Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 106
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:51
Hứa Tiểu Hoa không ngờ bà nội sẽ đột nhiên nói với mình những lời này, vội vàng đáp: "Bà nội, cháu biết rồi ạ."
Bên này, Trương Kiến Anh không quay về đại viện Không quân, mà đi đến Đại học Kinh.
Những năm qua, bà vẫn luôn thư từ qua lại với Từ Hựu Xuyên, biết Từ Khánh Nguyên đang học khoa Công trình Vật liệu của Đại học Kinh, nên trực tiếp hỏi thăm được địa chỉ ký túc xá của anh từ trong học viện, rồi đứng đợi ngay dưới lầu ký túc xá.
Bà biết con trai về chắc chắn sẽ làm loạn với bà một trận, bà không muốn vì những chuyện vặt vãnh này mà làm sứt mẻ tình cảm mẹ con. Vì vậy, trước khi đối đầu với con trai, bà định bụng sẽ nắm rõ ngọn ngành tình hình nhà họ Hứa.
Vốn dĩ bà còn chưa biết bắt đầu từ đâu thì nghe nói chàng trai đi cùng em gái nhà họ Hứa hôm nay chính là Khánh Nguyên, trong lòng bà lập tức nảy ra ý định.
Lúc Khánh Nguyên còn nhỏ, bà đối xử với anh không tệ, bà không tin lần này tìm đến tận nơi mà Khánh Nguyên lại không nói cho bà biết.
Từ Khánh Nguyên hoàn toàn không ngờ có người đứng đợi sẵn mình dưới lầu ký túc xá.
Sau khi xuống xe buýt, Từ Khánh Nguyên định về ký túc xá lấy thẻ mượn sách để đến thư viện xem có cuốn sách nào phù hợp với Tiểu Hoa Hoa không, thì bỗng nhiên bị chặn đường.
Ngước mắt lên liền thấy Trương Kiến Anh - người anh đã gặp ở cổng nhà họ Hứa hôm nay - đang đứng trước mặt, mỉm cười nhìn anh: "Khánh Nguyên, đã lâu không gặp, gặp dì mà cũng không chào một tiếng sao?"
Từ Khánh Nguyên lễ phép gọi một tiếng: "Dì Trương."
Trương Kiến Anh vỗ vào cánh tay anh: "Cháu đừng có đ.á.n.h trống lảng với dì, cháu biết dì tìm cháu là có chuyện gì mà. Cháu thành thật nói cho dì biết, cái cô Hứa U U đó rốt cuộc là thế nào?"
Từ Khánh Nguyên bất đắc dĩ nói: "Dì Trương, cháu cũng chỉ đến nhà họ Hứa làm khách thôi, tình hình nhà họ thế nào, một người ngoài như cháu sao tiện nói được? Dì cứ hỏi Khánh Quân đi, anh ấy chắc chắn biết rõ nhất."
Trương Kiến Anh lườm anh một cái: "Dì biết tính cháu xưa nay vốn không thích xen vào mấy chuyện lộn xộn này. Cháu cứ nói cho dì biết, tại sao nhà họ Hứa lại đuổi gia đình Hứa U U ra ngoài, cháu cứ nói thật cho dì là được. Cháu đừng quên, lúc nhỏ cháu trốn thoát khỏi ổ buôn người về được, cũng có công lao của chú Ngô cháu đấy!"
Điểm này Từ Khánh Nguyên không thể phủ nhận.
"Dì Trương, dì có chỗ chưa biết, năm đó người bị rơi vào ổ buôn người cùng với cháu còn có em gái của Hứa U U là Hứa Tiểu Hoa, chính là cô bé dì thấy hôm nay đấy..."
Từ Khánh Nguyên đem đầu đuôi câu chuyện Tiểu Hoa bị thất lạc lúc nhỏ kể lại vắn tắt cho Trương Kiến Anh nghe.
Trương Kiến Anh nghe xong, tim đập thình thịch, không nhịn được thầm thì: "Trời ạ, gia đình này tâm địa cũng quá độc ác rồi, đứa em gái năm đó bao nhiêu tuổi chứ?"
Từ Khánh Nguyên mím môi: "Năm tuổi."
Trương Kiến Anh vội vàng xua tay nói: "Không được, lần này dù Khánh Quân có đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với dì, dì cũng tuyệt đối không đồng ý. Dì sao có thể làm thông gia với loại người như vậy? Tâm địa độc ác thế này, ngộ nhỡ ngày nào đó tâm trạng không vui lại ra tay với con nhỏ nhà con gái dì thì sao?"
Thằng Khánh Quân nhà bà lần này đúng là tìm phải một "mầm họa" mà!
Trương Kiến Anh ngẩn ra một hồi lâu mới sực nhớ hỏi thăm Từ Khánh Nguyên: "Gia đình cháu dạo này vẫn tốt chứ? Ông nội sức khỏe thế nào?"
"Dì Trương, ông nội cháu vừa qua đời cách đây một thời gian rồi ạ." Nhớ đến ông nội, Từ Khánh Nguyên không khỏi bùi ngùi. Ông còn chưa kịp thấy anh tốt nghiệp đi làm, trước khi đi vẫn còn lo lắng cho tiền đồ của anh.
Nếu Tiểu Hoa không nhận lời hôn sự này, anh nghĩ, ông nội có lẽ ra đi cũng không được thanh thản.
Đột ngột nghe tin người quen qua đời, Trương Kiến Anh có chút thẫn thờ, thấp giọng nói: "Trong thư ba cháu chẳng nhắc một chữ nào cả. Chắc lúc đó nhà cửa rối ren lắm nhỉ?" Bà biết Từ Hựu Xuyên hiện đang làm việc ở Cục Thủy lợi huyện Hoắc thuộc An Thành, gánh nặng trên vai rất lớn, e là muốn tranh thủ được vài ngày về lo hậu sự cũng không dễ dàng.
Lư Nguyên lại là tính cách không chịu được việc.
Bà đang nghĩ ngợi thì nghe Từ Khánh Nguyên nói: "Bà nội của Tiểu Hoa vừa vặn đi An Thành thăm ông nội cháu, tang lễ là do bà nội Tiểu Hoa giúp đỡ lo liệu."
Trương Kiến Anh không ngờ hai nhà lại thân thiết đến vậy, gật đầu nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt!" Rồi lại dặn dò Từ Khánh Nguyên: "Ba cháu tính tình cứng cỏi, vạn sự không cầu người, trong nhà nếu có khó khăn gì, cháu nhớ viết thư cho dì Trương. Cũng tại năm đó cháu xảy ra chuyện, cả nhà vội vã chuyển đến An Thành, nếu không bây giờ cháu đã phải gọi dì một tiếng 'mẹ nuôi' rồi."
Bà và Từ Hựu Xuyên là bạn học cũ từ thời ở Khánh Thành, tình giao hảo rất sâu, sau này lại sống cùng một đại viện nên hai nhà qua lại càng mật thiết hơn, nói là "thông gia chi hảo" cũng không quá lời. Năm đó hai nhà đã định nhận người làm con nuôi, nhưng rồi Khánh Nguyên đột nhiên mất tích nên nghi thức nhận thân chưa kịp thực hiện, đến khi tìm được đứa trẻ thì nhà họ Từ lại dời nhà đi mất.
Từ Khánh Nguyên ngoài mặt nhận lời: "Cảm ơn dì Trương."
Trương Kiến Anh vẫn còn canh cánh chuyện của con trai, vội vàng muốn quay về đại viện Không quân, chần chừ một chút vẫn dặn thêm một câu: "Đợi cháu tốt nghiệp, nếu có đơn vị nào muốn vào thì báo trước với dì một tiếng, dì sẽ hỏi giúp cho." Bà vốn dĩ không muốn dùng quan hệ để giúp con cháu đi cửa sau, nhưng thực sự cảm thấy những người tài như Từ Mậu Tài, Từ Hựu Xuyên đã cam tâm ở lại địa phương làm công tác pháp chế, thủy lợi, chính là đã cống hiến cái tôi nhỏ bé cho quốc gia xã hội.
Con cháu nhà họ Từ nhận được một chút chăm sóc cũng là điều nên làm.
Nào ngờ Từ Khánh Nguyên lại dứt khoát từ chối: "Không cần phiền phức đâu ạ, dì Trương, cứ theo sự sắp xếp của tổ chức là được!"
Trương Kiến Anh nhìn chàng trai này, bất đắc dĩ lắc đầu cười: "Cháu đúng là có cái tính y hệt ba cháu." Từ nhỏ đã bướng bỉnh, lại có chủ kiến, trông chừng còn trầm ổn hơn nhiều so với thằng Khánh Quân nhà bà. Bà còn có chút ghen tị với Lư Nguyên, chồng và con trai chẳng có ai cần bà phải bận tâm.
Nghĩ đến chuyện buổi trưa, Trương Kiến Anh lại nói với Từ Khánh Nguyên: "Giúp dì gửi lời xin lỗi tới đồng chí Tiểu Hoa nhé, hôm nay thái độ của dì không tốt, có chút ức h.i.ế.p người ta rồi."
Từ Khánh Nguyên khẽ mỉm cười: "Dạ!"
Trương Kiến Anh thấy khi nghe đến tên "Tiểu Hoa", vẻ mặt anh rõ ràng có chút khác biệt, bà định hỏi vài câu nhưng nghĩ đến tính cách của Khánh Nguyên chắc chắn sẽ không nói với bà nên rốt cuộc không hỏi nữa.
"Khánh Nguyên, chúc cháu mọi sự thuận lợi, hy vọng lần sau gặp lại cháu sẽ có những bước tiến xa hơn hiện tại!"
