Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 114
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:24
Hứa U U hiểu rõ trong lòng, số tiền này đối với mẹ cô ta là hoàn toàn không đủ, bởi vì tiền thuê nhà mỗi tháng đã mất 12 đồng rồi, bảo mẫu hiện giờ mỗi tháng cũng phải 15 đồng.
Điều này có nghĩa là, sau khi hết thời gian ở cữ, bảo mẫu trong nhà chắc chắn phải cho nghỉ việc.
Nhưng trước mặt bố, cô ta không dám nói nhiều, bố bằng lòng không ly hôn đã là một sự nhượng bộ rất lớn rồi. Cô ta khẽ nói: "Bố, con cảm ơn bố, là con đã làm bố khó xử."
Hứa Hoài An cười khổ lắc đầu: "U U, cha con mình duyên phận một đời, không cần nói những lời này." Dừng một lát, ông trầm ngâm nói: "Chỉ có một chuyện, bố muốn đ.á.n.h tiếng trước với con."
"Bố, bố nói đi, chỉ cần con làm được, con nhất định sẽ làm."
Hứa Hoài An nói: "Chính là bên phía Tiểu Hoa, bố nghĩ hai chị em con đã trải qua nhiều chuyện như vậy, chắc cũng rất khó để chung sống tốt với nhau được nữa."
Hứa U U không phủ nhận.
Hứa Hoài An thấy con gái như vậy, trong lòng hiểu rõ như gương, nhắc nhở con gái: "U U, nếu con còn nhận bố là bố, thì Tiểu Hoa mãi mãi là em gái con. Bố hy vọng sau này nếu hai chị em con có tranh chấp hay mâu thuẫn gì, con có thể ghi nhớ lời bố nói ngày hôm nay, nó là em gái con."
Ông nói lời này là đang nhìn thẳng vào mắt con gái.
Hứa U U đành phải c.ắ.n răng nhận lời.
Lúc này Hứa U U vẫn chưa biết, vài năm sau, khi cô ta đối mặt với sự lựa chọn về lương tâm, lời dặn dò này của bố thế mà lại bất ngờ vang vọng đi vang vọng lại trong đầu cô ta.
Hứa Hoài An lại hỏi: "Hai ngày nay bà nội có qua đây không?" Nghĩ đến mẹ, trong lòng Hứa Hoài An chỉ còn lại sự hối lỗi, lúc đó ông đã thề thốt với mẹ là sẽ ly hôn với Tào Vân Hà, mẹ chắc hẳn cũng rất mong đợi điều đó đúng không?
Nếu thực sự ly hôn, có lẽ ông cũng có thể đối mặt với Cửu Tư rồi.
Hứa Hoài An và một miếng mì thật lớn, không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ có nước mắt lẫn với nước mì, cùng trôi vào trong miệng.
Hứa U U lắc đầu: "Không ạ, lúc đi mua mì con thấy Tiểu Hoa cũng đang mua bánh bao, ở nhà chắc là đều ổn cả."
Hứa Hoài An ậm ừ đáp một tiếng: "Vậy thì tốt!"
Đưa cơm xong, Hứa U U về nhà, nói với mẹ định của bố là không về nhà nữa, Tào Vân Hà như thể không nghe thấy, ngẩn người ra, không biết đang nghĩ gì.
Hứa U U lại gọi một tiếng: "Mẹ!" Trong lòng cảm thấy hơi lạ, mấy ngày nay mẹ cứ luôn trong trạng thái hồn xiêu phách lạc, hình như kể từ sau khi cô ta nói với mẹ là bố muốn ly hôn thì mẹ đã như vậy rồi.
Tào Vân Hà đang mải suy nghĩ, nghe con gái gọi mới phản ứng lại: "U U, con nói bố con không về nhà? Không về thì thôi, ở đây mẹ có bảo mẫu chăm sóc rồi."
Hứa U U thấy bà ta hoàn toàn như không nghe lọt tai, nhíu mày nhắc nhở: "Mẹ, bố nói sau này mỗi tháng đưa mẹ ba mươi mấy đồng, đợi mẹ hết thời gian ở cữ thì chị Lưu không thể ở lại được nữa đâu."
Nhắc đến tiền, Tào Vân Hà cuối cùng cũng tỉnh táo lại: "Cái gì, ba mươi mấy đồng, số tiền đó thì làm được gì?" Nhưng bà ta cũng biết chồng mình thực sự không có bao nhiêu tiền, lương bổng trong nhà bao năm nay đều do bà ta quản, bây giờ chồng còn phải nộp 70 đồng cho bà lão hàng tháng.
Bà ta lại hỏi con gái: "Chẳng phải trước đây con nói định tháng Giêng đính hôn với Tiểu Ngô sao? Chuyện này đã thương lượng xong chưa?"
Hứa U U cúi đầu, giọng nói chậm rãi: "Mẹ của Ngô Khánh Quân không đồng ý chuyện của bọn con, con và Khánh Quân coi như xong rồi."
Tào Vân Hà cuống quýt suýt nữa thì từ trên giường nhảy xuống: "Cái gì mà 'coi như xong rồi'? Cái đứa này, mẹ cậu ta không đồng ý là chuyện của bà ta, chỉ cần Tiểu Ngô có lòng là được mà, chuyện của mẹ và bố con hồi đó bà nội cũng không đồng ý, cuối cùng chẳng phải vẫn kết hôn, sống với nhau bao nhiêu năm nay đó sao?"
Hứa U U nhìn vẻ mặt cấp thiết của mẹ, hiểu rõ tại sao bà ta lại nôn nóng như vậy, không nhịn được mỉa mai: "Hôn nhân mà cha mẹ không đồng ý thì có gì tốt đẹp đâu? Chẳng phải bây giờ mẹ và bố cũng lục đục thành ra thế này sao?"
Cô ta nghĩ, cho dù có thực sự thành đôi với Ngô Khánh Quân, với trạng thái hiện giờ của mẹ cô ta, sau này không biết còn gây ra chuyện gì nữa, mẹ của Khánh Quân cũng không phải là người dễ đối phó.
Tào Vân Hà nhất thời cứng họng, một lúc sau mới lẩm bẩm: "Vấn đề giữa mẹ và bố con là do mẹ không sinh được một mụn con. Mẹ không sinh được con có lẽ là do năm đó đứa bé kia tháng đã quá lớn, sau khi sảy t.h.a.i lại không được nghỉ ngơi tốt nên hại đến sức khỏe. Con không giống mẹ, con còn trẻ mà!"
Hứa U U lắc đầu nói: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con đã hứa với bố là chuyện với Khánh Quân coi như bỏ qua." Biến cố trong gia đình khiến cô ta bây giờ cũng không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện của mình nữa, cô ta cũng không muốn chạy đôn chạy đáo hai bên, cuối cùng vừa không thành với Ngô Khánh Quân, vừa mất luôn cả bố.
Tào Vân Hà không cam lòng nói: "Cái cậu Tiểu Ngô đó mẹ thấy đối với con tâm huyết lắm, con nói thôi là thôi, liệu cậu ta có đồng ý không?"
Nghĩ đến Ngô Khánh Quân, nghĩ đến buổi chiều tà đầy nhẫn nhịn và kiềm chế trong ký túc xá của anh ta, tâm trí Hứa U U hơi d.a.o động một chút, nhanh ch.óng nói: "Mẹ, mẹ anh ấy không đồng ý, chắc anh ấy sẽ nghe lời mẹ thôi."
Tào Vân Hà có chút hận sắt không thành thép nói: "U U, cái tính này của con chẳng giống mẹ tí nào, gặp chuyện là lùi bước."
Hứa U U cảm thấy kiệt sức: "Mẹ, mai con còn phải làm thủ tục xuất viện cho bố, con đi ngủ trước đây. Mẹ cũng nghỉ sớm đi."
Đối với tương lai, Hứa U U hiện giờ đang rất mịt mờ.
Lúc Hứa Tiểu Hoa đến đơn vị vẫn chưa đến sáu giờ, trời đã tối sầm lại, trong khu nhà máy thắp lên vài ánh đèn thưa thớt. Cô chạy bộ một mạch đến nhà kho, thấy trong kho tối om, tưởng người đã đi rồi, đang định quay người đi thì thấy đèn đột nhiên sáng lên, vội tiến lên gõ cửa một cái, gọi một tiếng: "Chị Dương!"
Bên trong Dương Tư Tranh hồi lâu mới đáp: "Ai thế?"
"Là em, Hứa Tiểu Hoa ạ!"
Đợi thêm một phút, Dương Tư Tranh mới mở cửa, sắc mặt có chút tái nhợt, khẽ mỉm cười hỏi: "Là Tiểu Hoa à, có chuyện gì thế, em đến lấy đồ gì sao?"
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu, từ trong cặp sách lấy ra một gói giấy dầu, nhét vào lòng Dương Tư Tranh: "Em mời các cháu nhà chị ăn, lúc về em có nhắc đến chị với bà nội, bà nội bảo em nói với chị là bà họ Thẩm, nói vậy là chị biết ngay ạ."
