Thập Niên 60 Cường Thủ Kiếm Tiền - Chương 162: Cuối Cùng Cũng Biến Đổi Về Chất - Sườn Cừu Kho Tàu
Cập nhật lúc: 13/03/2026 18:09
Ngày hôm sau, cô đến Xưởng Cơ Khí đón Tiểu Bạch về.
Khi mang Tiểu Bạch về đến thôn, đúng lúc trong thôn đang chia lương thực và chia hoa hồng.
Sở Thấm không vội, cô về nhà hấp cơm trước, rồi đảo lại nồi sườn cừu kho tàu trong niêu đất cho thấm vị.
Đồ đạc Giang sư phó nhờ cô mang giúp, cô đã giao hết cho Giang Nhiễm rồi. Lúc này trong tay cô còn lại hơn chín cân thịt cừu và xương cừu, định bụng giữ lại hết để ăn dần đến cuối năm.
Thịt cừu trong niêu đất sôi sùng sục, Tiểu Bạch cực kỳ phấn khích nhảy nhót quanh chân cô.
“Lại đây, để tao xem mày gầy đi hay béo lên nào.”
Sở Thấm đậy nắp niêu đất lại, phủi tay, ngẩng đầu bế thốc Tiểu Bạch lên.
“Nặng rồi, nặng rồi!” Sở Thấm ước lượng xong thì thả con ch.ó xuống, sau đó vội vàng đi rửa tay.
Dạo này cô không dám quá thân thiết với ch.ó, cô từng thấy ch.ó ở Xưởng Cơ Khí ăn phân, giờ cô cũng nơm nớp lo sợ Tiểu Bạch cũng ăn bậy bạ như thế.
Dần đến giữa trưa, Sở Thấm cảm thấy sắp đến lượt mình nên vừa đẩy xe, vừa mang theo bao tải đi ra ngoài.
Không ngờ vừa đến chân đồi đã thấy Kỷ Cánh Dao.
Sở Thấm thắc mắc: “Tôi đã bảo là tôi tự làm được mà?”
Trước đó Kỷ Cánh Dao biết hôm nay trong thôn chia lương thực, liền bảo muốn giúp cô đẩy lương thực về nhà. Nhưng chuyện này Sở Thấm đâu cần người giúp, đương nhiên là từ chối, nào ngờ anh lại đột ngột xuất hiện.
Kỷ Cánh Dao cười cười: “Tôi tìm Đội trưởng các cô có chút việc.”
Nói rồi anh vỗ vỗ túi tài liệu, lại nói: “Chủ nhiệm hậu cần nhờ tôi đưa cho Đội trưởng các cô.”
Sở Thấm tự mình đa tình nên mặt già đỏ lên: “Được rồi, Đội trưởng lúc này chắc đang ở sân phơi lúa, nhưng chắc chắn là bận tối mắt tối mũi, anh nếu có chuyện muốn nói thì e là phải đợi lâu đấy.”
Nói rồi, hai người kẻ trước người sau đi đến sân phơi lúa.
Trên sân phơi lúa rất đông người, lúc Sở Thấm đến thì cũng sắp đến lượt cô, Tiểu Đường thậm chí đã cân xong phần lương thực của cô rồi.
“Cô đi đối chiếu sổ sách đi, tôi giúp cô đóng bao.” Kỷ Cánh Dao đưa túi tài liệu cho Đội trưởng Hàn, sau đó đi đến bên cạnh Sở Thấm nói.
Sở Thấm gật đầu, cô đối chiếu sổ sách rất nghiêm túc, thấy sổ sách đều khớp thì ký tên rồi ấn dấu tay, Kế toán Kim lúc này mới đưa tiền chia hoa hồng năm nay cho cô.
Kế toán Kim nói nhỏ: “Của cháu là 169 đồng, tự mình đếm lại đi.”
Nói rồi, ông đưa số tiền đã tính xong cho Sở Thấm. Sở Thấm kiểm tra lại số tiền rồi gật đầu.
Kế toán Kim bỗng cảm thán: “Cả thôn ta cháu là người nhận được nhiều nhất đấy, người thứ hai mới được 128 đồng thôi. Có điều nhà cháu chỉ có một mình cháu, tính ra thế này lại không lời, muốn xây nhà cũng khó xây.”
Mắt Sở Thấm sáng lên: “Chú à, thôn mình năm nay chia hoa hồng xong, chắc nhiều người dự định xây nhà lắm đúng không?”
Kế toán Kim: “Chứ còn gì nữa.”
Nói xong ông lén chỉ về phía Bí thư chi bộ thôn: “Nhà Bí thư chi bộ của chúng ta sắp xây đấy, nhà ông ấy đông người, tròn bốn con trai bốn con dâu, trong đó ba con trai ba con dâu đều là lao động chính, cộng thêm điểm công của Bí thư và vợ Bí thư, còn cả tiền lương con trai út ông ấy làm công nhân tạm thời trên huyện gửi về… Chậc chậc, lại móc thêm tiền tiết kiệm ra, ngay trong năm nay, nhà Bí thư xây một căn nhà gạch ngói cũng không thành vấn đề.”
Sở Thấm tiếp tục hỏi: “Còn nhà ai muốn xây nữa không ạ?”
“Nhiều lắm!” Kế toán Kim vừa đếm tiền vừa cười nói, “Nhà nào đông người cũng nhao nhao đòi xây, ta cũng chẳng biết là nói thật hay nói khoác. Có điều xây cũng chẳng nhanh thế đâu, phải xếp hàng mua gạch, còn phải dành thời gian nữa.”
Sở Thấm: “Bây giờ đang có thời gian mà.”
Kế toán Kim ngẩng đầu nhìn cô: “Ngốc! Tiết Tiểu Tuyết qua rồi, trời lạnh đến mức phải mặc áo bông dày cộp, không chừng mười mấy ngày nữa là tuyết rơi, đất đóng băng cứng ngắc, xây cái khỉ mốc gì được.”
Đợi sang năm, ra giêng đất tan băng thì phải lo vụ xuân.
Vụ xuân rất bận, phải bận rộn mãi đến tiết Tiểu Mãn mới thôi.
Đến tiết Tiểu Mãn thì có thể thở phào một hơi, nhưng hơi này thở hơi sớm, vì ngay sau đó phải thu hoạch hạt cải dầu, nếu không chất lượng hạt cải sẽ không tốt.
Tiếp theo hai ba tháng nghỉ ngơi cũng không nhiều, phải dọn dẹp đất đai, phải tháo nước và bón phân cho hoa màu, hiện giờ vì có mối làm ăn trồng rau, nên rau đương nhiên là phải trồng hàng tháng, dăm bữa nửa tháng lại phải bắt sâu.
Ôi mẹ ơi, lấy đâu ra thời gian mà xây chứ.
Muốn xây, cũng chỉ có thể xây đứt quãng, xây từng gian từng gian một, có khi phải xây mất hai ba năm mới hoàn thành.
Nhà đông người đã vậy, huống chi là nhà Sở Thấm.
Cô gái Sở Thấm này rõ ràng là muốn xây nhà, ông nhìn ra được. Nhưng theo ông thấy, nhà Sở Thấm không có người giúp đỡ, chắc phải mất năm sáu năm mới xây xong.
“Đúng rồi, cháu quên mất!” Sở Thấm vỡ lẽ, ngẫm nghĩ rồi nói, “Vậy thì tranh thủ cơ hội này kiếm ít gạch, cháu vẫn thấy thôn mình tự nung gạch là tốt nhất.”
Kế toán Kim nói thầm: “Cháu đừng nói nữa, vốn dĩ Đội trưởng Hàn không đồng ý đâu. Cũng chẳng biết có phải bị cháu lải nhải nhiều quá, hay bị những người khác trong thôn muốn xây nhà lải nhải nhiều quá không, mà bây giờ ông ấy rõ ràng có chút d.a.o động rồi.”
Sở Thấm cười hì hì: “Ý định nung gạch ạ?”
“Chứ còn gì nữa!” Kế toán Kim nói, chỉ ra một con đường sáng, “Cháu đi đ.á.n.h tiếng thêm chút nữa, khả năng cao là ông ấy sẽ đồng ý thôi.”
Sở Thấm thầm nghĩ chẳng cần cô đi đ.á.n.h tiếng nữa, lời nói của những người khác trong thôn cũng đủ để Đội trưởng Hàn đưa ra quyết định rồi.
Lương thực đã đóng bao xong, Sở Thấm đẩy lương thực về nhà.
Sự xuất hiện đột ngột của Kỷ Cánh Dao không gây ra nhiều chú ý, vì sao ư? Vì trong thôn và Xưởng Cơ Khí có hợp tác, đối với mối quan hệ của hai người đương nhiên cũng hiểu được đôi chút từ phía Xưởng Cơ Khí.
Ít nhất chuyện Sở Thấm đến nhà Kỷ Cánh Dao ăn cơm tân gia thì ai cũng biết, lúc đó còn khiến cả thôn bàn tán xôn xao, nhưng hỏi Sở Thấm thì người ta chỉ khăng khăng là quan hệ bạn bè, tuy nói là không tin lắm, nhưng ai dám phản bác trước mặt hai người chứ.
Một người là Phó xưởng trưởng không thân quen lắm, một người là người cùng thôn tuy quen nhưng giá trị vũ lực cực cao.
Họ không sợ Kỷ Cánh Dao, mà sợ Sở Thấm, đều sợ cô không hợp ý là ra tay đ.á.n.h người, dù sao hình ảnh cô đ.â.m người năm xưa vẫn còn sờ sờ trước mắt.
Về đến nhà, Sở Thấm sắp xếp lương thực gọn gàng.
Lương thực năm nay không tính là nhiều, nhưng ăn thì đủ ăn, nhiều là ở tiền chia hoa hồng.
Cô đóng c.h.ặ.t cửa, vào phòng ngủ lấy hộp sắt từ ngăn bí mật ra, “tách” một tiếng mở hộp sắt, chỉ thấy bên trong đầy ắp tiền và phiếu.
Mệnh giá tiền không đồng nhất, cô lấy cuốn sổ ghi chép to bằng bàn tay cũng để bên trong ra, lật đến trang cuối cùng, trang đó viết “186.63”.
Sở Thấm thầm tính toán: “Tính cả tiền chia hoa hồng hôm nay, chắc phải có 355 đồng rồi!”
355 đồng có đủ xây nhà không?
Đối với cô là đủ!
Cô có đủ ngói, đủ xi măng, cái thiếu là gạch.
Nhưng xem ý tứ của Kế toán Kim hôm nay, Đội trưởng Hàn cực kỳ có khả năng sẽ chọn xây lò nung gạch.
Gạch trong thôn không đắt như vậy, một trăm đồng là đủ rồi, xây năm sáu gian nhà gạch ngói cũng dư sức.
Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cười tủm tỉm ghi chép lại vào sổ. Hì hì, cô còn hai thỏi vàng chưa tính vào đâu đấy!
Tính tiền xong, bắt đầu xử lý lương thực.
Kho thóc lớn trong nhà đã chứa đầy lúa, kho nhỏ thì chứa đầy ngô khô.
Điều này có nghĩa là trong một năm tới cô có thể bữa nào cũng được ăn cơm trắng, Sở Thấm sau sáu năm xuyên không, đời sống vật chất cuối cùng cũng đạt được bước nhảy vọt về chất.
—— Từ bữa nào cũng ăn khoai lang cho no, đến bữa nào cũng ăn cơm trắng cho no.
Đồng thời còn có các loại lương thực chính khác để đổi khẩu vị.
Bột ngô, bột mì, khoai lang và bột khoai lang, những thứ này đều là do cô dựa vào đôi tay làm ra, ngửi mùi thơm đặc trưng của lương thực, Sở Thấm chỉ cảm thấy giờ phút này hạnh phúc đến mức muốn ngất đi.
Không chỉ vậy, cô cũng thực hiện được tự do ăn thịt mỗi ngày một bữa.
Lúc này trong nhà có hơn chín cân thịt cừu, sau núi còn hơn 30 con gà, trong không gian càng lưu trữ hơn 10 cân thịt heo.
Thịt heo trông thì không nhiều, nhưng trong thôn sắp sửa lại g.i.ế.c heo rồi.
Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Sở Thấm, năm con heo trong nhà con nào con nấy đều trên bốn trăm cân, có một con đạt đến năm trăm cân, hai con khác đạt 480 cân, cũng coi như là lập kỷ lục mới.
Nếu không phải cô cực lực phản đối, Đội trưởng Hàn e là đã đi lên công xã báo tin vui, sau đó mời phóng viên trên huyện về phỏng vấn cô rồi.
Nhưng người sợ nổi tiếng heo sợ béo, heo béo thì bị g.i.ế.c, người nổi tiếng dễ gặp rắc rối.
Kiểu người dựa vào thức ăn gia súc như cô, hận không thể im hơi lặng tiếng mà phát tài, đâu dám bô bô nói ra ngoài chứ.
Đội trưởng Hàn cũng bị cô dọa cho sợ, vừa nghe nếu thật sự như vậy cô e là sẽ bị mời lên công xã nuôi heo, vội vàng ngậm c.h.ặ.t miệng không bao giờ nhắc đến chuyện đi công xã báo tin vui nữa.
Có điều muốn giấu cũng chẳng giấu được bao lâu, dù sao heo cũng phải g.i.ế.c mà.
Khi người trong thôn nhìn thấy mấy con heo béo khỏe này thì đâu ai giữ được mồm miệng, ăn xong là đồn ra ngoài ngay.
Nhưng Sở Thấm cũng không sợ, cô không đi, chẳng lẽ công xã còn ép cô đi được sao?
Hơn nữa, cũng không thể sắp xếp người ở nhà cô, chằm chằm nhìn xem cô nuôi heo thế nào được.
Năm con heo này đều là thôn tự giữ lại, vì heo béo, Sở Thấm còn được thưởng thêm 50 điểm công.
Thịt cô cũng được chia nhiều hơn, nhưng khác với mức cơ bản 200 cân trước kia, lần này mức cơ bản biến thành 420 cân, nghĩa là thịt vượt quá 420 cân mới là của cô.
Tuy nhiên trong đó chưa bao gồm phần thịt cô vốn được chia, Sở Thấm ước tính một hồi, năm nay cô ít nhất cũng chia được 180 cân thịt heo.
“Chỉ còn thiếu căn nhà nữa thôi!”
Sở Thấm cảm thán.
Cô ngồi trên ghế đẩu, phơi mình dưới ánh nắng ấm áp của mùa đông, cảm thấy cuộc sống tươi đẹp vô cùng.
Cuộc sống ăn no mặc ấm mà cô theo đuổi đã thành hiện thực, cái còn thiếu chính là căn nhà.
Sở Thấm bị nắng chiếu đến buồn ngủ, ngửi thấy mùi thơm tươi mới từ trong niêu đất bay ra, cô nuốt nước miếng, đứng dậy đi ăn cơm.
Thịt cừu vẫn phải ăn kèm với củ cải mới ngon, củ cải hầm cùng thịt cừu còn ngon hơn cả thịt.
Sở Thấm xới cơm, đang định ăn thì Kỷ Cánh Dao gõ cửa nhà cô.
“Chuyện gì thế?” Sở Thấm thò đầu ra hỏi anh.
Kỷ Cánh Dao: “Tôi vừa nghe người ta nói cô muốn xây nhà?”
Sở Thấm để anh vào, nghi hoặc nói: “Đúng vậy, chuyện này chẳng lẽ tôi chưa nói với anh sao?”
Kỷ Cánh Dao chỉ nói: “Tôi đoán được cô muốn xây, nhưng không ngờ cô muốn xây cả căn nhà gạch ngói.”
Sở Thấm đắc ý: “Tôi mà đã xây, đương nhiên phải xây cho trọn vẹn, chẳng lẽ lại một gian nhà đất vàng, một gian nhà gỗ, một gian nhà gạch ngói à.”
Kỷ Cánh Dao ngồi xuống, than thở: “Súng b.ắ.n chim đầu đàn, cô rốt cuộc vẫn nên tém tém lại chút.”
Anh bình thường tiếp xúc bên ngoài nhiều, còn giữ liên lạc với bạn bè trong quân đội, cộng thêm chiến hữu của anh ở khắp nơi, thậm chí có bạn cũ làm việc ở cơ quan tỉnh, một số chuyện anh hiểu biết nhiều hơn Sở Thấm.
“Đừng bao giờ… quá nổi bật.” Kỷ Cánh Dao trầm ngâm nói, “Cô có thể là người thứ ba thứ tư xây, nhưng tốt nhất đừng là người đầu tiên, xây cũng đừng xây quá hoành tráng, hai tầng ba tầng thì đừng nghĩ tới, số lượng phòng cũng đừng vượt quá nhà xây nhiều phòng nhất.”
Thật ra anh hơi lạ, Sở Thấm chưa trải qua thời kỳ đấu địa chủ trước kia sao?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại tính toán một chút, lúc đó Sở Thấm còn nhỏ, cho dù đã trải qua thì cảm xúc e là cũng không sâu sắc lắm.
Sở Thấm ngẩn người.
Cô hoàn hồn, chớp chớp mắt: “Phải thế sao, đâu có nghiêm trọng như anh nói.”
Kỷ Cánh Dao: “Nghiêm trọng hay không sau này mới biết, nhưng bình thường cô sống một mình đúng không, không cần thiết phải xây quá nhiều.”
Sở Thấm xìu xuống, gãi gãi mặt: “Tôi thật sự muốn xây nhà lầu hai tầng đấy, giống như nhà tây nhỏ trên thành phố ấy. Không thì cũng giống như nhà lầu gạch ngói pha gỗ ở khu văn phòng công xã.”
Kỷ Cánh Dao vỗ vỗ vai cô: “Thôi đi, nhà lầu không thoải mái bằng nhà trệt đâu. Nếu cô thực sự muốn ở nhà lầu, sau này có cơ hội lên thành phố mua một căn là được.”
Sở Thấm sửng sốt: “Có thể mua sao?”
Kỷ Cánh Dao “hít” một tiếng, “Bây giờ tôi cũng không rõ chính sách thế nào, nhưng tìm người quen mua chui chắc không có vấn đề gì lớn.”
Sở Thấm bĩu môi: “Tôi có sống ở thành phố đâu, mua nhà làm gì, chả thèm mua.”
Quan trọng nhất là, tiền tiết kiệm của cô ở nông thôn thì coi được, chứ ở thành phố thì chẳng thấm vào đâu, không có tiền đâu!
Kỷ Cánh Dao cười cười: “Được rồi.”
Nói thì nói vậy, nhưng anh có thể nhận ra Sở Thấm đặc biệt thích kiểu nhà tây nhỏ độc lập này, liền thầm định bụng có cơ hội mình phải mua một căn.
Sở Thấm không đủ tiền tiết kiệm, nhưng tiền tiết kiệm của anh thì đủ.
“Trưa rồi, anh có muốn ở lại nhà tôi ăn bữa cơm không?” Sở Thấm nhìn sắc trời bỗng hỏi anh, “Chiều tôi phải đo đạc diện tích nhà, vẽ cái bản thiết kế xây nhà, anh cũng giúp tôi tham khảo chút nhé?”
Kỷ Cánh Dao đâu có lý do gì không đồng ý, cô gái này chịu giữ anh lại ăn cơm rồi, quan hệ hai người có tính là tiến thêm một bước lớn không?
