Thập Niên 60 Đưa Hệ Thống Nông Trường Xuyên Tới Niên Đại Văn - Chương 140: Ý Tưởng Mì Khoai Lang, Chuyến Về Thăm Nhà Ấm Áp

Cập nhật lúc: 10/02/2026 19:28

“Nhớ ạ, cháu nhớ cô lắm.” Trần Quốc Hoa rúc vào lòng Trần Hạ Nguyệt ôm c.h.ặ.t lấy cô, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười rạng rỡ: “Cô ơi cháu nhớ cô nhiều lắm.”

“Ngoan quá, cô cũng rất nhớ bé Quốc Hoa nhà chúng ta.” Trần Hạ Nguyệt cười híp mắt, từ trong túi lấy ra một cây kẹo mút đưa cho cậu bé. Đây là kẹo mút vị dâu tây do cô đặc biệt làm, còn dùng giấy dầu gói lại cẩn thận.

Trần Hạ Nguyệt mở giấy dầu ra, đưa kẹo cho Trần Quốc Hoa: “Nè, bé Quốc Hoa là trẻ ngoan, cô cho cháu ăn kẹo.”

“Cháu cảm ơn cô.” Trần Quốc Hoa vui vẻ nhận lấy cây kẹo, ăn một cách ngon lành.

Trần Hạ Nguyệt và Trần Quốc Hoa chơi đùa với nhau rất vui vẻ. Trần Hạ Tùng thấy vậy cũng yên tâm rằng sức khỏe của em gái quả thực đã được bồi dưỡng rất tốt, trong lòng càng thêm hài lòng về người em rể Trương Trình Xuyên này.

Bệnh tim của em gái anh tuy không quá nghiêm trọng, nhưng hàng năm cứ đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè là lại phải về nhà ông bà ngoại ở một thời gian. Vốn dĩ họ nghĩ rằng ở quê yên tĩnh sẽ giúp cô dưỡng bệnh tốt hơn.

Thế nhưng mỗi lần em gái trở về bệnh tình chẳng những không thuyên giảm, mà cô còn thường xuyên kể lể mợ và các anh chị em họ đối xử với mình ra sao, lại còn nói mợ rất tốt với cô, cô thích mợ hơn vì mợ biết thương và chăm sóc cô.

Đương nhiên Trần Hạ Tùng cũng hiểu rõ mẹ mình bận rộn công việc, không có nhiều thời gian chăm sóc em gái. Còn bên phía mợ, tuy cũng phải đi làm công điểm, nhưng trước khi có chế độ làm việc tập thể thì mợ có nhiều thời gian ở bên cạnh em gái hơn.

Cũng chính vì lý do này mà sau này khi người mợ kia trở nên tham lam vô độ, được đằng chân lân đằng đầu, mẹ anh vẫn nhẫn nhịn bà ta. Bởi vì em gái thích mợ hơn, và vì trước đây mợ thực sự đã chăm sóc em gái rất chu đáo, tận tâm hơn cả người làm mẹ ruột.

Người nhà họ Trần đều rất thương Trần Hạ Nguyệt, nhưng ai nấy đều bận rộn, không có nhiều thời gian ở bên cô. Họ cưng chiều cô, yêu thương cô, nhưng lại thiếu sự bầu bạn.

Khi đó tâm trạng em gái còn tạm ổn, nhưng mỗi lần từ quê ngoại về sức khỏe cũng chẳng thấy khá hơn là bao. Việc đưa cô về quê cũng chỉ vì ở đó đông người hơn, không lo lúc cô phát bệnh mà không ai hay biết.

Nhưng từ khi em gái lấy chồng về quê, sắc mặt cô thực sự đã hồng hào lên trông thấy, xem ra cô sống rất tốt.

Trần Hạ Tùng rất vui mừng, cao hứng nói không ít lời cảm ơn với Trương Trình Xuyên. Còn Trương Trình Xuyên thì bày tỏ rằng Trần Hạ Nguyệt là vợ anh, anh chăm sóc vợ mình chu đáo chẳng phải là điều đương nhiên sao?

Hai người đàn ông tiếp tục trò chuyện, chủ đề từ Trần Hạ Nguyệt chuyển sang những chuyện khác, cô cũng không quan tâm, cứ thế ngồi trò chuyện với bé Trần Quốc Hoa.

Vợ chồng Trần Minh Anh đi làm về, nhìn thấy Trần Hạ Nguyệt thì vô cùng vui vẻ. Lý Quế Phân hỏi han con gái đủ điều, quan tâm xem cô sống có tốt không, ăn uống thế nào, có chỗ nào khó chịu không, lần này về ở bao lâu...

Trần Minh Anh cũng rất mừng khi thấy sức khỏe con gái khá lên nhiều, càng vui hơn khi biết con rể không phải kẻ bất tài vô dụng. Ông nghe con trai thứ hai kể rằng con rể đang định làm ăn đàng hoàng, thời gian này cũng rất chăm chỉ đọc sách.

Trần Minh Anh rất tán thành việc con rể chăm chỉ học tập, con người ta vẫn nên đọc nhiều sách. Con rể thích đọc sách Toán, Lý, Hóa, Sinh, chịu khó học hỏi, ông làm bố vợ đương nhiên ủng hộ. Con rể tốt thì con gái ông mới được nhờ, chẳng phải sao?

Sau khi ăn cơm xong, Trần Hạ Nguyệt đưa những thứ mình đã ghi chép cho bố: “Bố, con nghĩ chúng ta có thể chế biến bột khoai lang thành loại thực phẩm giống như mì ăn liền, bố thấy sao ạ?”

Trần Minh Anh lật xem những gì con gái viết — may mà thời gian qua Trần Hạ Nguyệt đã luyện tập mô phỏng theo nét chữ của nguyên chủ, trước đó cô đã chép lại một bản bằng nét chữ của nguyên chủ rồi — ông chăm chú nhìn đề xuất về món miến khoai lang ăn liền trên giấy.

Các loại miến khoai lang với nhiều hương vị khác nhau, khi mở ra chỉ cần chế nước sôi vài phút là có thể ăn ngay, quả thực rất tiện lợi.

Trần Minh Anh không phải chưa từng nghe nói đến mì ăn liền, dù ông chưa từng ăn. Nhưng là một thợ cả lâu năm trong nhà máy thực phẩm, Trần Minh Anh cũng cảm thấy mì ăn liền chắc chắn sẽ hái ra tiền, rất được ưa chuộng.

Nếu làm miến khoai lang theo kiểu mì ăn liền, liệu hiệu quả có tốt như vậy không?

Trần Hạ Hoa cũng sán lại gần Trần Minh Anh để xem, Trần Hạ Tùng đương nhiên cũng không ngoại lệ, ba anh em chen chúc bên cạnh bố xem những gì Trần Hạ Nguyệt viết.

“Cái này hay đấy, nếu làm được thì đơn đặt hàng của nhà máy thực phẩm chúng ta có khi sẽ tăng vọt.” Trần Hạ Hoa lên tiếng.

“Món miến khoai lang ăn liền này rất khá, những lúc không muốn nấu cơm chỉ cần đun nước sôi úp một bát là xong, quả thực tiện lợi.” Trần Hạ Bách cũng gật gù tán đồng.

Là một người đàn ông độc thân đã được phân ký túc xá riêng, bình thường không sống cùng bố mẹ, Trần Hạ Bách rất ít khi tự nấu nướng, toàn ăn cơm nhà ăn.

Mà anh là đàn ông con trai, lại từng đi lính, lượng vận động lớn nên sức ăn cũng khỏe, cơm nhà ăn khó mà no bụng, lại rất nhanh đói. Nếu có món miến khoai lang ăn liền này, sau này đói chỉ cần đun nước sôi úp một bát là xong.

Trần Minh Anh cũng thấy ý tưởng này rất tuyệt. Khoai lang bình thường mọi người hoặc là luộc, hoặc là nướng, ăn nhiều còn bị nóng ruột. Làm thành miến khoai lang thì khác, vừa ngon lại no bụng, không lo xót ruột.

Nếu làm thành dạng chỉ cần úp nước sôi vài phút là ăn được thì càng được hoan nghênh hơn. Chỉ là ông lo lắng về sản lượng khoai lang, nhà máy thực phẩm của họ có thu mua được nhiều khoai lang như vậy để làm miến không?

Trần Minh Anh rất hứng thú, ba anh em nhà họ Trần cũng thấy rất khả thi. Tuy hiện tại chỉ có Trần Hạ Hoa làm việc trong nhà máy thực phẩm, nhưng vì Trần Minh Anh làm ở đó đã lâu nên cả nhà đều rất hiểu rõ tình hình nhà máy.

Nếu nhà máy thực phẩm nhờ vào các sản phẩm như miến khoai lang ăn liền mà ngày càng phát triển, họ là người nhà đương nhiên cũng vui lây. Hiệu quả kinh tế của nhà máy tốt thì đãi ngộ cho công nhân mới cao hơn được, đúng không?

“Thực ra b.ún qua cầu, b.ún ốc... cũng có thể làm thành thực phẩm ăn liền, chỉ là mấy món b.ún này mọi người ít làm, không biết có thể sản xuất đại trà được không.” Trần Hạ Nguyệt nói thêm.

“Cái đó để sau hãy tính, trước mắt chúng ta cứ làm thử miến khoai lang đã.” Trần Minh Anh xem hết những gì con gái viết, ánh mắt nhìn con gái tràn đầy sự từ ái.

Sức khỏe con gái ông tuy không tốt, nhưng đầu óc không hề ngốc nghếch chút nào, trái lại còn rất thông minh. Ái chà, con gái đúng là giống ông mà.

Trần Minh Anh hiện tại cực kỳ hứng thú với món miến khoai lang ăn liền, trò chuyện với con gái thêm một lúc rồi vội vàng quay lại nhà máy để chuẩn bị thử nghiệm tính khả thi của ý tưởng này.

Trần Hạ Bách cũng đi theo Trần Minh Anh, anh tuy có thiên phú nhưng vẫn cần học hỏi chăm chỉ hơn, mỗi ngày đi theo bố học được không ít thứ.

Buổi chiều Trần Hạ Bách không xin nghỉ nên một lát sau cũng đi làm. Còn Lý Quế Phân, bà cũng làm ở nhà máy thực phẩm nên đương nhiên đi cùng bố con Trần Minh Anh.

Đợi mọi người đi làm hết, Trần Hạ Tùng và Lý Hân Mộng được nghỉ cuối tuần bèn hỏi: “Hai đứa định hôm nay về luôn hay ở lại chơi vài ngày?”

“Hôm nay bọn em về luôn, trong thôn thời gian này cũng đang bận rộn, em tuy không xuống ruộng nhưng ở nhà vẫn có thể giúp đỡ được chút việc vặt.” Trần Hạ Nguyệt nói.

“Vậy được.” Trần Hạ Tùng cũng không ép em gái và em rể ở lại nhà mẹ đẻ thêm, anh đứng dậy tiễn Trần Hạ Nguyệt và Trương Trình Xuyên xuống lầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.