Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 10

Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:09

Cô chỉ dùng vài lời đã kể xong một t.a.i n.ạ.n kinh hoàng, dường như đây chẳng phải chuyện gì đáng để bận tâm.

Tần Hiểu Đông đứng bên cạnh cảm thấy cô em họ này cũng quá biết chịu khổ rồi, chuyện này mà xảy ra trên người anh thì anh e là khó mà bình tĩnh được như vậy.

Tần Vũ không nói gì, khẽ c.ắ.n môi, dường như đang cố kìm nén cảm xúc gì đó. Một lúc lâu sau bà mới mở lời: "Đồng chí nhỏ, dì có thể xem chân trái của con được không?" Lời vừa thốt ra bà cũng nhận thấy đề nghị này quá đột ngột, nhưng đối diện với ánh mắt nghi hoặc của cô gái nhỏ bà cũng chẳng biết giải thích thế nào cho rõ, chỉ có thể lắp bắp: "Là, là vì..."

Mặc dù bà chỉ nhìn một cái đã cảm thấy đây chính là con gái mình, nhưng vạn nhất thực sự chỉ là giống nhau thôi thì sao? Vì thế câu nói "Con có thể là con gái mẹ" này bà có thế nào cũng không nói ra được.

Ngộ nhỡ chỉ là người có nét tương đồng thì sao?

May thay Hứa Tiểu Hoa không nói gì nhiều, cô gật đầu rồi cởi giày tất ra. Khi Tần Vũ xuất hiện ở cửa phòng cô, đôi mắt rưng rưng lệ đó đã làm cô nhớ lại đoạn hồi ức thuở nhỏ trong mơ, cũng là đôi mắt như thế này đang nhìn cô vô cùng dịu dàng.

Một ý nghĩ khó tin đã hiện ra trong đầu Hứa Tiểu Hoa. Lúc này cô vẫn thấy có chút không dám tin, vì trong ký túc của cô, bố mẹ và anh trai thực sự rất yêu thương cô.

Liệu cô có phải là con gái nhà họ Hứa không?

Tần Vũ lập tức tiến lên xem xét. Trên ngón chân thứ tư của bàn chân trái thực sự có một nốt ruồi đỏ nhỏ xíu, to hơn trong trí nhớ của bà một chút nhưng đúng là có nó, đúng là ở vị trí đó!

Tìm kiếm con gái bao nhiêu năm qua, bà chưa từng nói với bất kỳ ai rằng trên ngón chân thứ tư bàn chân trái của con gái bà có một nốt ruồi đỏ nhỏ. Tiểu Như lúc trước khi ngủ thường thích cởi tất cho bà xem: "Mẹ ơi nhìn này, chỗ này con có một nốt ruồi nhỏ."

Đứa con gái bé bỏng ngày nào còn bế trên tay, mềm mại dịu dàng ấy dần dần trùng khớp với cô gái trước mặt. Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu bỗng nhiên vỡ òa.

Dù vậy Tần Vũ vẫn khẽ hỏi: "Dì... có thể... ôm con một cái không?" Bà đã khóc đến mức hơi thở không thông, câu nói này bà đã phải cố gắng lắm mới thốt ra trọn vẹn được.

Hứa Tiểu Hoa ngơ ngác gật đầu, giây phút được ôm lấy tim cô không khỏi đập "thình thịch". Vậy ra những cảnh tượng trong mơ kia đều là thật sao? Cô thực sự đã từng sống ở một nơi như thế?

Khi thực sự ôm lấy cô gái này, Tần Vũ mới cảm nhận chân thực được rằng bà đã thực sự tìm thấy con gái mình rồi, đứa con gái thất lạc mười một năm của bà.

Tần Vũ ôm rất c.h.ặ.t, Hứa Tiểu Hoa cảm thấy hơi khó thở, nhưng nước mắt của dì ấy từng hạt lớn từng hạt lớn rơi trên cổ cô, cơ thể khẽ run rẩy đó khiến cô không đành lòng lên tiếng nhắc nhở.

Tần Hiểu Đông chưa bao giờ thấy cô mình mất kiểm soát như vậy, anh hỏi một câu với vẻ không chắc chắn: "Cô ơi, là em phải không cô?"

Tần Vũ ôm c.h.ặ.t con gái, bà muốn hét lên: "Phải, là con gái mẹ!", nhưng bà bỗng nhận ra mình dường như không phát ra tiếng được, chỉ có thể gật đầu lia lịa.

Phải, thực sự là như vậy, bà đã thực sự tìm thấy Tiểu Như của mình rồi!

Thấy cô gật đầu, Tần Hiểu Đông cũng không khỏi đỏ mắt. Người ngoài không biết chứ người nhà họ ngoại như họ quá rõ cô mình những năm qua đã vất vả cực nhọc đến nhường nào.

Năm 1945 cô tốt nghiệp Đại học Xuyên Thành, cùng cô trượng lập gia đình, cả hai đều làm giáo viên trung học ở Dung Thành. Năm 1947 em họ chào đời. Năm sau cô trượng ra nước ngoài tu nghiệp, chỉ dùng ba năm đã lấy được bằng Tiến sĩ Vật lý. Năm 1951 ông được điều về làm việc tại Viện Khoa học Trung Quốc.

Cô cũng theo cô trượng chuyển về dạy học tại Trường Trung học số 6 Kinh Thị. Hai năm đó vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè cô đều dẫn em họ về Dung Thành ở một thời gian, lần nào cũng mang cho anh rất nhiều loại kẹo đắt tiền, nói là dỗ dành lấy từ chỗ em họ, nếu cô không giấu đi một ít thì răng em họ chắc bị sâu đục hết mất.

Mặc dù công việc của cô trượng ngày càng bận rộn nhưng cả gia đình vẫn luôn hòa thuận, hạnh phúc. Tai họa xảy ra vào mùa đông năm 1952.

Kỳ nghỉ đông năm đó anh ngồi xem lịch đếm từng ngày cô dẫn em họ về chơi, nhưng đến ngày hẹn cô vẫn không về. Bố anh phải đặc biệt chạy đến cơ quan mượn điện thoại gọi hỏi thì bất ngờ biết được em họ đã lạc mất hai ngày rồi.

Lúc đó anh mới mười một tuổi, lần đầu tiên cảm nhận được cái cảm giác lạnh toát cả da đầu.

Bố mẹ anh ngay hôm đó đã vội vàng lên Kinh Thị, năm ngày sau trở về cả hai đều ủ rũ rầu rĩ. Anh hỏi bố tại sao em họ lại lạc mất, bố chỉ thở dài không trả lời anh. Đến khi anh lớn hơn một chút nhắc lại chuyện này, bố mới kể cho anh nghe: "Nói là đi cùng chị họ ra ngoài mua kẹo ăn, hai chị em lúc băng qua đường thì người chị họ bị ô tô đ.â.m trúng, người đó lập tức đưa Hứa U U đến bệnh viện, còn Tiểu Như thì cứ thế mà lạc mất."

Anh hỏi bố liệu Hứa U U có cố ý không? Dù sao Hứa U U cũng là đi theo mẹ tái giá về nhà họ Hứa, không thân thiết lắm với em họ, chưa chắc đã thực sự yêu quý em họ.

Bố nói năm đó tất cả đều là trẻ con, làm gì có tâm địa độc ác như vậy, vả lại Hứa U U đúng là bị đ.â.m nát chân, phải nằm điều trị mấy tháng mới xuống giường được.

Nhưng trong lòng anh không nghĩ như vậy. Anh và Hứa U U tuổi tác xấp xỉ nhau, biết rằng con gái ở độ tuổi đó có người đã rất chín chắn rồi. Nhưng chuyện này người nhà họ Hứa không nhắc đến nên phía họ cũng không tiện trách cứ một cô bé mười hai tuổi năm đó.

Sau này anh lên Kinh Thị học đại học cũng từng gặp người chị họ đó của Tiểu Như ở nhà họ Hứa, cách nói năng thanh lịch đúng mực, cử chỉ phóng khoáng ung dung, mang đậm khí chất được hun đúc từ một gia đình trí thức.

Lúc đó anh thầm nghĩ nếu em họ bình an lớn lên ở nhà họ Hứa liệu có thanh lịch và điềm tĩnh như chị họ mình không?

Anh nghĩ phần lớn là không. Em họ lúc hai ba tuổi đã rất nghịch ngợm, quỷ kế đa đoan hết cái này đến cái khác, lần nào về nhà anh chơi cũng quay anh như chong ch.óng, trong cái đầu nhỏ dường như luôn có vô vàn câu hỏi "tại sao", lúc nào cũng khiến anh đau hết cả đầu.

Mà lúc này cô gái đứng trước mặt anh sắc mặt vàng vọt, trông chừng chỉ tám chín mươi cân, trên cổ còn vương lại vết thừng siết đã đóng vảy, vì gầy nên đôi mắt hạnh càng thêm to rõ. Nhìn kỹ vẫn còn nét của lúc nhỏ, nhưng người em họ ngây thơ rạng rỡ, hay cười khi xưa dường như chẳng có chút liên quan nào tới cô gái trước mặt này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD