Thập Niên 60 Đưa Hệ Thống Nông Trường Xuyên Tới Niên Đại Văn - Chương 391: Tivi Màu Gây Chấn Động, Cả Làng Kéo Đến Xem Ké
Cập nhật lúc: 10/02/2026 20:20
“Này này này, sao náo nhiệt thế? Mọi người đang làm gì vậy?”
Có người thấy một đám đông ồn ào chạy về phía nhà Trương Trình Xuyên thì vô cùng thắc mắc không biết đã xảy ra chuyện gì, sao mọi người lại đổ xô đến nhà anh thế.
“Anh không biết à? Nhà A Xuyên có tivi đấy, hình như còn là tivi màu nữa.” Người đang vội vã chạy đến nhà Trương Trình Xuyên bị chặn lại trả lời.
“Cái gì? Tivi màu á? Thật không vậy?”
“Tất nhiên là thật rồi, nghe nói bây giờ đã lắp xong, đang chiếu chương trình của đài trung ương, mọi người đều đến xem tivi cả rồi.”
“Thật à? Thế thì tôi cũng đi xem.”
Nhà Trương Trình Xuyên lại có tivi, hơn nữa còn là tivi màu, điều này khiến người dân đại đội Vân Hà vô cùng phấn khích.
Phải biết rằng trước đây đại đội Vân Hà của họ ngay cả tivi đen trắng cũng không có, thậm chí đài radio cũng rất hiếm, vậy mà bây giờ lại có một chiếc tivi màu, sao không khiến người ta phấn khích cho được?
Một đám người hớn hở chạy đến nhà Trương Trình Xuyên xem tivi, lúc này trong sân nhà anh đã chật ních người, sự nhiệt tình của mọi người dành cho tivi tuyệt đối là điều mà Trần Hạ Nguyệt không thể hiểu nổi.
Chiếc tivi màu mà Trương Trình Xuyên làm ra thực chất là một chiếc tivi hỏng không dùng được mà anh đổi từ vị diện mạt thế thế kỷ 22 về rồi sửa lại. Màn hình tivi lớn tới 42 inch, nhưng dù vậy vẫn không đủ cho nhiều người xem như thế.
Vì chuyện tivi, trong nhà có rất nhiều người đến xem, Trần Hạ Nguyệt nhìn không ít người vừa nói chuyện vừa xem, thói quen vệ sinh của một số người khiến cô không thể chấp nhận nổi, thậm chí có không ít trẻ con còn thích vặt hoa trong sân nhà cô.
Trần Hạ Nguyệt không nhịn được day day thái dương, cố nén cơn giận của mình. Cô không phải người keo kiệt, nhưng cô không thích môi trường ồn ào như vậy, càng không thích có người động vào đồ của mình.
Hoa cô vất vả trồng bị vặt trụi, nhìn mấy đứa trẻ con còn nhỏ tuổi cô không thể đ.á.n.h cũng không thể mắng, càng thêm tức giận.
“Anh dời cái tivi sang bên ông bà nội đi, hoặc dời đi đâu cũng được, tóm lại là em không muốn thấy nó ở nhà nữa.” Trần Hạ Nguyệt sa sầm mặt nói với Trương Trình Xuyên.
Chiếc tivi này thực ra là lúc Trương Trình Xuyên nghiên cứu cách chế tạo ra loại tivi có giá thành thấp nhưng hiệu năng tốt, phù hợp với công nghệ ở đây thì nhớ ra nhà mình không có tivi. Anh và vợ có quang não, hệ thống còn có thể giúp kết nối mạng Internet của thế kỷ 21 để họ mua phim ảnh về xem, nên anh đã quên mất bố mẹ mình chưa từng được xem tivi.
Nhớ ra bố mẹ chưa xem tivi, là một người con hiếu thảo, anh đương nhiên đã mang một chiếc tivi về cho bố mẹ xem. Chỉ là anh không ngờ chiếc tivi lại gây ra chấn động lớn như vậy, khiến gần như cả làng đều kéo đến xem.
Trần Hạ Nguyệt thật sự không thể chịu đựng được, cô không cảm thấy cho người khác xem tivi có gì thiệt thòi, nhưng cô không thể chịu được môi trường ồn ào như vậy, càng không thể chịu được cảnh tượng bừa bộn sau mỗi lần xem tivi.
Sân nhà cô không phải là khoảng đất trống, trong sân trồng đầy rau và hoa, nhiều người đến xem tivi như vậy đã giẫm hỏng không ít rau và hoa, trong nhà cũng ngồi chật kín người.
Quan trọng nhất là, lúc xem tivi những người đó thích bàn tán, hơn nữa có người không bao giờ kiểm soát âm lượng của mình, cãi nhau ồn ào thật sự rất phiền phức.
Nếu không phải trong phòng Trần Hạ Nguyệt có dán giấy dán tường cách âm, cô còn có loại thực vật thần kỳ như Hoa Tĩnh Âm, không sợ tiếng ồn, thì cô đã sớm không chịu nổi mà đuổi người ta ra ngoài rồi.
Nhưng dù vậy, Trần Hạ Nguyệt vẫn rất không thích, vì có nhiều người như vậy ngày nào cũng tụ tập ở nhà cô, cô muốn làm gì cũng không tiện.
“Ông bà nội tuổi đã cao, nhiều người xem tivi ồn ào như vậy sẽ làm phiền đến họ…” Trương Trình Xuyên cũng có chút do dự, dù sao ông bà nội anh tuổi cũng thật sự không còn nhỏ.
“Bên ông bà nội cũng có giấy dán tường cách âm, chắc không sao đâu. Nhưng anh vẫn nên hỏi ý ông bà trước, xem nên đặt tivi ở bên đó, hay là dời đến trụ sở đại đội.” Trần Hạ Nguyệt bực bội nói.
Cũng may bây giờ công việc đồng áng vẫn còn nhiều, nên ban ngày cũng không có nhiều người đến xem tivi, Trần Hạ Nguyệt còn có lúc được yên tĩnh. Nhưng hễ đến tối, thì thật sự có rất nhiều người đến xem.
Trần Hạ Nguyệt thật sự chịu không nổi nữa, cô không quan tâm đến chuyện tốn điện hay không, chỉ là vô cùng không thích môi trường ồn ào.
Trương Trình Xuyên ban đầu cũng không nghĩ đến, bây giờ vợ anh đã nói không thích, vậy thì phải tìm cách dời chiếc tivi đi thôi, dù sao cũng không thể để ở nhà được nữa.
Trương Trình Xuyên đi nói chuyện với ông bà nội, hỏi xem có muốn đặt tivi ở bên này không, nếu không sợ đông người ồn ào, anh sẽ mang tivi sang để ông bà xem.
“Tivi là thứ đắt tiền như vậy, cháu cứ để ở nhà mình là được rồi. Mang sang đây làm gì?” Ông Trương xua tay nói, nếu là thứ khác ông còn có thể yên tâm nhận lòng hiếu thảo của cháu trai, nhưng tivi là một vật lớn như vậy ông thật sự không dám nhận.
“Ông nội, ông cũng biết bây giờ vì nhà cháu có một cái tivi, mỗi ngày đều có rất nhiều người đến xem. Ồn ào huyên náo, vợ cháu không thích, Noãn Noãn cũng không thích. Cho nên cháu mới nghĩ, nếu bên ông không sợ ồn ào, có thể đặt tivi ở đây, ông và bà sau này xem tivi cũng tiện hơn một chút.”
“Nếu ông không muốn, cháu còn định mang tivi đến trụ sở đại đội. Chỗ đó rộng rãi hơn, nếu dân làng còn muốn xem tivi thì đến đó xem.” Trương Trình Xuyên giải thích.
Ông Trương nhíu mày nói: “Vợ cháu với Noãn Noãn không thích người khác đến xem tivi à?”
“Tivi hay không vợ cháu không quan tâm, mọi người xem tivi cô ấy không có ý kiến, nhưng cô ấy không thích môi trường ồn ào. Ông nội cũng biết đấy, mỗi ngày có không ít người đến nhà cháu xem tivi, có mấy đứa trẻ con chạy lung tung, còn có không ít đàn ông cũng đến xem, vợ cháu không thích như vậy.”
“Tivi gì đó, vợ cháu cũng không xem, người khác xem hay không cô ấy không quản, chỉ cần không làm cô ấy cảm thấy khó chịu là được.” Trương Trình Xuyên giải thích.
Ông Trương nhíu mày còn muốn từ chối đề nghị của cháu trai, tivi là một vật lớn như vậy ông thật sự không nỡ nhận, dù đây là cháu trai mình chủ động đề nghị mang tivi sang đây ông cũng không nỡ nhận.
“Bố, bố cứ đồng ý đi, nếu vợ A Xuyên không thích trong nhà đông người lộn xộn, thì mang tivi sang nhà mình đi, con không sợ nhà đông người đâu, đông người mới náo nhiệt chứ.” Bác dâu cả Vương Thúy Phương vội vàng nói.
Tivi là thứ gì chứ? Đài radio, xe đạp, những thứ này đối với những người nhà quê như họ muốn mua cũng không mua được, huống chi là tivi, một món đồ lớn hiếm có như vậy?
