tuy nhiên, động vật sống sót qua nạn đói đều rất khôn ngoan, Sở Thấm kiểm tra liền bảy cái bẫy đều không thấy con mồi nào.

Mãi đến cái bẫy thứ tám, Sở Thấm mới phát hiện một con gà rừng, hai cái còn lại vẫn trống không.

"Không tệ, không tệ."

Sở Thấm ước lượng con gà rừng nặng chừng hai cân rưỡi này, trong đầu đã suy tính xem nên hầm với thạch nhĩ hay hầm với nấm đây.

Cô hớn hở về nhà, lúc gần đến nhà còn bất ngờ nhìn thấy trên con đường nhỏ trước cửa có người đang đi tuần tra.

Sở Thấm "a" một tiếng, lặng lẽ ngồi thụp xuống bụi cỏ, đợi người tuần tra đi khỏi cô mới khom lưng lẻn về nhà.

Lúa đã gặt xong, vụ thu hoạch hè tạm thời kết thúc, thế này là lại bắt đầu tuần tra rồi đây.

Vậy thì buổi tối, Sở Thấm cũng phải đi tuần tra rồi. Thật ra trước đây cô cũng từng đi tuần một lần, đó đúng là một công việc khổ sai.

Sở Thấm bỗng đứng khựng lại, cô nhớ ra rồi, ch.ó săn mà Đội trưởng Hàn nói sao mãi vẫn chưa thấy đón về?

Chập tối.

Sở Thấm hơi thèm thạch nhĩ, bèn làm thịt con gà rừng kia, dùng nửa con gà để hầm thạch nhĩ.

Thạch nhĩ tươi ngon vô cùng, gà rừng cũng vậy. So với gà nhà, gà rừng hầm canh nước ngọt thanh hơn, kết hợp với thạch nhĩ có thể nói là bổ trợ cho nhau cực tốt.

Nồi canh gà trong niêu đất sôi sùng sục, mùi thơm nồng nàn tỏa ra. Sở Thấm húp một hơi hết sạch ba bát lớn, ăn sạch sành sanh nửa con gà.

Phải biết là trong lúc đó cô còn ăn thêm hai bát cơm, cùng với cà tím kho và khoai tây xào chua cay ăn kèm.

Sở Thấm xoa cái bụng tròn vo, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.

Chậc chậc, khó xử ghê, sức ăn của cô lại tăng lên rồi.

Ăn cơm xong, mặt trời đã lặn.

Bầu trời chuyển sang màu xanh thẫm, vài nơi còn vương lại chút ráng chiều tím ngắt.

Nước là nguồn sống, dù khiến mùa màng giảm sản lượng lớn, nhưng trận mưa này vẫn mang lại chút sinh cơ cho thôn làng.

Ví dụ như con sông trước cửa, dòng sông vốn gần như khô cạn nay lại cuồn cuộn đầy nước.

Còn cả sông Thượng Khê nữa, không cần đi xem cô cũng biết qua lượng nước ở mương dẫn, mực nước sông Thượng Khê chắc chắn đã hồi phục về mức cũ.

Nhưng điều này có thực sự giải quyết được khốn cảnh không?

Sở Thấm cảm thấy là không.

Nạn đói này, cái nạn đói kéo dài hai ba năm trong miệng Trương Phi Yến không hề đơn giản như vậy.

Cô lắc đầu, tắm rửa xong liền rời khỏi nhà, đi về phía sân phơi lúa.

Bắt đầu tuần tra rồi, Đội trưởng Hàn sẽ viết tên những người phải đi tuần ngày hôm sau lên tấm bảng đen cạnh sân phơi.

Sở Thấm nhẩm tính lần tuần tra trước của mình đã là chuyện hơn nửa tháng trước, cô cứ cảm giác mấy ngày này sẽ đến lượt mình.

Quả nhiên!

Sở Thấm nhìn thấy tên mình trong danh sách trên bảng đen.

Mỗi lần tuần đêm cần tới 30 người, cho nên khoảng cách giữa các lần tuần tra của cô hoàn toàn không thể quá dài.

"Ơ, tôi cũng vào ngày mai này."

Bỗng nhiên, Sở Thấm nghe thấy bên tai có tiếng người nói, cô theo phản xạ quay đầu lại, là Giang Nhiễm.

Giang Nhiễm dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu cười với cô: "Sở Thấm, cô cũng đi ngày mai à."

Sở Thấm gật đầu, phía trên còn có tên chú út của cô nữa.

Giang Nhiễm lúc này có vẻ rất nhiệt tình, nói tiếp: "Tôi còn chưa đi tuần bao giờ, lần trước đội thanh niên trí thức chúng tôi là do Hàn Thiên Xuyên đi."

Sở Thấm tưởng cô ấy sợ, bèn thuận miệng an ủi hai câu: "Lúc đi tuần mỗi đội có năm người, không xảy ra chuyện gì đâu."

Thấy cô bắt chuyện, Giang Nhiễm vội vàng nói: "Thật sao? Tôi cứ sợ lúc đi tuần gặp phải trộm, dù sao trận mưa đá này chắc chắn sẽ khiến càng nhiều người lâm vào cảnh khốn cùng. Mà mấy hôm trước còn mưa, khó khăn lắm hôm nay trời mới hửng nắng, đất khô ráo dễ đi lại, lỡ đâu bọn trộm nhân lúc này mò đến thì làm sao..."

Cô ấy đứng cạnh Sở Thấm, hào hứng nói.

Khoảng thời gian này cô ấy coi như đã nhìn rõ, Sở Thấm là người rất lạnh lùng, không thích trò chuyện tiếp xúc với người khác.

Cô ấy cũng chẳng hiểu tại sao ông nội mình lại có thể kết bạn với Sở Thấm được.

Nói thật lòng, Giang Nhiễm có chút sợ cô, nhất là sau khi nhận thức được giá trị vũ lực của cô.

Trời mới biết, nửa tháng trước khi cô ấy nhìn thấy Sở Thấm nhấc bổng một tảng đá khổng lồ ném xuống mương nước để chặn dòng, nội tâm cô ấy chấn động đến mức nào.

Mà sang ngày hôm sau, cô ấy trơ mắt nhìn Hàn Thiên Xuyên ra khiêng tảng đá đó nhưng hoàn toàn không nhúc nhích nổi, phải hợp sức với Vương Mục mới miễn cưỡng khiêng được, sự chấn động trong lòng lại tăng vọt lên mấy tầng.

Nghĩ đến chuyện cũ, trong mắt Giang Nhiễm không khỏi lộ ra chút sùng bái.

Còn chuyện sợ hãi ư? Cô ấy hoàn toàn không sợ.

Có Sở Thấm ở đây, một người chấp hai, cô ấy sợ cái gì chứ!

Nghe lời cô ấy nói, Sở Thấm chỉ cười cười, lúc này Sở Thấm hoàn toàn không để tâm.

Sở Thấm không biết rằng, Giang Nhiễm nói đâu trúng đó.

Người này từ nhỏ đến lớn, trên người đúng là có chút thiên phú "miệng quạ đen".

Rời khỏi sân phơi, cô đi tìm Đội trưởng Hàn.

Đội trưởng Hàn vừa ăn cơm xong, lúc này đang bị vợ chỉ đạo đi chẻ củi.

Sở Thấm hỏi ông: "Đội trưởng, con ch.ó bác nói trước đây đâu rồi, sao lâu thế rồi cháu vẫn chưa thấy?"

Cô vẫn đang âm thầm muốn "đào góc tường" của thôn, dù sao xin ch.ó con về nuôi không dễ, quanh đây chẳng có mấy nhà nuôi ch.ó.

Sở Thấm chỉ muốn tìm một con để phối giống cho Tiểu Bạch nhà mình, mà chẳng biết tìm ở đâu!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.