Thập Niên 60 Đưa Hệ Thống Nông Trường Xuyên Tới Niên Đại Văn - Chương 611: Cảnh Cáo Nghiêm Khắc, Sóng Gió Gia Đình Tộc Trưởng
Cập nhật lúc: 10/02/2026 21:05
Hàn Tụng nhìn Hàn Chính Vi, nói: “Bố không cần biết các con là thật lòng hay giả dối, thu hết mấy trò vặt vãnh lại cho bố, nếu không đừng trách bố vô tình.”
Hàn Chính Vi và Diệp Văn Nhàn đều gật đầu, họ cũng biết muốn đấu thì không đấu lại Hàn Tụng, bây giờ Hàn Tụng đã cảnh cáo thì họ phải nghe.
Đương nhiên, đồng ý là một chuyện, có làm hay không lại là chuyện khác.
Tiếc là Hàn Chính Hạo lại không phục, nhìn dáng vẻ Hàn Tụng dạy dỗ mình cùng mẹ và em gái thì vô cùng khó chịu, mặt mày hằm hằm oán trách:
“Bố, sao thái độ của bố lại thế? Bây giờ lại quay sang trách chúng con làm không tốt à? Chúng con làm vậy là vì cái gì? Chẳng phải vì bố thiên vị Hàn Chính Đình sao?” Hàn Chính Hạo nói với vẻ rất không vui.
“Bố cũng không xem lại hai năm nay bố đối xử với Hàn Chính Đình tốt thế nào, làm gì cũng gọi nó đi cùng, bình thường lúc Hàn Chính Đình không có nhiệm vụ cũng dẫn nó theo, bố định bồi dưỡng Hàn Chính Đình làm người thừa kế chứ gì?”
“Nhưng dựa vào đâu? Con cũng là con trai của bố, tại sao bố chỉ nhìn thấy mỗi Hàn Chính Đình? Còn con thì sao? Bố chưa từng nghĩ đến việc bồi dưỡng con à?”
“Chỉ vì Hàn Chính Đình là con trưởng của bố, nên bố thiên vị nó sao?” Hàn Chính Hạo nói đầy oán khí.
“Bố thiên vị?” Hàn Tụng nghe lời chỉ trích của Hàn Chính Hạo thì tức đến bật cười, chỉ vào Hàn Chính Hạo nói: “Bố có thiên vị thì cũng là thiên vị con!”
“Con cũng không nghĩ xem, Chính Đình từ nhỏ đã mất mẹ, mà bố đây cũng không ở bên nó, nó toàn lớn lên ở nhà ông ngoại. Ngược lại là con, lúc bố bận công việc không về nhà thì con đều ở cùng mẹ, lúc bố về nhà bố cũng ở bên con.”
“Còn Chính Đình thì sao? Nếu bố thật sự thiên vị nó, bố đã phải đối xử tốt với nó từ nhỏ, lúc rảnh rỗi thì dẫn nó đi, cưng chiều bảo vệ nó. Chứ không phải để nó ở với ông bà ngoại, rồi ngưỡng mộ nhìn bố dẫn con ra ngoài chơi, nhìn bố kèm con học, cùng con luyện tập.”
“Bố thiên vị? Phải, bố thiên vị, người bố thiên vị chẳng phải là con và Chính Vi sao?” Hàn Tụng sa sầm mặt nói.
“Vậy thì sao? Vì hồi nhỏ bố không ở bên Hàn Chính Đình, nên bây giờ định bù đắp cho nó à? Vì nó từ nhỏ lớn lên ở nhà ông bà ngoại, nên bây giờ lớn rồi bố định để lại căn cứ Tây Bắc cho nó thừa kế sao?”
“Con đây từ nhỏ có mẹ thương có bố ở bên, thì phải nhường bước cho cái thằng ‘đáng thương’ Hàn Chính Đình đó à?” Hàn Chính Hạo tức tối nói.
Nghe vậy, sắc mặt Hàn Tụng càng tệ hơn, Diệp Văn Nhàn và Hàn Chính Vi thấy hai cha con họ cãi nhau cũng hơi sững sờ, lúc này hoàn hồn lại nghe Hàn Chính Hạo nói vậy thì sắc mặt cũng thay đổi theo.
Diệp Văn Nhàn vội vàng ngăn con trai lại, cười nói với Hàn Tụng: “Ông Hàn à, ông đừng trách Chính Hạo, nó chỉ là thẳng tính thôi, chứ tuyệt đối không có ý xấu đâu.”
Hàn Tụng nhìn sâu vào Hàn Chính Hạo và Diệp Văn Nhàn, cuối cùng mới nhìn sang Hàn Chính Vi: “Nghe nói gần đây con đang theo đuổi bác sĩ Chu Minh Húc? Sao con lại định theo đuổi cậu ấy?”
Hàn Chính Vi nghe Hàn Tụng hỏi vậy thì hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã thu lại vẻ mặt, tỏ ra e thẹn nói: “Con… con thích anh ấy…”
“Bố, bố cũng biết bác sĩ Chu vừa đẹp trai lại có tài, con thích anh ấy cũng không có gì lạ.” Hàn Chính Vi hơi đỏ mặt nói.
Hàn Tụng nhìn dáng vẻ của con gái cũng không truy cứu gì thêm, mà nói đầy ẩn ý: “Hy vọng con thật sự thích cậu ấy.”
Chứ không phải vì đối phương là đồng đội của Hàn Chính Đình nên mới định đào góc tường của anh trai mình, hy vọng con gái thật lòng cảm thấy Chu Minh Húc tốt nên mới thích, chứ không phải thấy anh ta có giá trị lợi dụng mới định làm gì đó.
Đương nhiên Hàn Tụng cũng không phải thật sự cho rằng con gái thích đối phương vì giá trị trên người anh ta là sai, chỉ là Chu Minh Húc là đồng đội của Hàn Chính Đình, nếu Hàn Chính Vi ôm mục đích khác để theo đuổi anh ta, vậy thì Hàn Tụng cũng không muốn thấy cảnh anh em họ bất hòa.
“Hy vọng các con có thể an phận một chút, bây giờ là mạt thế chứ không phải thời đại hòa bình như trước, nếu các con không muốn có ngày bị đuổi ra khỏi căn cứ thì an phận một chút đi.” Hàn Tụng cũng lười quản nhiều, chỉ có thể cảnh cáo họ như vậy.
“Cho dù các người là vợ con của tôi, nếu các người thật sự làm ra chuyện gì gây hại cho căn cứ, tôi cũng sẽ không bao che đâu, hy vọng các người có thể hiểu.”
Ba mẹ con Diệp Văn Nhàn đương nhiên hiểu, Hàn Tụng vốn không phải người thích bao che cho người nhà, thứ ông coi trọng nhất là sự nghiệp của mình, bất cứ ai gây hại đến sự nghiệp của ông đều sẽ không được nương tay.
Cho dù Diệp Văn Nhàn là vợ ông, một đôi trai gái là m.á.u mủ ruột thịt của ông cũng vô dụng, chỉ cần gây hại đến sự nghiệp mà ông coi trọng, đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Diệp Văn Nhàn và Hàn Chính Vi có chút khôn vặt nhưng dù sao cũng không phải người có thể đùa giỡn với quyền mưu, còn đầu óc của Hàn Chính Hạo lại càng đơn giản hơn, cho nên sau khi bị Hàn Tụng cảnh cáo, họ cũng đã an phận lại.
Tuy lén lút vẫn lôi kéo người, nhưng không thật sự gây hại đến sự ổn định của căn cứ, nếu giở trò gì bị Hàn Tụng phát hiện, ông sẽ không dễ nói chuyện như vậy nữa.
Hàn Chính Đình và Chu Minh Húc phát hiện ba mẹ con Diệp Văn Nhàn quả thật đã an phận hơn một chút, nhưng hoàn toàn an phận thì không thể nào. Nhưng như vậy cũng tốt, đỡ cho họ ra ngoài g.i.ế.c zombie làm nhiệm vụ mệt mỏi, về đến căn cứ còn phải đề phòng có người tính kế.
Tuy nhiên, Chu Minh Húc vẫn không thoát khỏi việc bị Hàn Chính Vi theo đuổi, trước đó Hàn Chính Vi đã nói với Hàn Tụng rằng mình thật sự thích Chu Minh Húc, vậy nếu cô không tiếp tục theo đuổi nữa chẳng phải chứng tỏ cô đang lừa dối Hàn Tụng sao?
Cho nên để chứng minh mình thật sự thích Chu Minh Húc, và cũng để làm Hàn Chính Đình khó xử, đào góc tường của anh ta, thế công theo đuổi của Hàn Chính Vi càng mạnh mẽ hơn.
“Bác sĩ Chu, cô Hàn lại đến đưa đồ ăn cho anh kìa.” Một nghiên cứu viên khác trong viện nghiên cứu đi vào thấy Chu Minh Húc thì không nhịn được trêu chọc.
“Bác sĩ Chu thật có phúc, cô Hàn vừa xinh đẹp lại là con gái của tướng quân Hàn, nếu ở bên cô ấy thì tốt lắm đấy.” Một người khác cũng nói theo.
“Bác sĩ Chu, anh cũng kiên trì thật, cô Hàn theo đuổi anh mấy tháng rồi mà anh không động lòng, lẽ nào anh có người trong lòng rồi?” Nghiên cứu viên vừa vào đã trêu chọc Chu Minh Húc hỏi.
“Cũng không có.” Chu Minh Húc lắc đầu, “Chỉ là cô Hàn Chính Vi không phải kiểu người tôi thích thôi.”
[“Chà, có gì đâu? Cô Hàn xinh đẹp như vậy, còn trẻ lại là dị năng giả hệ trị liệu, cô gái có tài như vậy không nhiều đâu, bây giờ không thích cũng không sao, tiếp xúc nhiều rồi sẽ thích thôi.”]
“Đúng vậy bác sĩ Chu, cô Hàn rõ ràng là con gái tướng quân Hàn mà tính tình hiền lành, lại chu đáo, dị năng còn rất mạnh, cô gái tốt như vậy theo đuổi anh mà anh không động lòng. Vậy anh thích kiểu con gái nào?”
“Thích kiểu nào cũng chỉ là nói vậy thôi, đến lúc đó anh sẽ phát hiện người mình thích cuối cùng cũng không giống với hình mẫu lý tưởng đâu. Cô Hàn tốt như vậy, lại kiên trì theo đuổi bác sĩ Chu lâu như thế, bác sĩ Chu anh đồng ý với cô Hàn đi.”
“Con gái có thể kiên trì theo đuổi con trai rất ít, như cô Hàn điều kiện tốt lại si tình thì càng ít hơn. Bác sĩ Chu có thể suy nghĩ xem.”
Chu Minh Húc nhìn hai nghiên cứu viên bên cạnh, có lý do để nghi ngờ hai người họ đã bị Hàn Chính Vi mua chuộc, nếu không sao lại nói nhiều lời tốt đẹp về Hàn Chính Vi như vậy?
Chu Minh Húc không phải người dễ bị lung lay, hay nói đúng hơn là đối với chuyện tình cảm, anh thích là thích, không thích là không thích, không thể có chuyện bây giờ không thích, tiếp xúc nhiều sẽ thích được.
Đừng nói lập trường của Hàn Chính Vi và đội trưởng của anh, Hàn Chính Đình, là đối lập tự nhiên, cho dù không phải, Chu Minh Húc cũng sẽ không chấp nhận Hàn Chính Vi trong tình huống xác định mình không thích cô, nói gì mà ở chung lâu có thể sẽ thích cô.
Chu Minh Húc không có thời gian để ý đến lời của hai nghiên cứu viên đó, xử lý xong công việc trong tay thì càng bận rộn hơn, chỉ là lần này anh không dẫn theo hai nghiên cứu viên nói tốt cho Hàn Chính Vi.
Còn về việc Hàn Chính Vi đến đưa đồ này nọ, Chu Minh Húc cũng từ chối rất dứt khoát, anh sẽ không nhận đồ của Hàn Chính Vi, dù là thức ăn hay bất cứ thứ gì khác anh cũng không nhận.
“Anh Chu, anh thật sự không thích Hàn Chính Vi à?” Triệu Minh Văn lắm chuyện rất tò mò về việc Chu Minh Húc bị Hàn Chính Vi theo đuổi, nên sau khi Chu Minh Húc tan làm về liền không nhịn được hỏi.
Chu Minh Húc vừa nấu mì vừa nói: “Cậu mới quen tôi ngày đầu à? Cậu thấy tôi giống người cứng miệng không? Đã nói không thích thì đương nhiên không thể nào thích được.”
“Thật ra, Hàn Chính Vi cũng rất xinh đẹp, lẽ nào anh không động lòng chút nào?” Hoàng Minh Thư cũng hỏi theo.
“Con gái xinh đẹp có rất nhiều, lúc chúng ta ra ngoài làm nhiệm vụ cũng gặp không ít cô gái xinh hơn Hàn Chính Vi. Theo lời cậu nói, vậy tôi cũng nên động lòng với họ à?” Chu Minh Húc mỉm cười nói.
Dù sao quan hệ giữa Hàn Chính Đình và những người khác trong nhà họ Hàn cũng không tốt, nên cho dù bây giờ họ nói Chu Minh Húc không thích Hàn Chính Vi, Hàn Chính Đình cũng sẽ không vì cô em gái trên danh nghĩa đó mà bất bình.
“Cũng đúng, hơn nữa tôi nghi ngờ Hàn Chính Vi theo đuổi anh Chu chỉ vì anh Chu là cộng sự của đội trưởng Hàn, cô ta muốn đào góc tường của đội trưởng Hàn, chỉ vậy thôi.” Hoàng Minh Thư đoán già đoán non.
“Cũng có khả năng.” Triệu Minh Văn gật đầu đồng tình.
“Được rồi, dù sao Hàn Chính Vi cũng chỉ là theo đuổi tôi một cách rầm rộ, tuy gây cho tôi một số phiền phức nhưng ít nhất cũng không gây thêm quá nhiều rắc rối. Thậm chí vì cô ta làm ầm ĩ như vậy, có rất nhiều người đều tránh xa tôi.”
“Tôi không định yêu đương, dù sao thời buổi này khá hỗn loạn, yêu đương gì đó vừa tốn lương thực, tốn thời gian, tốn sức lực, phiền phức lắm.” Chu Minh Húc mỉm cười nói.
“Tôi thấy cậu đang nói kháy tôi đấy.” Hoàng Minh Thư nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Chu Minh Húc gật đầu: “Đúng vậy, tôi đang nói kháy cậu đấy. Cậu và Dương Phi hai người yêu nhau dính như sam, rõ ràng tình cảm rất tốt mà vẫn cãi nhau, chẳng phải rất tốn sức lực sao?”
Hoàng Minh Thư: “…”
“Được rồi, mì nấu xong rồi, ăn cơm thôi.” Chu Minh Húc nấu xong mì, gọi những người khác mau qua ăn.
Hàn Chính Đình đang sắp xếp thông tin cũng buông công việc trong tay qua ăn cơm, mọi người vừa ăn vừa thảo luận lần sau khi nào đi làm nhiệm vụ, thí nghiệm của Chu Minh Húc có tiến triển gì chưa? Nhiệm vụ lần này có đi cùng không?
“Đi chứ, cũng một thời gian rồi chưa ra ngoài.” Chu Minh Húc mỉm cười, “Vừa hay gần đây trong viện nghiên cứu có mấy người bị Hàn Chính Vi mua chuộc cứ lải nhải bên tai tôi về cô ta, phiền lắm, ra ngoài trốn một chút cũng tốt.”
Mọi người: “…”
